Chỉ sợ người của Trương gia chó cùng rứt giậu.
Làm ra những chuyện không ai ngờ tới.
Tình hình của Đỗ gia hiện không tốt lắm, vì vậy Lâm Phàm có chút lo lắng.
“Em hiểu rồi!”
Đỗ Mỹ Kỳ khẽ gật đầu.
Trò chuyện vài câu với Lâm Phàm, Đỗ Mỹ Kỳ liền dẫn Huyên Huyên rời đi.
Tống Tuyết Nhi quả thật không hỏi nhiều, sau khi được Lâm Phàm sắp xếp cho hai vệ sĩ người máy, cô cũng lái xe rời khỏi biệt thự.
Lâm Phàm đưa ba mẹ ra ngoài chơi.
Một buổi chiều trôi qua.
Cũng không có chuyện gì lớn xảy ra.
Lâm Hải Đông và Hà Huệ mua không ít đồ.
Hơn nữa, Hà Huệ còn mua cho Tống Tuyết Nhi một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy.
Sau khi đưa ba mẹ về biệt thự, Lâm Phàm cũng ra ngoài.
Lâm Phàm lái xe đến công ty mà Tống Tuyết Nhi đang quay quảng cáo.
Lúc này, Tống Tuyết Nhi vẫn chưa ra.
Lâm Phàm tìm một chỗ trong bãi đậu xe, đỗ xe xong liền gửi cho Tống Tuyết Nhi một tin nhắn.
“Vẫn chưa quay xong à?”
Rất nhanh, Lâm Phàm nhận được hồi âm của Tống Tuyết Nhi.
“Quay xong rồi!”
“Em ra ngay đây!”
Lâm Phàm đợi ở cửa hơn hai phút.
Tống Tuyết Nhi cũng đi ra.
Tống Tuyết Nhi không đi ra một mình, bên cạnh cô còn có mấy nam nữ trẻ tuổi đi theo.
Lâm Phàm cũng có quan tâm đến giới ca hát, biết mấy người kia cũng giống Tống Tuyết Nhi, đều là ca sĩ.
“Lâm Phàm!”
Nhìn thấy Lâm Phàm, Tống Tuyết Nhi cười vẫy tay.
Cô nhanh chân bước về phía Lâm Phàm.
“Giới thiệu một chút!”
“Vị này là bạn trai của em!”
“Lâm Phàm!”
Tống Tuyết Nhi khoác tay Lâm Phàm, giới thiệu với mấy người kia.
“Tuyết Nhi, bạn trai cậu đẹp trai thật đấy!”
“Làm nghề gì vậy?”
Ba cô gái kia đưa mắt nhìn Lâm Phàm, đánh giá anh từ trên xuống dưới.
“Anh ấy làm kinh doanh!”
Tống Tuyết Nhi không giải thích quá nhiều.
Cô cũng biết, Lâm Phàm thích kín đáo.
Một người đàn ông đi cùng chỉ hờ hững liếc Lâm Phàm một cái, trên mặt lộ vẻ xem thường.
Tai hắn đeo khuyên, tóc nhuộm màu đỏ.
Nhìn là biết thuộc dạng không phải dòng chính.
Hắn tên là Ngô Dịch Thành, cũng là một ca sĩ.
“Tuyết Nhi, cậu định về à?”
“Bọn mình đã đặt chỗ ở nhà hàng bên cạnh rồi!”
“Cùng đi ăn một bữa đi!”
Một cô gái trong nhóm lên tiếng mời.
Các cô đều là ca sĩ, hơn nữa cũng không phải mới quen biết ngày một ngày hai.
Tống Tuyết Nhi nhìn về phía Lâm Phàm, có chút do dự.
“Lâm Phàm, anh có muốn đi không?”
“Nếu mọi người đều là bạn bè, vậy thì đi cùng đi!”
Lâm Phàm nhìn ra Tống Tuyết Nhi muốn đi, nên cũng đồng ý.
Đối với Lâm Phàm mà nói, đi đâu ăn cơm cũng như nhau.
Anh cũng không phải kiểu người đặc biệt kén chọn.
“Được!”
Tống Tuyết Nhi gật đầu.
Cứ như vậy, họ cùng nhau đi về phía nhà hàng bên cạnh.
Bạn của Tống Tuyết Nhi đã đặt chỗ xong xuôi, họ nhanh chóng đi vào một phòng riêng.
Ngô Dịch Thành chủ động ngồi xuống bên cạnh Lâm Phàm.
“Tôi tên Ngô Dịch Thành, làm quen một chút!”
Miệng nói vậy, nhưng ánh mắt Ngô Dịch Thành nhìn Lâm Phàm vẫn mang theo vài phần khinh bỉ.
Hơn nữa, hắn còn tỏ rõ địch ý với Lâm Phàm.
Bởi vì hắn đang theo đuổi Tống Tuyết Nhi.
Ai mà ngờ được, Tống Tuyết Nhi vậy mà đã có bạn trai.
Lâm Phàm chỉ cười cười, không nói gì.
Anh biết, Ngô Dịch Thành này trong giới ca hát là một ca sĩ gây nhiều tranh cãi.
Bởi vì Ngô Dịch Thành không có tác phẩm tiêu biểu nào.
Nghe nói có thể nổi tiếng là nhờ vào gia đình có tiền và có quan hệ.
Thời đại này, chỉ cần có tiền, chỉ cần là người thì đều có thể lăng xê cho nổi tiếng.
“Anh hẳn đã nghe qua tên của tôi rồi nhỉ!”
Thấy Lâm Phàm không nói gì, Ngô Dịch Thành tiếp tục khiêu khích.
“Đương nhiên nghe nói qua!” Lâm Phàm nói.
“Tuyết Nhi vừa nói!”
“Anh làm kinh doanh!”
“Là làm bán lẻ à?”
Lâm Phàm đáp: “Không sai!”
Đối với Lâm Phàm mà nói, việc kinh doanh của anh quả thực rất nhỏ.
Bởi vì, mục tiêu của anh không chỉ dừng lại ở trước mắt.
Nghe Lâm Phàm nói vậy, Ngô Dịch Thành càng lộ vẻ khinh thường.
“Nói như vậy, anh là đồ bám váy đàn bà?”
Ngô Dịch Thành cũng không che giấu nữa.
Hắn không hiểu nổi, tại sao Tống Tuyết Nhi lại để mắt đến Lâm Phàm.
Xem ra, Lâm Phàm này ngoài việc đẹp trai ra thì chẳng có gì khác.
Nghe Ngô Dịch Thành nói vậy, Tống Tuyết Nhi liền nhíu mày.
“Ngô Dịch Thành, anh đừng nói bậy!”
Tống Tuyết Nhi lại cảm thấy, nếu so sánh cô và Lâm Phàm, thì cô mới là người ăn bám.
Dù sao, tài sản của Lâm Phàm đã đạt đến một mức độ vô cùng kinh khủng.
Cho dù Lâm Phàm cả đời không làm việc, cũng sẽ không chết đói.
Còn bản thân cô thì không được như vậy.
“Tuyết Nhi, tôi chỉ nói thật thôi!”
Ngô Dịch Thành dường như vẫn muốn đối đầu với Lâm Phàm.
Đối với chuyện này, Lâm Phàm chỉ cười mà không nói.
Có điều, anh đúng là có chút hối hận khi đến dùng bữa với những người này.
Mấy người khác thấy Ngô Dịch Thành nói vậy thì không dám nói gì.
Bởi vì Ngô Dịch Thành là người có tiền.
Ca hát chỉ là nghề tay trái của người ta.
Họ cũng không dám đắc tội với Ngô Dịch Thành.
Bởi vì Ngô Dịch Thành còn có hậu thuẫn rất lớn, nếu không thì hắn cũng không thể sống tốt như vậy.
“Ngô Dịch Thành, nếu anh còn nói năng lỗ mãng với Lâm Phàm nữa!”
“Vậy tôi đi đây!”
Tống Tuyết Nhi có chút tức giận.
“Được rồi, không nói nữa!”
Ngô Dịch Thành bắt đầu gọi món.
Lần này là do hắn mời khách, cộng thêm việc hắn có tiền, nên quả thật đã gọi không ít món.
Đồng thời, Ngô Dịch Thành còn gọi hai chai rượu vang đỏ Lafite giá không hề rẻ.
Rất nhanh, đồ ăn đã được mang lên.
Lâm Phàm không có khẩu vị gì, nên không ăn bao nhiêu.
Tống Tuyết Nhi thấy vậy cũng có chút hối hận vì đã đến đây.
Cô vốn chỉ muốn trò chuyện với mấy người bạn, ai ngờ Ngô Dịch Thành này lại muốn gây sự.
“Lâm Phàm, anh ăn no rồi à?”
Tống Tuyết Nhi nhìn Lâm Phàm.
Lâm Phàm gật đầu, nói: “Em cứ từ từ ăn, anh đợi em!”
“Em cũng no rồi!”
“Hay là chúng ta về trước đi!”
Tống Tuyết Nhi liếc nhìn mấy người bạn kia một cái, định cáo từ.
Ngô Dịch Thành nói: “Đừng vội đi thế chứ!”
“Uống thêm chút rượu đi!”
Ngô Dịch Thành rót cho Lâm Phàm và Tống Tuyết Nhi mỗi người một ly.
Lâm Phàm từ chối: “Tôi không uống đâu!”
“Lát nữa tôi còn phải lái xe!”
Ngô Dịch Thành tưởng Lâm Phàm không nể mặt mình, sắc mặt có chút khó coi.
Nhưng có Tống Tuyết Nhi ở đây, Ngô Dịch Thành cũng không nói thêm gì.
“Tuyết Nhi, uống với bọn mình một ly đi!” Ngô Dịch Thành nói.
Tống Tuyết Nhi không nói gì.
Sau khi uống nửa ly với mấy người bạn kia, cô mới cùng Lâm Phàm rời đi.
Hai người tay trong tay ra khỏi nhà hàng.
“Lâm Phàm, anh đừng để ý nhé!”
“Tính tình của Ngô Dịch Thành đó là vậy!”
Lâm Phàm nhắc nhở: “Sau này em vẫn nên tránh xa Ngô Dịch Thành này một chút!”
“Em biết rồi!”
Tống Tuyết Nhi cũng không có cảm tình gì với Ngô Dịch Thành kia.
Hôm nay là vì quay quảng cáo nên mới tình cờ gặp ở đây.
Thật ra bình thường Tống Tuyết Nhi đều tránh xa Ngô Dịch Thành.
Lâm Phàm đưa Tống Tuyết Nhi đến bãi đậu xe, lên xe rời đi.
Trời nhanh chóng tối sầm lại.
Lâm Phàm và Tống Tuyết Nhi trở về biệt thự, đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách trò chuyện.
“Lâm tiên sinh, Trương Hiểu Cường của Trương gia đến rồi!”
Lão quản gia đi tới trước mặt Lâm Phàm, cung kính nói.