Lâm Phàm trở lại trang viên. Buổi chiều, hắn nhận được điện thoại của Khang Thánh Kiệt.
"Lâm thần y, đã chốt được địa điểm rồi!"
"Tối nay cậu nhất định phải đến đấy nhé!"
"Được!"
Lâm Phàm chỉ đáp lại một tiếng.
Sau đó, Khang Thánh Kiệt gửi cho Lâm Phàm một vị trí.
Lâm Phàm đang nghịch điện thoại di động thì nữ giúp việc trong trang viên tìm đến hắn.
"Lâm tiên sinh, bên ngoài có mấy người đến!"
"Họ là người của công ty Ducati!"
"Họ nói xe của ngài đã sửa xong rồi!"
Lâm Phàm đặt điện thoại di động xuống.
Nếu như nhân viên Ducati không tìm đến hắn, hắn cũng gần quên mất mình còn có một chiếc Ducati Superleggera V4 đem đi sửa.
"Tôi ra xem sao!"
Chiếc xe này cũng sửa mất một tháng rồi.
Bởi vì linh kiện phải vận chuyển từ nước ngoài về nên đã tốn rất nhiều thời gian.
Lâm Phàm đi đến cổng trang viên.
"Lâm tiên sinh, mời ngài nghiệm thu!"
Nhân viên đưa cho Lâm Phàm một tờ đơn.
Lâm Phàm gật đầu, đầu tiên là kiểm tra vẻ ngoài của chiếc xe.
Sau đó, hắn lại lên xe thử một chút.
Quả thực, chiếc Ducati đã được sửa xong.
Lâm Phàm lái xe vào gara.
Hiện tại, gara trong trang viên đã có vài chiếc xe sang.
Trông có vẻ hơi chật chội.
Đối với chuyện này, Lâm Phàm cũng rất bất đắc dĩ.
Chạng vạng, Lâm Phàm lái chiếc Ducati kia đến nhà hàng.
Thỉnh thoảng lái xe máy một lúc, cảm giác cũng không tệ.
Lâm Phàm lái xe với tốc độ khá nhanh, chẳng mấy chốc đã đến nhà hàng đã hẹn với Khang Thánh Kiệt.
Lâm Phàm đậu xe vào bãi đỗ.
"Ồ, Lâm Phàm!"
Từ chiếc BMW ở chỗ đậu xe bên cạnh, một người đàn ông bước xuống.
Người đàn ông đó mặc vest, trông ra dáng một người thành đạt.
"Đỗ Lực Vĩ, thật trùng hợp!"
Đỗ Lực Vĩ là đàn anh của Lâm Phàm, lúc học đại học hai người cũng quen biết nhau.
"Chiếc xe này đẹp thật, chắc cũng không ít tiền đâu nhỉ?"
Đỗ Lực Vĩ vỗ vai Lâm Phàm.
Hắn cũng không rành về xe máy cho lắm.
Có điều, chiếc Ducati kia trông rất đẹp, dáng vẻ cũng rất cao cấp.
"Cũng không đắt!"
Lâm Phàm cười cười.
So với mấy chiếc siêu xe trong trang viên của hắn, chiếc này đúng là rẻ nhất rồi.
"Cậu đến đây ăn cơm à?"
"Xem ra, cậu sống cũng không tệ lắm!" Đỗ Lực Vĩ cười nói.
Nhà hàng này tương đối sang trọng, người đến đây dùng bữa đa phần đều là người có tiền.
"Tàm tạm thôi!"
"Còn cậu thì sao?"
Lâm Phàm hỏi Đỗ Lực Vĩ.
Đỗ Lực Vĩ cười nói: "Tôi tốt nghiệp được hơn một năm rồi, hiện tại đang làm một chức quản lý nhỏ!"
"Hôm nay tôi có chút việc, hôm nào mời cậu ăn cơm nhé!"
Đỗ Lực Vĩ và Lâm Phàm trò chuyện vài câu, sau đó hai người cùng đi về phía nhà hàng.
Ở quầy lễ tân của nhà hàng, đám người Khang Cảnh Bình đã đợi sẵn.
"Lâm thần y, cậu đến rồi!"
Khang Cảnh Bình dẫn theo con trai Khang Thánh Kiệt ra đón Lâm Phàm.
Trông sắc mặt của Khang Cảnh Bình rất tốt.
Điều khiến Lâm Phàm bất ngờ là Khang Trí Kiệt vậy mà cũng có mặt.
Gã này hôm qua ở bến tàu đã bị Lâm Phàm cho một trận.
Bây giờ trên mặt vẫn còn dán băng gạc.
"Lâm thần y!"
Khang Thánh Kiệt cũng tiến tới chào hỏi Lâm Phàm.
Lâm Phàm gật đầu.
"Lâm thần y, chúng ta vào phòng riêng rồi nói chuyện!"
Trước mặt Lâm Phàm, Khang Cảnh Bình không hề tỏ ra chút bất kính nào.
Dù sao, Lâm Phàm chính là một thần y.
Nếu không có Lâm Phàm, ông ta đã sớm tiêu đời rồi.
Ngoài y thuật ra, tài sản mà Lâm Phàm sở hữu cũng khiến Khang Cảnh Bình cảm thấy khâm phục.
Lâm Phàm tuyệt đối là người xuất sắc nhất trong số những người trẻ tuổi mà Khang Cảnh Bình từng gặp.
Hơn nữa không có ai sánh bằng.
Chỉ cần có thêm thời gian, Lâm Phàm nhất định có thể một bước lên trời.
Còn về phần Đỗ Lực Vĩ, đã sớm kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Hắn không ngờ rằng, Lâm Phàm lại là một nhân vật lớn.
Ngay cả người nhà họ Khang mà cũng phải cung kính với cậu ta như vậy.
Trời ạ, rốt cuộc Lâm Phàm này có thân phận gì?
"Đỗ Lực Vĩ, cậu quen Lâm thần y à?"
Khang Thánh Kiệt nhìn về phía Đỗ Lực Vĩ đang mắt tròn mắt dẹt.
Đỗ Lực Vĩ lắp bắp nói: "Khang thiếu, quen... quen biết ạ!"
"Trước đây chúng tôi học cùng đại học!"
Trước đây, Khang Thánh Kiệt là một công tử bột.
Nhưng bây giờ, hắn cũng đã bắt đầu quản lý công ty.
Đương nhiên, công ty hắn quản lý không phải công ty lớn, Khang Cảnh Bình chỉ muốn để hắn rèn luyện thêm mà thôi.
"Cậu lại quen biết cả Lâm thần y!"
"Vào ăn cơm cùng luôn đi!"
Đỗ Lực Vĩ vội vàng xua tay.
"Khang thiếu, không cần đâu ạ!"
"Tôi chỉ đến đưa hợp đồng cho ngài thôi!"
Đỗ Lực Vĩ đưa bản hợp đồng trong tay cho Khang Thánh Kiệt.
Hắn rất biết mình biết ta.
Bản thân chỉ là một quản lý nhỏ trong công ty, làm gì có tư cách ăn cơm cùng Khang Thánh Kiệt.
Hắn tuy quen biết Lâm Phàm, nhưng cũng không phải là bạn bè thân thiết gì.
"Cậu làm tốt lắm!"
"Cứ tiếp tục nỗ lực nhé!"
Khang Thánh Kiệt vỗ vai Đỗ Lực Vĩ.
"Cảm ơn Khang thiếu đã khích lệ!"
Đỗ Lực Vĩ vừa mừng vừa lo.
Hắn đương nhiên hiểu rằng, tất cả là nhờ có Lâm Phàm.
Trời ạ, Lâm Phàm cũng lợi hại quá rồi.
Ngay cả Khang Thánh Kiệt cũng phải dùng cách này để lấy lòng cậu ta.
Có điều Đỗ Lực Vĩ cũng hiểu, đây là cơ hội của mình.
"Vậy cậu về trước đi, ngày mai đến văn phòng tìm tôi!"
"Vâng ạ, Khang thiếu!"
Đỗ Lực Vĩ vô cùng kích động.
Hắn nhận ra, đây là dấu hiệu cho thấy Khang Thánh Kiệt muốn đề bạt hắn.
"Lâm... Lâm tiên sinh, vậy tôi xin phép đi trước!"
Cách xưng hô của Đỗ Lực Vĩ đối với Lâm Phàm cũng đã thay đổi.
Sau khi Đỗ Lực Vĩ rời đi, Khang Cảnh Bình và Lâm Phàm cũng tiến vào phòng riêng của nhà hàng.
Khang Cảnh Bình ngồi bên cạnh Lâm Phàm.
Trong phòng riêng, còn có mấy nhân vật quan trọng của nhà họ Khang.
"Nghịch tử, còn không mau xin lỗi Lâm thần y đi!"
Một người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị, nhìn con trai mình là Khang Trí Kiệt.
Vì chuyện con trai đắc tội với Lâm Phàm, người đàn ông trung niên này đã bị phê bình không ít trong gia tộc.
"Lâm thần y!"
"Là tôi có mắt không tròng!"
"Tôi tự phạt ba ly!"
Khang Trí Kiệt đứng dậy, cầm một chai rượu Đế, rót đầy ba ly.
Sau khi uống xong ba ly rượu Đế, sắc mặt Khang Trí Kiệt đã đỏ bừng.
"Ngồi xuống đi!"
Đánh cũng đã đánh rồi, Lâm Phàm cũng không có ý định truy cứu thêm nữa.
"Cảm ơn Lâm thần y!"
Khang Trí Kiệt như trút được gánh nặng.
"Lâm thần y!"
"Là do tôi quản giáo không nghiêm, gây thêm phiền phức cho cậu rồi!"
Cha của Khang Trí Kiệt cũng nói với vẻ áy náy.
"Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi!"
Lâm Phàm xua tay.
Khang Cảnh Bình ngồi bên cạnh không nói gì.
Cũng may là Lâm Phàm không so đo với Khang Trí Kiệt.
Nếu không, chuyện này thật sự khó giải quyết.
Khang Cảnh Bình biết rất rõ, hai người Hàn Quốc đã đắc tội với Lâm Phàm kia, bây giờ kết cục thảm thương vô cùng.
Cũng may lúc đó Khang Thánh Kiệt có mặt, nên tình hình mới không xấu đi.
"Lâm thần y, tôi mời cậu một ly!"
Cha của Khang Trí Kiệt nâng ly mời Lâm Phàm.
Rượu qua ba tuần, thức ăn cũng đã dọn ra đủ món.
Khang Cảnh Bình hỏi Lâm Phàm.
"Lâm thần y, lần trước cậu đã chữa khỏi bệnh cho tôi!"
"Có điều, tôi vẫn không yên tâm lắm!"
"Cậu giúp tôi kiểm tra lại một lần nhé."
Khang Cảnh Bình cảm thấy cơ thể không có gì bất thường.
Ông ta cũng đã đến bệnh viện kiểm tra.
Kết quả cho thấy, cơ thể ông ta vô cùng khỏe mạnh.
Dù vậy, Khang Cảnh Bình vẫn muốn để Lâm Phàm xem qua.
Chỉ có lời của Lâm Phàm mới có thể khiến Khang Cảnh Bình yên tâm...