Virtus's Reader

Sau lưng Charles còn có một chiếc xe.

Trên xe có ba vệ sĩ.

Sau khi chuyện này xảy ra, chiếc xe phía sau cũng dừng lại.

Vệ sĩ trên xe lao xuống với tốc độ nhanh nhất, tập trung bên cạnh Charles.

Bọn họ cảnh giác nhìn về phía phát ra tiếng động.

Nhưng đúng lúc này, một bóng người nhanh như báo săn xuất hiện.

"Nguy hiểm, mọi người cẩn thận!"

Không biết là ai hét lên một tiếng, khiến Charles đang ngồi trong xe cũng phải co rúm người lại, trông vô cùng sợ hãi.

Dù sao đối phương còn có súng.

Lâm Phàm lao tới một cách hung bạo, ra tay nhanh như chớp.

Vệ sĩ của Charles còn định chống trả, nhưng căn bản không phải là đối thủ của Lâm Phàm.

Trong nháy mắt, đám vệ sĩ của Charles đã bị Lâm Phàm đánh gục.

Thấy Lâm Phàm có thân thủ lợi hại như vậy, Brewster đang quan sát ở gần đó đã trợn mắt há mồm.

Hắn không ngờ Lâm Phàm lại lợi hại đến thế.

Trời ạ!

Đây là đang đóng phim sao?

Charles nhìn mọi chuyện xảy ra bên ngoài cửa xe, run lẩy bẩy.

Hắn vội phản ứng, khóa chặt cửa xe.

Ngay lúc Charles lấy điện thoại di động ra định cầu cứu.

"Rầm!" một tiếng, Lâm Phàm một quyền đấm nát cửa kính xe.

Cứ như vậy, Charles bị lôi mạnh ra ngoài.

"Ngươi là ai?"

"Có biết ta là ai không? Mau thả ta ra!"

Charles vừa sợ hãi vừa vô cùng tức giận.

Lâm Phàm không nói một lời, lôi Charles đến trước mặt Brewster.

"Lại là mày..."

Charles nhìn thấy Brewster, hai mắt như muốn phun ra lửa.

"Brewster, mày muốn làm gì?"

Charles hung tợn trừng mắt nhìn Brewster.

Brewster sững sờ tại chỗ, không biết phải làm sao.

Nếu đắc tội Charles triệt để, sau này chắc chắn hắn cũng không thể sống nổi ở Úc nữa.

Lúc này, Brewster nhìn về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười nói: "Chẳng phải lúc nãy anh nói rất căm hận người của gia tộc Hall sao?"

"Bây giờ là lúc anh báo thù đó!"

Brewster lắc đầu, hắn thật sự không dám.

Hắn không biết thân phận của Lâm Phàm, càng không biết mục đích của anh.

Nếu lúc này trở mặt với gia tộc Hall thì chẳng khác nào tự sát.

Sắc mặt Charles tái xanh, vẫn căm tức nhìn Brewster.

"Brewster, mày giỏi lắm, lại dám cấu kết với người ngoài!"

"Nếu để cha biết chuyện này, mày chết chắc!"

Charles nói với giọng cảnh cáo.

"Mau thả tao ra, nếu không, mày sẽ chết rất thảm!"

"Chát!"

Brewster không thể nhịn được nữa, vung tay tát mạnh vào mặt Charles.

Trước đây ở trong gia tộc, Brewster đã nhẫn nhịn quá lâu rồi.

Và bây giờ, ngọn núi lửa giận trong lòng hắn cuối cùng cũng bùng nổ.

"Mày... Mày lại dám đánh tao!"

Gương mặt Charles trở nên dữ tợn.

Hắn không cam tâm bị Brewster đánh như vậy.

Brewster là cái thá gì chứ?

Chỉ là một thằng con hoang mà thôi.

Vậy mà cũng dám đánh hắn.

Brewster giận dữ nói: "Tao có gì mà không dám?"

"Charles, tao đã nhịn cái gia tộc Hall của chúng mày lâu lắm rồi!"

Khóe miệng Charles co giật: "Brewster, đừng quên mày cũng là người của gia tộc Hall!"

Brewster cười gằn: "Gia tộc Hall?"

"Chúng mày có bao giờ coi tao là người của gia tộc Hall không?"

Ngay lập tức, Brewster lại đấm mạnh mấy cú vào mặt Charles.

Charles chảy máu mũi ròng ròng.

Mặt mũi cũng bầm xanh tím tái.

Charles phẫn nộ đến cực điểm.

Bị Brewster đánh, đối với hắn mà nói, đây chính là một sự sỉ nhục.

"Brewster, mày xong đời rồi!"

"Tao sẽ không để mày yên đâu!"

Charles cảnh cáo.

"Bây giờ là tao không để mày yên!"

Brewster càng đánh càng hăng, sau khi đấm ngã Charles xuống đất lại bồi thêm mấy cú đá trời giáng.

Charles cố nén đau, không hề xin tha.

Còn Lâm Phàm thì đứng một bên lẳng lặng nhìn hai anh em họ tàn sát lẫn nhau.

Đây chính là hiệu quả mà anh muốn.

"Xin tha tao đi, tao sẽ cân nhắc tha cho mày!"

Brewster không có ý định dừng lại.

Nhưng Charles vẫn không phục.

Dù bị Brewster đánh rất thảm.

Cuối cùng, Brewster cũng đánh mệt rồi.

Hắn dừng tay.

Lâm Phàm đi tới, đưa một khẩu súng lục cho Brewster.

"Giết nó đi!"

Brewster bị lời nói của Lâm Phàm dọa cho khiếp sợ.

"Cái... cái gì?"

Hắn chưa từng nghĩ đến việc giết người.

Lâm Phàm nói: "Nếu anh muốn ngồi lên vị trí gia chủ của gia tộc Hall, thì giết nó đi!"

Lâm Phàm biết, trong lòng Brewster có khao khát báo thù.

Nhưng nếu ngay cả chuyện này cũng không dám làm, Lâm Phàm chắc chắn sẽ không nâng đỡ hắn.

Brewster cúi đầu, hai tay hơi run rẩy.

Do dự không quyết.

Hắn đã vô số lần nghĩ đến việc báo thù, nhưng đến thời khắc này lại có chút nhụt chí.

Lâm Phàm tiếp tục gây áp lực: "Chuyện đã đến nước này, anh không còn đường lui nữa rồi!"

Lâm Phàm cũng không sợ Brewster sau khi cầm súng sẽ quay lại chống đối mình.

Chỉ cần anh muốn, có thể tiêu diệt Brewster trong nháy mắt.

Bây giờ, chỉ còn xem Brewster lựa chọn thế nào.

Brewster do dự một lúc, run rẩy nhận lấy khẩu súng lục từ Lâm Phàm.

"Brewster... tao nói cho mày biết!"

"Mày đừng có làm bậy!"

Sắc mặt Charles tái nhợt vô cùng.

Hắn muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng hai chân căn bản không còn chút sức lực nào.

Hắn không muốn chết ở đây.

Brewster cắn răng, chĩa họng súng vào Charles.

"Charles, trước đây không phải mày rất coi thường tao sao?"

"Sao nào, không ngờ sẽ có ngày hôm nay chứ?"

Khóe miệng Brewster nhếch lên một nụ cười gằn.

Lâm Phàm không nhìn nữa, anh xoay người rời đi, quay trở lại xe.

Một lát sau, tiếng súng vang lên.

Lâm Phàm làm vậy không phải là muốn thử lòng Brewster.

Brewster dường như đã bị thực lực của Lâm Phàm dọa cho khiếp sợ, vì vậy, dù trong tay cầm súng, hắn vẫn không dám chĩa họng súng về phía Lâm Phàm.

Hơn nữa, bây giờ trong lòng Brewster còn có chút mong đợi.

Hắn muốn trở thành gia chủ của gia tộc Hall.

Hắn không ngốc, hắn biết nếu Lâm Phàm muốn giết mình thì đã ra tay từ lâu rồi.

Không cần phải đợi đến bây giờ.

Càng không thể lấy những chuyện này ra đùa giỡn.

Nói cách khác, Brewster hắn vẫn còn giá trị lợi dụng.

Vừa hay, hắn cũng có thể nhân cơ hội này để báo thù.

Đúng là vẹn cả đôi đường.

Giải quyết xong Charles, Brewster cũng quay trở lại xe.

Hắn cung kính trả lại khẩu súng lục cho Lâm Phàm.

"Lâm tiên sinh!"

Lâm Phàm nhận lấy khẩu súng rồi cất đi.

Brewster có chút lo lắng, hỏi:

"Lâm tiên sinh, Charles chết rồi, chắc cảnh sát sẽ sớm đến đây thôi!"

"Chúng ta có nên..."

Lâm Phàm bình thản đáp: "Không cần hoảng sợ, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi!"

Brewster cúi đầu.

Lâm Phàm nói: "Tiếp theo, anh cứ trở về là được!"

"Chờ sự sắp xếp của tôi!"

Brewster chỉ là một người bình thường, không giúp được gì nhiều.

Để Brewster lên làm gia chủ gia tộc Hall là vì Lâm Phàm cần một con rối.

Sau đó, Lâm Phàm còn có một vài chuyện rất quan trọng phải làm...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!