"Cái này..."
Vô số người trợn mắt há hốc mồm.
Trong chiến trường, trăm vạn Thần Ma, trừng to mắt, không dám tưởng tượng nhìn một màn này.
Sau Quỷ Ngân Thiên Thần, Ưng Không Thiên Thần cũng đã chết.
Hơn nữa chết trong tay cùng một người.
Giờ khắc này, lòng tin của Hắc Man Thiên Thần bị triệt để đánh tan.
Trừng to mắt nhìn Trương Kiếm trên thiên khung.
Lúc này thân ảnh Trương Kiếm, trong mắt vô số người, vô cùng cường đại, vô cùng đáng sợ.
"Cửu Ma đại nhân vô địch!"
Trong chiến trường, lần nữa vang lên tiếng hô hoán.
Bốn mươi vạn Ma Thần cùng nhau hô hoán, thanh thế to lớn.
Mà bên phía Thần quân, liên tiếp chết đi hai tên Quân đoàn trưởng, đả kích to lớn, trong lúc nhất thời quân tâm đại loạn, uể oải suy sụp.
"Sau trận chiến này, trong Kim Ngưu Quân, ngoại trừ Thống lĩnh đại nhân, liền phải lấy hắn cầm đầu rồi."
Ngưu Ma Phó thống lĩnh cũng trừng to mắt trâu, một thanh âm vang lên trong lòng.
Giờ khắc này, tất cả không phục của hắn đối với Trương Kiếm, triệt để tan rã.
Chỉ còn lại nồng đậm kính phục.
Có thể không so đo hiềm khích lúc trước, suất quân đến đây cứu viện mình.
Hơn nữa lấy một địch hai, còn chém giết hai tên Quân đoàn trưởng.
Điều này đủ để hắn kính phục, tôn kính.
Lúc này, trên thiên khung.
Trương Kiếm nhìn thấy quân công thủy tinh của mình, từ năm trăm, nháy mắt biến thành một ngàn năm.
Hiển nhiên quân công của Quỷ Ngân Thiên Thần và Ưng Không Thiên Thần, giống như Côn Ngô Thiên Thần, đều là năm trăm quân công.
Một ngàn năm trăm quân công, còn nhiều hơn chém giết một tên cường giả Thần Vương Cảnh.
Quân công như thế, đủ để đổi lấy chí bảo hiếm thấy.
Bất quá Trương Kiếm cũng không thỏa mãn.
Bởi vì chiến tranh còn chưa kết thúc.
Dù hắn chém giết Quỷ Ngân Thiên Thần và Ưng Không Thiên Thần.
Nhưng Thần quân dù sao cũng có tới tám mươi vạn.
Mà Ma quân chỉ có bốn mươi vạn.
Đây là một loại nghiền ép gấp đôi nhân số.
Cái chết của Quỷ Ngân Thiên Thần và Ưng Không Thiên Thần, ảnh hưởng không nhỏ đối với Thần quân, nhưng cũng không làm cho chiến cục nghịch chuyển.
Lúc này Ma quân vẫn ở thế yếu.
Trương Kiếm một tay bắt lấy Lục Diệp Thi Hủ Hoa, bay về phía Ma quân.
Hắn đi tới chiến trường kịch liệt nhất.
Nơi này, Ngưu Ma Phó thống lĩnh cũng đang chém giết với Thần quân.
Đám người Mông Trọng càng là tắm máu mà chiến.
Hào quang ma pháp, quang mang thần thông, giao thoa chiếu rọi.
Năng lượng ba động khủng bố, còn mạnh hơn lúc Trương Kiếm đánh giết Quỷ Ngân Thiên Thần rất nhiều.
Dù sao Trương Kiếm và Quỷ Ngân Thiên Thần đây là hai người.
Mà chiến trường nơi này, đâu chỉ vạn người đồng thời bộc phát.
Trong đó, dù là Trương Kiếm, cũng cảm thấy có chút lung lay sắp đổ, ngăn không được năng lượng thủy triều từ bốn phương tám hướng mà đến.
"Đổi Nhất Tự Trường Xà Trận, ta dẫn các ngươi, rời khỏi nơi này!"
Trương Kiếm thần niệm truyền âm, để Mông Trọng và Ngưu Ma Phó thống lĩnh bọn người đi làm chuẩn bị.
Lúc này Ngưu Ma Phó thống lĩnh cũng không lo được nhiều, lúc này nghe theo mệnh lệnh của Trương Kiếm, mang theo Thụy Minh, nhanh chóng chỉnh hợp Đệ Nhị Ma Quân của mình.
Lập tức toàn bộ đội ngũ Ma quân một bên, giống như một con rắn dài.
Mà Trương Kiếm, thì là đầu rắn.
"Yên Diệt Chi Phong!"
Trương Kiếm ma khí rót vào Lục Diệp Thi Hủ Hoa, lập tức cái miệng lớn nhụy hoa mở ra.
Sau khi luyện hóa hấp thu Ưng Không Thiên Thần, quang trạch Lục Diệp Thi Hủ Hoa sáng ngời, lúc này Trương Kiếm tiêu hao ít ma khí hơn, liền có Yên Diệt Chi Phong gào thét mà ra.
Bùm bùm bùm!
Yên Diệt Chi Phong bao trùm vạn trượng, trong vòng vạn trượng, tất cả binh lính Thần quân tới gần, ngoại trừ cực ít người có thủ đoạn đặc thù ra, đều bị gạt bỏ, hóa thành phong sa, rào rào mà rơi.
Trong lúc nhất thời, nơi Trương Kiếm ở, như vào chốn không người, không ai dám tới gần.
Cứ như vậy, Trương Kiếm dẫn đầu bốn mươi vạn Ma quân, thế như chẻ tre, xông ra từ trong Trường Phong Cốc, giết ra từ trong Thần quân.
Trên bình nguyên, khắp nơi đều là thi thể vỡ vụn, mặt đất nhuốm máu.
Máu trong gió, đao trong mưa.
Một màn này, giống như một bức họa tuyệt mỹ.
Trương Kiếm đi đầu, tay cầm Lục Diệp Thi Hủ Hoa, phóng ra Yên Diệt Chi Phong, nhẹ nhõm đi về phía trước.
Ngưu Ma và Thụy Minh Đại đội trưởng ở giữa, ngăn cản kẻ địch công sát tới từ hai bên.
Mông Trọng và Lộ Dịch ở cuối cùng, tất cả Thần quân xông tới, đều không phá nổi phòng ngự của bọn họ.
Từ Trường Phong Cốc đến bình nguyên, tổng cộng có trăm dặm, một đường chém giết, một đường nhuốm máu.
Cuối cùng, Ma quân chỉ còn lại hơn ba mươi vạn người, nhưng lại thành công giết ra từ trong Thần quân.
Mà bởi vì mất đi hai đại Quân đoàn trưởng Quỷ Ngân Thiên Thần và Ưng Không Thiên Thần.
Cộng thêm Trương Kiếm dùng Yên Diệt Chi Phong gạt bỏ, tổn thương của Thần quân, gấp mấy lần Ma quân.
Từ tám mươi vạn người, giảm mạnh đến hơn sáu mươi vạn, thây ngang khắp đồng, kêu rên liên hồi.
Nhưng đây chính là chiến trường, bước lên chiến trường, có chết không sinh.
Mặc dù tử thương thảm trọng, nhưng Thần quân cũng không vì vậy mà từ bỏ.
Dưới sự suất lĩnh của rất nhiều Đại đội trưởng, bọn họ vẫn giống như thủy triều, nhào về phía Ma quân, muốn diệt Ma quân tại đây.
"Các ngươi lui lại!"
Thấy Thần quân tre già măng mọc, một bộ dáng không chết không thôi, Trương Kiếm nhíu mày.
Hắn để toàn bộ Ma quân lui lại, một người ngăn tại phía trước nhất.
Hắn một lần nuốt mười đóa Ma Quỷ Hoa, dược lực bành trướng khiến hắn toàn thân ma khí cuồn cuộn, nồng đậm ngập trời.
Ô ô.
Thật giống như tiếng ma quỷ nức nở, ma khí trên người Trương Kiếm ngưng tụ thành Ma Tướng bốn mặt tám tay.
Sau đó ma khí cuồn cuộn dâng vào trong Lục Diệp Thi Hủ Hoa.
Trong chớp mắt Lục Diệp Thi Hủ Hoa quang mang đại tác, cái miệng lớn nhụy hoa mở ra thật to, Yên Diệt Chi Phong gào thét mà ra, ngưng kết thành phong bạo.
Nhìn từ xa, có một con phong bạo cự long lớn mười vạn trượng, tàn phá bừa bãi trong chiến trường.
Nơi đi qua, gần như không người có thể cản, bị nhẹ nhàng quét qua, liền hóa thành phong sa.
Phong bạo cự long hoành tuyệt chiến trường, ngăn tại trước Ma quân, trong chớp mắt liền diệt sát mấy ngàn tên binh lính Thần quân.
Trương Kiếm một người một hoa, ngăn trở toàn bộ Thần quân.
Đây mới thực sự là một người có thể cản trăm vạn sư.
Giờ khắc này, bất luận là Thần Ma hai quân, đều hãi nhiên đưa mắt nhìn về phía Trương Kiếm.
"Cửu Ma đại nhân vô địch!"
Tiếng hò hét lần nữa vang lên, bất luận là Đệ Nhị Ma Quân của Ngưu Ma Phó thống lĩnh, hay là Đệ Tứ Ma Quân của Trương Kiếm.
Giờ phút này đều hò hét, sóng âm chấn động.
Tên tuổi Cửu Ma, vang vọng chân trời.
Bất quá trong Ma quân cũng không nhàn rỗi, từng tên Ma Thần, lập tức thi triển ma pháp, ma pháp thành trận, đi về phía Thần quân.
Lập tức phong bạo cự long do Yên Diệt Chi Phong biến thành vắt ngang trong hai quân.
Nhưng Ma quân lại có thể thi triển ma pháp, công kích Thần quân.
Mà Thần quân lại chỉ có thể từng bước lui lại, tử thương thảm trọng.
Cuối cùng, Thần quân ngăn cản không nổi, rút lui.
Tiếng tù và dồn dập vang lên, toàn bộ Thần quân lưu lại vô số thi thể, xoay người rút lui, không dám đuổi theo nữa.
Sắc mặt Trương Kiếm trắng bệch vô cùng, dù có mười đóa Ma Quỷ Hoa, nhưng duy trì Yên Diệt Chi Phong mười vạn trượng cũng khiến hắn giật gấu vá vai.
Thấy Thần quân rút lui, hắn cũng không có lực lượng đi truy kích, lập tức thu hồi Lục Diệp Thi Hủ Hoa.
"Rút!"
Trương Kiếm trở lại trong Ma quân, lập tức Ma quân cũng nhanh chóng rút lui, không dám lưu lại.
Trận chiến này, bọn họ mặc dù chuyển bại thành thắng, nhưng cũng vết thương chồng chất, tổn thương thảm trọng, cần trở lại Tây Thành để điều dưỡng thật lâu.
Bất quá sau khi bọn họ rời khỏi mảnh bình nguyên này không lâu, liền có viện quân Ma tộc chạy đến.
Hiển nhiên đây là viện quân do các đội ngũ cầu viện khác mang tới.
Trương Kiếm bế quan khôi phục, mọi chuyện, tạm thời đều giao cho Mông Trọng và Ngưu Ma Phó thống lĩnh.
Lúc này Ngưu Ma Phó thống lĩnh tiếp kiến Đại đội trưởng của chi viện quân mười vạn người này.
Trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, Ngưu Ma Phó thống lĩnh lộ ra nụ cười.
"Thật xin lỗi, ngươi đến muộn, chiến tranh bên phía chúng ta, đã kết thúc rồi."