Lâm Phàm cũng không nói rõ với Đỗ Mỹ Kỳ.
Chuyện này càng ít người biết càng tốt.
"Em hiểu rồi!"
Đỗ Mỹ Kỳ có chút hưng phấn.
Nỗi lo âu trong lòng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Nàng biết, Lâm Phàm sẽ không lừa mình.
"Lâm tiên sinh, vậy ngày mai chúng tôi đến Ma Đô tìm anh nhé!"
Lâm Phàm nói: "Được, đến Ma Đô thì gọi điện cho tôi là được!"
"Tôi sẽ sắp xếp người đến đón mọi người!"
Đỗ Mỹ Kỳ gật đầu, tâm trạng rất tốt.
"Vậy Lâm tiên sinh, em không làm phiền anh nữa!"
Cúp điện thoại, Đỗ Mỹ Kỳ cũng cười nhìn về phía cha mình.
"Ba, bây giờ ba yên tâm rồi chứ?"
"Lâm tiên sinh không hề hợp tác với người của ngân hàng Biển Đen!"
"Anh ấy cũng sẽ không đi Mỹ đâu!"
Lúc này, Đỗ Kiến Vinh cũng nở một nụ cười.
"Xem ra đúng là chúng ta đã lo xa rồi!"
Nếu Lâm Phàm thật sự đứng về phía đối địch, Đỗ Kiến Vinh thật không biết phải làm thế nào.
Lúc này, một người bên cạnh lo lắng nói.
"Gia chủ, liệu Lâm tiên sinh có đang lừa chúng ta không?"
"Thực ra anh ta đã hợp tác với người của ngân hàng Biển Đen rồi?"
Đỗ Kiến Vinh lắc đầu: "Không thể nào!"
"Với năng lực của Lâm tiên sinh, muốn nhà họ Đỗ chúng ta biến mất có thể nói là dễ như trở bàn tay!"
"Anh ấy không cần thiết phải lừa chúng ta!"
Đỗ Kiến Vinh phủ quyết suy đoán của người kia.
Đỗ Mỹ Kỳ nói: "Được rồi, mọi người đừng đoán mò nữa!"
"Lâm tiên sinh mãi mãi là bạn của nhà họ Đỗ chúng ta!"
Đỗ Kiến Vinh hùa theo: "Không sai, mọi người về cả đi!"
"Ngày mai tôi và Mỹ Kỳ sẽ đến Ma Đô!"
"Được rồi, vậy chúng tôi xin về trước!"
Sau khi những người đó rời đi, trong đại sảnh chỉ còn lại Đỗ Kiến Vinh và Đỗ Mỹ Kỳ.
Đỗ Kiến Vinh vẫn có chút không hiểu, tại sao Lâm Phàm lại tung ra tin tức giả.
"Thật là kỳ lạ, tại sao Lâm tiên sinh lại làm vậy?"
Đỗ Kiến Vinh nghĩ mãi không ra.
Đỗ Mỹ Kỳ nói: "Ba, ba đừng đoán nữa!"
"Lâm tiên sinh đã nói rồi, đợi có thời gian sẽ nói cho chúng ta biết!"
"Nếu Lâm tiên sinh đã làm vậy thì chắc chắn là có lý do của anh ấy!"
Đỗ Kiến Vinh gật đầu: "Điều đó cũng đúng!"
"Có những lúc tâm tư của Lâm tiên sinh, chúng ta thật sự không đoán ra được!"
...
Bên kia, Lâm Phàm cũng đã lặng lẽ lên đường.
Tại một biệt thự nào đó ở Ma Đô.
Andrew ngồi trên ghế sofa, mặt mày sưng đỏ.
Mặt hắn đến giờ vẫn còn nóng rát, đến mức ăn cơm cũng không thấy ngon.
"Andrew tiên sinh, tôi mang thuốc ra rồi đây!"
"Để tôi bôi cho ngài!"
Một cô giúp việc trong biệt thự đi tới trước mặt Andrew, dùng thuốc nước xịt lên mặt hắn.
Vì vô ý làm đau Andrew, cô đã khiến hắn nổi giận.
"Đau chết đi được!"
"Làm ăn kiểu gì vậy?"
Andrew đứng bật dậy, hung tợn nhìn cô giúp việc trước mặt.
Vừa nghĩ đến Lâm Phàm, Andrew lại nổi trận lôi đình.
Hắn trút giận lên người cô giúp việc.
"Andrew tiên sinh, thật sự xin lỗi!"
"Tôi không cố ý!"
Cô giúp việc cúi đầu, giọng run rẩy.
Nghe thấy tiếng động, Trầm Chí Minh cũng đi tới.
"Cô lui ra đi!"
Trầm Chí Minh đuổi cô giúp việc ra ngoài.
"Andrew tiên sinh, ngài bớt giận!"
Trầm Chí Minh rót cho Andrew một ly rượu vang đỏ, cười nói.
Andrew mặt đầy tức giận, trong lòng hắn bây giờ chỉ có một suy nghĩ, đó là tìm Lâm Phàm tính sổ.
Lâm Phàm đã đánh hắn thảm như vậy, nói gì thì nói cũng phải khiến Lâm Phàm trả giá đắt.
Trầm Chí Minh thấy Andrew không nói gì nên cũng im lặng.
Bây giờ Andrew còn đang nổi nóng, hắn cũng không muốn bị vạ lây.
"Lâm Phàm đáng ghét, tao sẽ không để mày yên đâu!"
Ánh mắt Andrew vô cùng âm trầm.
Trầm Chí Minh suy nghĩ một chút rồi khuyên.
"Andrew tiên sinh, đây là Hoa Hạ, muốn đối phó với Lâm Phàm thì chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn!"
Ở Hoa Hạ, Lâm Phàm vừa có thân phận địa vị, lại rất có thực lực.
Người bình thường thật sự không làm gì được hắn.
Andrew vẫn đang trầm tư thì chiếc điện thoại đặt trên bàn đột nhiên vang lên.
Là cha của Andrew, Robert, gọi tới.
Andrew đi tới, cầm điện thoại lên, nhấn nút nghe.
"Ba!"
Andrew gọi.
"Con trai, thằng nhãi Lâm Phàm đó xin lỗi chưa?"
Robert quan tâm hỏi.
Lúc mới nghe tin Andrew bị đánh, Robert cũng vô cùng tức giận.
Là chủ tịch của công ty Smarck, vậy mà con trai ông ta lại bị người ta đánh ở Hoa Hạ.
Đây là điều Robert không thể dung thứ.
Mặc dù người đánh con trai ông ta cũng rất có thân phận, nhưng thế cũng không được.
Đương nhiên, Robert cũng biết là con trai mình gây sự trước.
Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là phải để Lâm Phàm xin lỗi.
Andrew nghiến răng, oán hận nói.
"Ba, Lâm Phàm không hề xin lỗi!"
"Con vừa mới đi tìm hắn, lại bị hắn đánh cho một trận nữa!"
Andrew lớn tiếng kể khổ.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng rất không cam tâm.
Nếu đây không phải là Hoa Hạ, hắn đã sớm dẫn người đi dạy dỗ Lâm Phàm rồi.
Cần gì phải đợi thêm nữa.
"Cái gì?"
"Lại có chuyện như vậy!"
Robert tức đến sôi máu.
Vốn tưởng rằng sau khi gây áp lực, Lâm Phàm sẽ xin lỗi.
Không ngờ rằng, Lâm Phàm lại vẫn ngang ngược như thế.
Thật sự là quá đáng.
Chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế cho qua.
"Ba, hay là ba tiếp tục gây áp lực lên chính quyền Hoa Hạ đi!"
"Thật sự không được thì chúng ta có thể dùng đến dư luận!"
Andrew đề nghị.
Nếu có thể khiến Lâm Phàm công khai xin lỗi thì tốt nhất.
Đến lúc đó, Andrew muốn sỉ nhục Lâm Phàm một cách tàn nhẫn.
Robert lắc đầu, nói.
"Cách này không được!"
"Ta đã thử rồi, đám người ở Hoa Hạ đó cố tình thiên vị Lâm Phàm!"
"Hơn nữa, chuyện này là do con gây ra trước, cho dù có dùng đến dư luận thì hiệu quả cũng không lớn lắm!"
Andrew siết chặt nắm đấm: "Ba, vậy phải làm sao bây giờ?"
"Lẽ nào chúng ta cứ thế bỏ qua cho Lâm Phàm sao?"
Andrew rất không cam lòng.
Robert nói: "Đương nhiên là không thể bỏ qua cho Lâm Phàm!"
"Yên tâm đi, ta sẽ để công ty tiếp tục trừng phạt Lâm Phàm!"
"Xem hắn có thể cầm cự được đến bao giờ!"
"Còn nữa, ta cũng sẽ nghĩ cách khác!"
"Tóm lại là tuyệt đối không thể để Lâm Phàm được yên ổn!"
Andrew không hiểu: "Ba, ba có cách gì hay sao?"
"Nếu Lâm Phàm cứ trốn ở Hoa Hạ thì chúng ta không làm gì được hắn cả!"
Robert cười nói: "Ta vừa mới nhận được tin, thì ra Lâm Phàm có hợp tác với người của ngân hàng Biển Đen!"
"Ngày mai Lâm Phàm sẽ đến Mỹ!"
Đợi hắn ra nước ngoài rồi thì bọn họ sẽ có cơ hội ra tay.
Andrew cau mày: "Ba, ngân hàng Biển Đen là đối thủ của chúng ta mà!"
"Bây giờ Lâm Phàm hợp tác với họ, vậy chẳng phải chúng ta sẽ rất bị động sao?"
Robert cười nói: "Không sao, chúng ta có thể giải quyết Lâm Phàm trước!"
"Tuy Lâm Phàm rất có sức ảnh hưởng ở Hoa Hạ, nhưng ra nước ngoài rồi thì hắn chẳng là cái thá gì cả!"
Andrew trở nên hưng phấn.
"Ba, đến lúc đó đừng giết tên Lâm Phàm đó, con phải từ từ hành hạ hắn!"
"Con muốn hắn phải hối hận!"
Andrew mặt đầy nộ khí đằng đằng...