Bởi vì không còn Trảm Yêu Kiếm, cho nên Trương Kiếm cần một món vũ khí mới, mà thích hợp nhất tự nhiên là Hỗn Nguyên Ô đã bầu bạn với hắn đến bây giờ.
Hỗn Nguyên Ô đã đúc lại ba lần, mỗi một lần đều sẽ làm cho Hỗn Nguyên Ô có sự tăng lên đáng kể, mà lần này, Trương Kiếm chuẩn bị đúc lại lần thứ tư.
"Tuy không còn Trảm Yêu Kiếm, nhưng Trảm Yêu Cửu Thức vẫn còn trong đầu ta, ta vẫn có thể thi triển!"
Trương Kiếm khoanh chân ngồi trong hư không, hư không chi lực tịch diệt xung quanh không có chút ảnh hưởng nào đối với hắn, giống như cá gặp nước, tự tại tự đắc.
Kim lão đầu thì ngồi ở một bên khác, Trương Kiếm vừa mới khu trừ Khô Vinh Tuế Nguyệt Độc cho hắn một lần, hắn cần thời gian để khôi phục và thích ứng.
Kim lão đầu tuy trúng Khô Vinh Tuế Nguyệt Độc, nhưng hắn vẫn có thực lực Đăng Phong Cảnh nhị trọng, hơn nữa từng là cường giả Hoàng Đạo Cảnh, kinh nghiệm chiến đấu và ánh mắt tự nhiên mạnh hơn người khác.
Lần này đi tới Bá Huyết Tông, nhất định hung hiểm trùng trùng, Kim lão đầu là một trợ lực rất tốt, cho nên Trương Kiếm mới mang theo hắn cùng nhau bế quan.
"Hỗn Nguyên Ô đã đạt tới cực hạn của Hoàng Khí, mà việc đúc tạo Thánh Khí lại khác với Hoàng Khí, bởi vì trong Thánh Khí ẩn chứa tuế nguyệt chi lực, Thánh Khí không có tuế nguyệt chi lực chỉ có thể xưng là Bán Thánh Khí, không phát huy được uy lực chân chính!"
Trương Kiếm lấy Hỗn Nguyên Ô ra, hắn từng tự tay đúc tạo rất nhiều Thánh Khí và Đế Khí, đối với việc luyện chế Thánh Khí đã thuộc nằm lòng.
"Bất quá tuế nguyệt chi lực này cũng không phải không có cách giải quyết!"
Trương Kiếm vung tay lên, từ trong không gian trữ vật lấy ra một tấm bảo phù, chính là Tuế Nguyệt Phù, trong phù này ẩn chứa một tia tuế nguyệt chi lực.
Cường giả Hoàng Đạo Cảnh liền có thể tìm tòi được một tia thời gian pháp tắc, nhưng dù sao chỉ là tìm tòi được, duy có đạt tới Thánh Nhân Cảnh mới có thể chưởng khống một tia, cho nên cũng chỉ có Thánh Khí mới mang theo tuế nguyệt chi lực.
Tuế nguyệt chi lực trong Tuế Nguyệt Phù cũng không nhiều, nhưng đã đủ dùng để luyện khí.
"Đáng tiếc túi trữ vật bị hủy, nhất thời cũng không tìm được vật liệu, chỉ có thể dùng chất liệu vốn có thôi!"
Nhìn Hỗn Nguyên Ô trong tay, thanh Hỗn Nguyên Ô này chất liệu sử dụng vẫn là Vẫn Tinh Thạch có được lúc đầu và Thái Dương Thạch có được sau này, chất liệu cũng không tính là đặc biệt tốt, nhưng Trương Kiếm tạm thời cũng không có quặng mỏ cao cấp hơn.
"Pháp trận nên đổi rồi, Thiên Địa Pháp Trận tuy không tệ, nhưng phẩm giai hơi thấp, hiện giờ ta ngũ hành tiểu thành, liền dùng Ngũ Hành Pháp Trận đi!"
Trong lòng Trương Kiếm đã có quyết định, Ngũ Hành Pháp Trận là pháp trận cấp đại thành, pháp ấn của Vô Thượng Kết Ấn Pháp chia làm cơ sở, nhập môn, đại thành và vô thượng bốn cấp bậc, Nhật Nguyệt Tinh Ấn trước đó đều là pháp ấn cấp nhập môn.
Mà hiện giờ thực lực Trương Kiếm tăng mạnh, cộng thêm ngũ hành luân chuyển, thần thể tiểu thành, cũng có thể miễn cưỡng thi triển pháp ấn cấp đại thành.
Bất quá cho dù là đại thành pháp ấn, cũng có phân cao thấp, Ngũ Hành Pháp Ấn trong cấp đại thành coi như tương đối bình thường, không bằng Bất Động Minh Vương Ấn.
"Hỏa lai!"
Trong lòng có ý tưởng, Trương Kiếm liền không lằng nhằng nữa, hắn thôi động Hỏa chi lực, lập tức Tam Muội Chân Hỏa lăng không xuất hiện, thiêu đốt Hỗn Nguyên Ô.
Tam Muội Chân Hỏa không gì không đốt, có thể thiêu đốt thương khung, nhưng Trương Kiếm có thể hóa thân biển lửa, tự nhiên là tùy tâm chưởng khống, cho nên cũng không thiêu Hỗn Nguyên Ô thành tro bụi.
Trong hư không, ngọn lửa hừng hực, Trương Kiếm khoanh chân ngồi, hoặc chưởng khống ngọn lửa, hoặc hai tay kết ấn, hoặc thân hóa Kim Long, mà Hỗn Nguyên Ô thì đang không ngừng biến hóa, hào quang lấp lánh sáng tối, lại có một cỗ khí tức càng ngày càng cường hãn, lưu dật mà ra.
...
Thời gian vô tình, chớp mắt trôi qua, rất nhanh chín ngày thời gian liền chậm rãi trôi qua, khoảng cách đến ngày quyết chiến, đã không còn đến một ngày.
"Trương đại ca khi nào mới xuất quan a!"
Trong Vạn Yêu Cốc, Kinh Nhiễm lo lắng ngẩng đầu nhìn trời, những ngày này tin tức bên ngoài càng lúc càng huyên náo, gần Bá Huyết Tông càng là tụ tập không biết bao nhiêu người, tất cả mọi người đều mỏi mắt mong chờ, chờ đợi trận chiến kinh thế này giữa Trương Kiếm và Tư Mã lão tổ.
"Ta hy vọng chủ nhân đừng xuất quan, như vậy sẽ không cần đi ứng chiến nữa!"
Xà Cơ kéo A Ngưu ra phơi nắng, nghe Kinh Nhiễm nói, giọng nói thê lương mở miệng.
A Ngưu không có người ra lệnh, liền giống như pho tượng, vẫn một thân hắc bào bao phủ, không nhúc nhích tí nào.
"Haizz!"
Kinh Nhiễm thở dài, ánh mắt hắn liếc qua, nhìn về phía trung tâm Vạn Yêu Cốc, nơi đó hai bức tượng nữ tử đứng sừng sững bất động, trong hai tay khép lại lục mang rực rỡ, cho dù ánh mặt trời tươi sáng, vẫn không cách nào che giấu hào quang của nó.
Mà phía dưới bức tượng, Yêu Chủ khoanh chân ngồi, nhắm mắt không nói.
"Cũng không biết Giản Linh tỷ tỷ khi nào có thể tỉnh lại, nếu tỷ ấy tỉnh lại, nói không chừng có thể khuyên Trương đại ca!"
Vụt!
Ngay khi Kinh Nhiễm nhớ nhung Giản Linh, trên bầu trời Vạn Yêu Cốc, không gian xé rách, hai bóng người từ trong đó bước ra.
Người cầm đầu kiếm mi tinh mục, tóc đen mắt đen, hắn chắp tay sau lưng, trong đôi mắt không tản mát ra bất kỳ ánh sáng nào, nhưng lại thâm thúy giống như tinh không hạo hãn vô ngần, một thân hắc sam bao phủ, nhìn qua mộc mạc không hoa, lại giống như một thanh lợi kiếm giấu trong vỏ.
Người này chính là Trương Kiếm, hắn so với chín ngày trước không có thay đổi quá lớn, mà Hỗn Nguyên Ô hắn luyện chế cũng được thu vào trong không gian trữ vật, không để người ngoài nhìn thấy.
Mà so với Trương Kiếm, sự thay đổi của Kim lão đầu thì quá rõ ràng.
Hôm nay Kim lão đầu mặc một bộ áo xám mộc mạc, nhưng thân thể lại không còng xuống như trước, nếp nhăn trên mặt giãn ra không ít, không chỉ sắc mặt hồng hào, ngay cả đôi mắt vẩn đục cũng ẩn chứa từng tia tinh mang, như lôi đình lấp lánh, cả người giống như trẻ ra mười tuổi.
Mà khí tức trên người hắn không thâm trầm nội liễm như Trương Kiếm, mà hiện ra một loại cảm giác mờ mịt như khói như bông, hắn đứng ở nơi đó, phảng phất tất cả mọi thứ trên thế gian đều nắm trong tay.
Đệ tử Thiên Sư Đạo, tu luyện bí pháp Thiên Sư, dòm ngó thiên cơ, diễn toán vạn vật, xứng đáng với một câu "Vận trù duy ác chi trung, quyết thắng thiên lý chi ngoại!" (Ngồi trong màn trướng tính toán, quyết định thắng lợi ngoài ngàn dặm).
Hiện giờ Kim lão đầu hào quang chiếu rọi, rạng rỡ sinh huy, Khô Vinh Tuế Nguyệt Độc trong cơ thể đã khu trừ không ít, làm cho hắn phảng phất như được tái sinh, mà khí tức phong ấn trên người hắn, cũng yếu đi rất nhiều, hiển nhiên hiện giờ hắn lại vận dụng lực lượng, không còn bó tay bó chân như trước nữa.
Bất quá ánh mắt Kim lão đầu nhìn về phía Trương Kiếm, không chỉ kính sợ, còn mang theo một tia cuồng nhiệt và sùng bái, giống như đang nhìn thần minh.
Nghĩ đến tất cả những gì mình nhìn thấy trong hư không, Kim lão đầu cảm thấy chuyện chính xác nhất mình làm cả đời này, e rằng chính là đi theo bên cạnh Trương Kiếm.
Sự xuất hiện của Trương Kiếm và Kim lão đầu, lập tức thu hút sự chú ý của Kinh Nhiễm và Xà Cơ, Yêu Chủ cũng mở mắt ra, ánh mắt nhìn tới.
"Yên tâm, hắn chuẩn bị một dương mưu, nhưng hắn lại làm sao biết được sự cường đại của ta!"
Nhìn thấy ánh mắt chưa từ bỏ ý định của Kinh Nhiễm và Xà Cơ, Trương Kiếm cười nhạt một tiếng, khẽ mở miệng, lại tràn ngập sự tự tin khó hiểu.
...
Một ngày sau, Thiên La Hoàng Triều, ngoài Bá Huyết Tông.
Ngày đó Trương Kiếm ở đây chém giết Hồn Cửu, hoàn toàn trở thành kẻ địch với Tư Mã gia tộc, hôm nay, hắn sẽ tại nơi này, quyết đấu với Tư Mã lão tổ, giải quyết đoạn ân oán này.
Lúc này bên ngoài Huyết Phong, đã sớm chật ních cường giả đến từ bốn phương tám hướng, vô số lão quái nổi danh, thiên kiêu, bá chủ một phương vân vân, tận số tụ tập, quan miện như mây.
Vô số người mỏi mắt mong chờ, thời hạn mười ngày đã đến gần, trận chiến kinh thế, sắp sửa mở màn.