Jerry rón rén đi tới bên cạnh Blake.
Trong lòng hắn dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Người Hoa trước mắt này lại quen biết cả Blake.
Hơn nữa, trông có vẻ Lâm Phàm còn là một nhân vật có máu mặt.
Nếu vì chuyện này mà đắc tội với Blake thì phiền phức to.
Blake thấy Lâm Phàm không nói gì, thầm kêu không ổn.
Hắn đoán chắc chắn là Jerry đã đắc tội với Lâm Phàm rồi.
Chết tiệt, đắc tội với ai không đắc tội, lại đi chọc vào Lâm Phàm.
Quan trọng nhất là, chuyện này lại xảy ra ngay tại sàn đấu giá của hắn.
Lỡ như Lâm Phàm trút giận lên đầu hắn, thì hắn chết lúc nào không hay.
Lâm Phàm là nhân vật thế nào chứ?
Ngay cả đám người của Điện Tử Thần cũng không phải là đối thủ của hắn.
Nếu Lâm Phàm ra tay, Jerry đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Blake nhìn về phía Jerry, mặt không cảm xúc.
“Ngươi vừa nói, anh ta gây sự ở đây à?”
Jerry bị ánh mắt của Blake dọa cho sợ hãi, nói năng cũng trở nên ấp úng.
“Blake tiên sinh, tôi… tôi…”
“Đây đều là hiểu lầm!”
Dù sao Jerry cũng không phải kẻ ngốc.
Hắn biết, lần này mình đã chọc vào một nhân vật không nên chọc.
Trời ạ!
Ngay cả Blake cũng phải cung kính với người Hoa này, vậy rốt cuộc anh ta có thân phận gì?
Jerry không đoán ra được, nhưng có thể khẳng định rằng thân phận của đối phương vô cùng khủng bố.
Cơ thể Jerry cũng bắt đầu run lên.
Hắn không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm.
“Hiểu lầm?”
“Jerry, mày chán sống rồi phải không?”
“Ngay cả Lâm tiên sinh mà mày cũng dám đắc tội!”
Blake vô cùng tức giận.
Bây giờ, hắn chỉ muốn cho Lâm Phàm một lời giải thích.
Phải biết rằng, sàn đấu giá này do hắn phụ trách.
Nếu không thể khiến Lâm Phàm hài lòng, thì hắn cũng toi đời.
Nói đi cũng phải nói lại, tên Jerry này đúng là không có mắt nhìn.
Ỷ vào mình có chút thân phận mà lại vênh váo hống hách.
Nghe Blake nói vậy, không chỉ Jerry mà cả bạn gái của hắn cũng tái nhợt mặt mày.
Bọn họ sợ hãi.
Hai chân Jerry mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.
“Blake tiên sinh!”
“Tôi sai rồi, cho tôi một cơ hội!”
Lưng Jerry cũng túa mồ hôi lạnh, không biết phải làm sao.
“Tôi… chúng tôi sai rồi!”
Bạn gái của Jerry sợ đến mức suýt khóc.
Năng lực của Blake rất lớn, chọc vào Blake không phải là một lựa chọn khôn ngoan.
Hơn nữa xem ra, địa vị của Lâm Phàm còn cao hơn cả Blake.
Vậy thì phiền phức rồi.
“Lẽ nào hai người không nên xin lỗi Lâm tiên sinh hay sao?”
Blake nén giận trong lòng.
Vốn dĩ còn định nịnh bợ Lâm Phàm một phen, ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này.
Trong tình huống này, Lâm Phàm không trút giận lên hắn đã là may mắn lắm rồi.
“Lâm… Lâm tiên sinh!”
“Thực sự xin lỗi!”
“Xin hãy tha thứ cho sự lỗ mãng vừa rồi của tôi!”
Jerry cúi gằm đầu.
Hắn cũng không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm.
Bạn gái của Jerry cũng hối hận rồi.
Sớm biết thế, vừa rồi đã không tìm người đến dạy dỗ Lâm Phàm.
Lâm Phàm thản nhiên liếc nhìn Jerry một cái: “Ngươi vừa nói, muốn ta bồi thường tổn thất cho ngươi?”
Jerry vội la lên: “Lâm tiên sinh, tôi sai rồi!”
“Vừa rồi tôi không nên nói với ngài những lời đó!”
“Ngài cứ coi như tôi vừa đánh rắm đi!”
Jerry thực sự muốn tự tát cho mình mấy cái thật mạnh.
Sao lúc nãy mình lại ngu muội như vậy chứ?
Bạn gái của Jerry phụ họa: “Đúng vậy, Lâm tiên sinh, chúng tôi chỉ đánh rắm thôi!”
“Hay là thế này, nếu ngài cũng thích sợi dây chuyền ngọc thạch này, vậy chúng tôi xin tặng nó cho ngài!”
Bạn gái của Jerry run rẩy hai tay, tháo sợi dây chuyền ngọc thạch trên người ra.
“Lâm tiên sinh, xin ngài hãy nhận lấy!”
Thấy Lâm Phàm vẫn không hề lay động.
Jerry và bạn gái hắn trực tiếp quỳ xuống đất.
Bọn họ không biết phải làm gì, chỉ biết chờ đợi Lâm Phàm xử lý.
Blake thấy cảnh này, nhẹ giọng hỏi:
“Lâm tiên sinh, hay là để tôi xử lý chuyện này nhé?”
Blake muốn cho Lâm Phàm một câu trả lời thỏa đáng.
Và cách xử lý của hắn, chắc chắn sẽ khiến Jerry phải trả một cái giá rất đắt.
Hơn nữa còn là kiểu trừng phạt khiến Jerry cả đời khó quên.
Jerry cũng đoán được điều đó, cơ thể run rẩy càng thêm lợi hại.
“Lâm tiên sinh, cho… cho tôi một cơ hội!”
Jerry bắt đầu dập đầu lạy Lâm Phàm.
Lâm Phàm im lặng một lúc rồi cầm lấy sợi dây chuyền ngọc thạch từ tay bạn gái của Jerry.
Lâm Phàm cầm sợi dây chuyền ngọc thạch, ngắm nghía một lúc.
Xoay người, rời đi.
“Lâm tiên sinh, xử lý hai người này thế nào ạ?”
Blake vội đuổi theo.
Thật ra, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút căng thẳng.
Bởi vì hắn không đoán được Lâm Phàm muốn làm gì.
“Cậu tự xem mà giải quyết đi!”
Lâm Phàm không nhìn Blake, để lại một câu rồi lên xe rời đi.
Blake ngẩn người đứng tại chỗ, đợi đến khi xe của Lâm Phàm khuất dạng trên đường.
Thấy Lâm Phàm rời đi, Jerry và bạn gái hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
May quá, chuyện này xem như đã qua.
Jerry và bạn gái hắn đứng dậy, có cảm giác như vừa sống sót sau kiếp nạn.
Jerry lại rón rén đi tới bên cạnh Blake, hỏi:
“Blake tiên sinh, vị Lâm tiên sinh vừa rồi, ngài ấy có thân phận gì vậy?”
Jerry rất tò mò.
Nếu có thể, hắn muốn chuẩn bị chút quà rồi đến tìm Lâm Phàm xin lỗi lần nữa.
“Bốp!”
Blake thẳng tay tát cho Jerry một cái thật mạnh.
“Thân phận của Lâm tiên sinh mà mày cũng có tư cách biết sao?”
Blake vẫn còn đang tức giận trong lòng.
Nói cho cùng, hắn và Jerry cũng không thân thiết gì.
Vậy mà chỉ vì chuyện này, suýt chút nữa hắn cũng bị vạ lây.
Blake không tức giận mới là lạ.
Jerry ôm bên má đỏ bừng, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Hắn đang nghĩ, rốt cuộc Lâm Phàm có thân phận gì.
Đến mức, ngay cả Blake cũng phải kiêng dè như vậy.
“Blake tiên sinh, tôi sai rồi!”
Jerry khúm núm, chỉ muốn mau chóng giải quyết chuyện này.
“Bốp!”
Blake lại tát cho Jerry một cái giòn giã.
Jerry bị dọa đến không dám hó hé tiếng nào.
Lúc này, Blake gọi hai người đến và nói:
“Lôi tên Jerry này đi, đánh cho tao một trận trước đã!”
“Sau đó đuổi hắn ra khỏi đảo Budge!”
“Sau này nếu còn để tao gặp lại, gặp một lần đánh một lần!”
Dặn dò xong, Blake liền đi vào sàn đấu giá.
“Blake tiên sinh, cho tôi một cơ hội!”
Jerry đang van xin.
Nhưng Blake hoàn toàn không thèm để ý đến hắn.
Cứ như vậy, Jerry bị người của Blake lôi đi.
Đương nhiên, bạn gái của Jerry cũng không ngoại lệ.
…
Lâm Phàm trở về khách sạn, đang chuẩn bị sắp xếp lịch trình về nước vào ngày mai.
Đột nhiên, điện thoại của anh vang lên.
Lâm Phàm đi tới, cầm điện thoại lên xem, phát hiện là cuộc gọi từ nước Niman.
Lâm Phàm do dự một chút rồi nhấn nút nghe.
“Lâm tiên sinh, chào ngài!”
“Tôi là Moulton!”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói phấn khích của Moulton.
Xem ra, Moulton đã giải quyết xong chuyện phiền phức ở nước Niman.
Nếu không thì cũng sẽ không phấn khích như vậy.
Dù chỉ là qua điện thoại, Lâm Phàm cũng có thể cảm nhận được sự kích động của Moulton.
“Sao vậy?”
Lâm Phàm hỏi.