Trong Giới Ngục giam giữ rất nhiều tù nhân, từ tù nhân Thánh Nhân cảnh tầng thứ nhất, về sau đều là tù nhân Đại Đế cảnh.
Thế nhưng chỉ có tầng thứ sáu là thần bí nhất.
Dù là Ngân Ô Thiên Đế cũng chưa từng đi vào, càng không biết tình huống bên trong.
Cường đại, thần bí, không biết, đây chính là đặc sắc của tầng thứ sáu.
Mà lối vào thông tới tầng thứ sáu cũng cực kỳ khó khăn.
Ngân Ô Thiên Đế có thể mở ra lối vào linh trận giữa tầng thứ tư và tầng thứ năm, thế nhưng đối với lối vào linh trận đi tới tầng thứ sáu lại không có chút biện pháp nào.
Cả Giới Ngục, e là chỉ có Huyền Vũ Thiên Vương mới có năng lực mở ra linh trận này, tiến vào tầng thứ sáu.
Tuy nhiên có Trương Kiếm ở đây lại không phải là không thể.
Trình độ linh trận của Trương Kiếm thông thiên, hơn nữa hiện giờ thực lực khôi phục rất nhiều, tự nhiên càng thêm cường hoành.
Nhưng mở ra linh trận này cũng tiêu tốn của hắn mười ngày thời gian.
Từ lúc hắn tiến vào Giới Ngục đến bây giờ đã hơn hai mươi ngày, khoảng cách đến cực hạn một tháng chỉ còn lại không đến ba ngày thời gian.
Tuy nhiên may mắn là bọn họ rốt cuộc cũng mở ra linh trận, bước vào tầng thứ sáu trong truyền thuyết thần bí nhất.
"Nơi này chính là tầng thứ sáu?"
Bước vào tầng thứ sáu, đội ngũ lấy Trương Kiếm và Ngân Ô Thiên Đế cầm đầu lại giống như từ ban ngày đi vào đêm tối.
Bốn phía một mảnh đen kịt, không có một chút ánh sáng, đưa tay không thấy được năm ngón, ngay cả thần niệm phảng phất như đều bị nuốt chửng.
Dù thần niệm Trương Kiếm cường hãn, dù hắn sở hữu Vận Mệnh Thiên Nhãn và Nhân Quả Pháp Nhãn, vẫn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, thậm chí ngay cả Ngân Ô Thiên Đế ở bên cạnh cũng không nhìn thấy.
Chỉ có thể nghe thấy âm thanh, khiến người ta rợn tóc gáy.
"A!"
Đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, giống như tia chớp rạch phá màn đêm.
"Thanh Liên Đại Đế!"
Trong lòng Trương Kiếm trầm xuống, hắn nghe ra đây là giọng của Thanh Liên Đại Đế.
Bên cạnh truyền đến tiếng hô hoán của đám người Sát Ngạc Đại Đế, nhưng Thanh Liên Đại Đế lại không còn âm thanh nào nữa, phảng phất như bỗng dưng biến mất. Mà vì bốn phía đen kịt nên cũng căn bản không nhìn thấy bất kỳ cảnh tượng nào.
"Mọi người dựa vào nhau, tránh bị tiêu diệt từng bộ phận!"
Trương Kiếm quát khẽ, nhanh chóng mở miệng, dựa về phía Ngân Ô Thiên Đế.
Về phần Thanh Liên Đại Đế, Trương Kiếm cũng có thể đoán được, hiển nhiên đối phương cũng cảm nhận được sự tồn tại của bóng tối đen kịt này, muốn trốn khỏi ma trảo của Ngân Ô Thiên Đế, lại không ngờ trong bóng tối này tồn tại cường giả, một kích giết chết nàng, cho nên mới xuất hiện tiếng kêu thảm thiết trước khi chết.
Thanh Liên Đại Đế là cường giả Đại Đế cảnh cửu trọng a, hơn nữa lắng nghe phật pháp, hấp thu phật môn chi lực, thực lực cường hoành. Dù là Ngân Ô Thiên Đế cũng chỉ có thể đánh bại chứ không thể đánh giết nàng.
Thế nhưng cường giả như vậy vậy mà trong nháy mắt liền chết, thực lực của kẻ tập kích có thể thấy được sự kinh khủng.
"Chủ nhân, chuyện này là sao, có người trốn trong bóng tối đánh lén ư?"
Giọng nói của Ngân Ô Thiên Đế hơi run rẩy. Hắn toàn thân khí tức tản ra, Liệt Dương Bản Nguyên lưu chuyển ngoài cơ thể, tùy thời chuẩn bị một kích mạnh nhất.
Luận sợ chết, e là hắn ở đây có thể tính là đệ nhất.
"Vô Tình, Tinh Hà, hai người các ngươi thế nào?"
Trương Kiếm không trả lời lời của Ngân Ô Thiên Đế. Tầng thứ sáu này quá quỷ dị, vừa vào liền chết một người, hơn nữa không hề có điềm báo, lại rơi vào trong bóng tối kỳ lạ này, khiến người ta sợ hãi.
"Ta không sao!"
"Ta cũng không sao!"
Trong bóng tối truyền đến giọng nói của Vô Tình Đại Đế và Tinh Hà Đại Đế, khiến Trương Kiếm hơi yên tâm.
"Phụt, a!"
Thế nhưng sau một khắc, lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên, hơn nữa lần này Trương Kiếm cảm giác địa điểm chiến đấu cách mình không xa, bởi vì hắn cảm nhận được một cỗ dao động chiến đấu lạnh lẽo.
Chỉ là dao động chiến đấu này lóe lên rồi biến mất, khiến hắn còn chưa kịp phán đoán liền biến mất không thấy lần nữa.
"Sát Ngạc Đại Đế cũng chết rồi!"
Giọng nói của Ngân Ô Thiên Đế hơi run rẩy. Đối với chín người Sát Ngạc Đại Đế, hắn quen thuộc nhất, lập tức phân biệt được chủ nhân của giọng nói.
Thanh Liên Đại Đế, Sát Ngạc Đại Đế đều là tồn tại thực lực cường hãn, nhưng liên tiếp hai lần, bọn họ đều chết trong nháy mắt. Lập tức, nguy cơ được nâng lên đến cực điểm.
Tuy nhiên mọi người đều không phải hạng người tâm trí yếu ớt, cũng không vì vậy mà la to gọi nhỏ, mà là nín thở ngưng thần, tùy thời chuẩn bị ngăn cản công kích đến từ trong bóng tối.
"Bốp!"
Đột nhiên, một đạo hàn quang chợt hiện, sát khí thấu xương.
Trương Kiếm mở ra Nhân Quả Pháp Nhãn, thi triển Vận Mệnh Thiên Nhãn, nhìn thấy một đạo hư ảnh nhàn nhạt xuất hiện trước người mình, ngay sau đó một đạo hàn quang hiện lên.
Đạo hàn quang này quá nhanh và đột ngột, tránh cũng không thể tránh, tựa như bỗng dưng xuất hiện.
Đây là tuyệt thế kiếm phong, lăng lệ mà tàn nhẫn, chú trọng một kích tất sát, bên trên tản ra khí tức khiến người ta sợ hãi. Trong lòng Trương Kiếm lạnh lẽo.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, thân mình Trương Kiếm cong xuống, cả người giống như một cây cung lớn. Tay trái tản ra khí tức thái âm nhàn nhạt, tay phải phóng ra khí tức thái dương nhàn nhạt, mà thân thể hắn giống như đường phân cách âm dương.
Đây là Âm Dương Pháp Tắc, càng là vì Trương Kiếm trước đó từng mô phỏng Ngụy Bản Nguyên, giờ khắc này vẫn có thể tìm tòi được một tia dấu vết.
Giờ khắc này dưới tuyệt thế kiếm phong này, Trương Kiếm toàn lực thi triển Âm Dương Chi Lực.
Phụt!
Trương Kiếm bị đánh bay ra ngoài. Tuyệt thế kiếm phong và Âm Dương Chi Lực va chạm, tuy giúp Trương Kiếm tránh được một kích trí mạng này nhưng hắn cũng bị thương.
Trên đỉnh đầu có một vết thương, gần như muốn xuyên thủng xương sọ. Máu tươi màu vàng chảy xuống từ trên đầu hắn, uốn lượn xuống dưới, cuối cùng theo cằm nhỏ xuống.
Vô Thượng Thần Thể còn cứng rắn hơn Đế khí cao cấp vậy mà bị phá ra, không đỡ nổi tuyệt thế kiếm phong này, có thể thấy được tuyệt thế kiếm phong này lăng lệ nhường nào, kinh khủng nhường nào.
Nếu Trương Kiếm chậm thêm một bước, hoặc Âm Dương Chi Lực yếu thêm một tia, e là hắn sẽ bị đâm xuyên đầu lâu, chết ngang tại chỗ.
"Chủ nhân!"
Cảm nhận được dị động bên phía Trương Kiếm, Ngân Ô Thiên Đế quát khẽ một tiếng, nhanh chóng tới gần. Chỉ là hắn không nhìn thấy hư ảnh nhàn nhạt kia, chỉ có thể dựa vào âm thanh, mò mẫm đến gần Trương Kiếm.
"Có người trốn trong bóng tối, cho ta một kiếm, rất kinh khủng, ngươi cẩn thận!"
Hai tay Trương Kiếm khẽ run, hư ảnh nhàn nhạt kia lại biến mất trong mắt hắn, nhưng tuyệt thế kiếm phong suýt chút nữa một kiếm đâm xuyên hắn kia lại để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn. Lúc này mở miệng, nhắc nhở Ngân Ô Thiên Đế.
"Chủ... Chủ nhân, chúng ta bây giờ làm sao đây a!"
Ngân Ô Thiên Đế sợ rồi. Hắn bản tính nhát gan sợ phiền phức, đối mặt với tuyệt thế kiếm phong thần bí này không dám chống lại, nhưng vì sự tồn tại của Trương Kiếm cũng không dám chạy trốn.
"Hắn sẽ còn xuất hiện!"
Trương Kiếm vận chuyển thần lực, nhanh chóng chữa trị vết thương trên đỉnh đầu.
Tuyệt thế kiếm phong vừa rồi khiến hắn còn sợ hãi, nhưng cũng giúp hắn bắt giữ được một tia dấu vết nhân quả.
Thần thông Nhân Quả Pháp Nhãn có thể nhìn thấy dấu vết nhân quả. Dính dáng đến nhân quả, nếu không dùng đại năng lực chém đi, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn nhìn thấy.
"Chẳng lẽ là ngục tốt tầng thứ sáu? Đây là Hắc Ám Bản Nguyên, có thể che chắn lục thức. Chỉ là người có thể sở hữu tuyệt thế kiếm phong này, lại là ai?"
Trong lòng Trương Kiếm nặng nề. Hắn phán đoán được bóng tối che mắt này là Bản Nguyên Chi Lực, hơn nữa là Hắc Ám Bản Nguyên cực kỳ hiếm thấy.
Không khỏi, Trương Kiếm nghĩ đến ngục tốt.
Trong Giới Ngục, mỗi tầng đều có một ngục tốt trông coi tù nhân. Ngân Ô Thiên Đế là ngục tốt tầng thứ năm, mà cường giả thần bí thi triển ra tuyệt thế kiếm phong này, chẳng lẽ là ngục tốt tầng thứ sáu?