Người đàn ông trung niên hơi híp mắt, nội tâm đang giằng xé.
Cuối cùng gã vẫn không mở miệng.
"A!"
Ngay lập tức, bên trong căn hầm lại vang lên một tiếng hét thảm thiết.
Bên ngoài, vệ sĩ của Hill nhìn nhau.
Bọn họ không ngờ Lâm Phàm ra tay lại tàn nhẫn đến vậy.
Cứ bị hành hạ thế này, tên sát thủ kia sắp chết đến nơi rồi.
Sự thật cũng đúng là như vậy, chỉ trong vòng hơn một phút ngắn ngủi, gã đàn ông trung niên đã bị Lâm Phàm hành hạ đến chết đi sống lại.
Cuối cùng, người đàn ông trung niên không chịu nổi sự dằn vặt, run rẩy nói.
"Đừng... đừng ra tay nữa, tôi nói..."
"Anh muốn biết gì, tôi nói hết cho anh!"
Bây giờ, trong đầu gã đàn ông trung niên chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là được chết một cách nhẹ nhõm.
Lâm Phàm lạnh lùng nói.
"Trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi trước!"
Trong mắt người đàn ông trung niên đã hằn lên những tia máu, gã nuốt nước bọt, nói.
"Đúng vậy, chúng tôi là người của Tử Thần Điện!"
Lâm Phàm tiếp tục hỏi: "Ở nước Úc, còn có người của Tử Thần Điện các người không?"
Người đàn ông trung niên khó nhọc lắc đầu.
"Không có!"
"Vốn dĩ chúng tôi định đưa công chúa Olina đi, nhưng không ngờ..."
"Nhiệm vụ thất bại!"
Bọn họ đã chuẩn bị rút lui, không thể ngờ rằng Lâm Phàm lại tìm đến nhanh như vậy.
"Tại sao các người lại muốn bắt công chúa Olina?"
"Còn nữa, Tử Thần Điện của các người và quân phản loạn của nước Niman có quan hệ gì?"
Người đàn ông trung niên cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm.
Bởi vì trong mắt gã, Lâm Phàm chính là một ác quỷ.
Một lúc lâu sau, gã đàn ông trung niên mới nói.
"Quân phản loạn của nước Niman là do Tử Thần Điện chúng tôi chống lưng!"
"Hiện tại hoàng thất nước Niman và quân phản loạn đang giằng co, chỉ cần đưa công chúa Olina đi là có thể ép hoàng thất nước Niman ngoan ngoãn nghe lời!"
Quả nhiên!
Nghe người đàn ông trung niên nói vậy, Lâm Phàm liền nhíu mày.
Trước đó hắn đã có suy đoán này, chỉ là không có cách nào chứng thực.
Và lời của người đàn ông trung niên vừa hay đã xác nhận suy đoán của Lâm Phàm.
Nếu đã vậy, Lâm Phàm không thể khoanh tay đứng nhìn.
Bởi vì nếu để Tử Thần Điện tiếp tục phát triển, sau này sẽ càng khó đối phó hơn.
"Chẳng lẽ công chúa Olina rất quan trọng đối với nước Niman sao?" Lâm Phàm hỏi.
Người đàn ông trung niên giải thích: "Quốc vương nước Niman là một nhân vật tầm cỡ, người ông ta yêu thương nhất chính là công chúa Olina!"
Nghe đến đây, Lâm Phàm cũng đã hiểu ra.
Tại sao người của Tử Thần Điện không bắt người khác trong hoàng thất Niman mà cứ nhắm vào Olina, hóa ra là vì vậy.
Im lặng một lúc, Lâm Phàm hỏi.
"Tổng bộ của Tử Thần Điện các người có phải ở đảo Budge không?"
Người đàn ông trung niên lắc đầu: "Xin lỗi, về việc tổng bộ của Tử Thần Điện ở đâu, tôi không biết!"
Lâm Phàm hỏi liên tiếp mấy câu, cũng thu được một chút thông tin.
Chỉ có điều, về sào huyệt của Tử Thần Điện, Lâm Phàm vẫn chưa hỏi ra được.
Hỏi xong, Lâm Phàm đưa Tiểu Anh rời khỏi căn hầm.
"Cậu Lâm!"
Bên ngoài xưởng đóng tàu bỏ hoang, Hill vẫn đang sốt ruột chờ đợi.
Thấy Lâm Phàm đi ra, Hill tỏ ra kích động.
"Về thôi!"
Lâm Phàm lên xe.
Trong lòng hắn đang suy nghĩ, có nên đi cùng Olina đến nước Niman một chuyến hay không.
Hill lên xe cùng Lâm Phàm, hỏi.
"Cậu Lâm, có thu hoạch được gì không?"
Lâm Phàm gật đầu nhưng không giải thích nhiều.
Bây giờ hắn có hai lựa chọn.
Một là đi thẳng đến đảo Budge.
Nhưng có khả năng sẽ đến công cốc.
Bởi vì đảo Budge có thể không phải là sào huyệt của Tử Thần Điện.
Lựa chọn còn lại là đi cùng Olina đến nước Niman.
Nếu quân phản loạn của nước Niman có liên quan đến Tử Thần Điện, vậy chuyến đi này của Lâm Phàm biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.
Nửa tiếng sau, Lâm Phàm trở về biệt thự của Nick.
Trời đã tối nên Hill cũng về nghỉ.
Khi nghe tin Lâm Phàm đã giải quyết những tên sát thủ còn lại, Olina vô cùng vui mừng.
"Cậu Lâm, thật sự cảm ơn cậu!"
"Cậu không chỉ cứu tôi mà còn giúp tôi một việc lớn như vậy!"
Những tên sát thủ đó chết đi, Olina cũng an toàn hơn nhiều.
Lâm Phàm xua tay, đang định nói gì đó.
Lúc này, điện thoại của hắn reo lên.
Lâm Phàm thấy người gọi là Huyết Ma, bèn nói với Olina.
"Cô Olina, tôi ra ngoài nghe điện thoại!"
Lâm Phàm đi ra ngoài sảnh, nhấn nút nghe.
Rất nhanh, trong điện thoại truyền đến giọng của Huyết Ma.
"Cậu Lâm, tôi đã đến đảo Budge và đã liên lạc được với Hồng Mân Côi!"
Lâm Phàm hỏi: "Tình hình bây giờ thế nào?"
Huyết Ma nói: "Hồng Mân Côi đã gia nhập Tử Thần Điện và đã có được sự tin tưởng của chúng!"
"Nhưng muốn điều tra xem sào huyệt của Tử Thần Điện có ở đảo Budge hay không thì vẫn cần thêm chút thời gian!"
Có một số việc không thể vội vàng, vì vậy Hồng Mân Côi phải hết sức cẩn thận để tránh bị lộ thân phận.
Lâm Phàm nhắc nhở: "Tôi biết rồi!"
"Bảo Hồng Mân Côi hành động cẩn thận!"
Huyết Ma gật đầu, hỏi: "Cậu Lâm, còn có gì muốn dặn dò không?"
Lâm Phàm im lặng một lúc rồi nói: "Chờ các người tra được manh mối hữu ích thì báo cho tôi ngay!"
"Vâng, cậu Lâm!"
Sau đó, Huyết Ma cũng cúp máy.
Huyết Ma đang ở đảo Budge nên không dám nói chuyện với Lâm Phàm quá lâu, sợ gây chú ý cho Tử Thần Điện.
Nghe điện thoại xong, Lâm Phàm cũng rơi vào trầm tư.
Hiện tại, Hồng Mân Côi vẫn chưa điều tra rõ ràng, nếu tùy tiện đến đảo Budge, rất có thể sẽ bứt dây động rừng.
Suy nghĩ kỹ một lúc lâu, Lâm Phàm vẫn cảm thấy cần phải cùng Olina đến nước Niman một chuyến.
Nhìn lên bầu trời đêm, Lâm Phàm quay trở lại phòng khách.
"Cô Olina, sáng mai, cô đưa tôi đến nước Niman!"
Lâm Phàm nhìn Olina, nói.
Olina kích động đứng dậy, còn tưởng mình nghe nhầm.
"Cậu Lâm, cậu đã đồng ý với lời đề nghị của tôi sao?"
Olina có một dự cảm, nếu có được một người bạn đồng minh như Lâm Phàm, hoàng thất của họ chắc chắn có thể chuyển nguy thành an.
Lâm Phàm trịnh trọng gật đầu.
"Tôi đã điều tra ra rồi!"
"Quân phản loạn của nước Niman đúng là do Tử Thần Điện chống lưng!"
"Vì vậy, tôi sẽ đi cùng cô đến nước Niman xem sao!"
Người của Tử Thần Điện muốn khống chế nước Niman, dã tâm thật không nhỏ.
Do đó, Lâm Phàm càng không thể để cho bọn chúng được toại nguyện.
"Tuyệt vời!"
"Cậu Lâm, tôi sẽ bảo chú Nick sắp xếp máy bay ngay!"
Olina vô cùng kích động.
Vốn dĩ, cô định ở lại nước Úc một thời gian.
Dù sao thì nước Niman cũng không yên bình cho lắm.
Ai ngờ, Lâm Phàm lại đồng ý với lời đề nghị của cô.
Nếu đã vậy, cô phải nhanh chóng đưa Lâm Phàm về, kẻo hắn đổi ý.
Có Lâm Phàm chống lưng, biết đâu tình hình ở nước Niman sẽ tốt hơn rất nhiều.
Lâm Phàm nói: "Cô đừng mừng vội!"
"Năng lực của tôi có hạn, chưa chắc đã giúp được gì!"
Nếu chỉ đối phó với Tử Thần Điện thì vấn đề lại không lớn.
Mấu chốt là bây giờ sự việc đã leo thang thành chiến tranh.
Với tình hình này, không phải là chuyện một mình Lâm Phàm có thể xoay chuyển được.