Dù sao thì Lâm Phàm cũng đã nhận được 100 máy từ hệ thống.
Hơn nữa còn là máy Stepper thành phẩm.
Có những chiếc máy Stepper này là có thể sản xuất ra chip cao cấp.
Đến lúc đó, công ty Smarck cũng không còn cách nào trừng phạt họ được nữa.
Lâm Phàm và Tô Nhã vừa quay lại phòng khách thì không lâu sau, Trịnh Hiểu Tình đã đến.
Trịnh Hiểu Tình đến thẳng từ công ty, trên người vẫn đang mặc bộ vest công sở màu đen.
"Hiểu Tình, ngồi xuống uống chén trà đã!"
Nhìn thấy Trịnh Hiểu Tình đến, Tô Nhã lập tức đi pha trà.
Trịnh Hiểu Tình đầu tiên chào hỏi Tô Nhã một tiếng, sau đó ngồi xuống đối diện Lâm Phàm.
"Lâm đổng!"
"Cuối cùng anh cũng về rồi!"
Lâm Phàm nói thẳng: "Lần này gọi cô tới là có một chuyện rất quan trọng muốn giao cho cô làm!"
Trịnh Hiểu Tình hơi tò mò: "Chuyện lớn gì vậy ạ?"
Lâm Phàm đáp: "Cô hãy lập tức đi tìm một vài phóng viên truyền thông để mở một buổi họp báo!"
"Cứ nói rằng chúng ta đã chế tạo ra máy Stepper 3 nanomet!"
Trịnh Hiểu Tình ngẩn người.
"Lâm đổng, không nhanh như vậy được đâu!"
"Máy Stepper của chúng ta vẫn đang bị trừng phạt, cho dù có tiến hành công đoạn gỡ lỗi cuối cùng thì cũng phải mất mấy ngày!"
"Nếu bây giờ mà tung tin ra ngoài, e rằng sẽ bị một số phương tiện truyền thông xấu tính nắm thóp!"
Dù sao thì máy Stepper của chúng ta cũng sắp sản xuất xong rồi, Trịnh Hiểu Tình cảm thấy không cần vội vã trong vài ngày này.
Công ty của họ chỉ vừa mới khởi bước, vẫn nên ổn định thì tốt hơn.
Tô Nhã đang pha trà bên cạnh cũng ngẩn ra.
Cô không hiểu dụng ý của Lâm Phàm khi làm vậy là gì.
Lâm Phàm nói: "Tôi đã nói là sản xuất xong rồi thì chắc chắn không phải là giả!"
"Cô cứ làm theo lời tôi là được!"
"Còn nữa, bắt đầu từ ngày mai, có thể chính thức nhận đơn đặt hàng!"
Trong tay Lâm Phàm không chỉ có máy Stepper mà còn có cả bộ tài liệu sản xuất chip.
"Vâng... được ạ!"
"Tôi sẽ sắp xếp ngay!"
Mặc dù trong lòng Trịnh Hiểu Tình vẫn còn nghi hoặc nhưng cô cũng không hỏi thêm nữa.
"Bên Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Tâm hiện vẫn đang trong tình trạng đình công!"
"Vậy ngày mai có thể đi làm lại được không ạ?"
Kể từ khi bị công ty Smarck trừng phạt, Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Tâm đã rơi vào tình trạng đình công.
"Đương nhiên!"
"Tôi đã tạo ra không ít máy Stepper, tối nay sẽ được chuyển đến!"
Máy Stepper mà Lâm Phàm nhận được từ hệ thống có thể lấy ra sử dụng trực tiếp.
Tô Nhã vô cùng tò mò: "Lâm Phàm, theo em được biết, công ty có thể chế tạo máy Stepper cao cấp chỉ có mỗi công ty Smarck mà thôi!"
"Anh lấy chúng từ đâu ra vậy?"
Không chỉ Tô Nhã, mà thực ra Trịnh Hiểu Tình cũng rất hoang mang.
Lâm Phàm cười một cách thần bí: "Đây là bí mật!"
Thấy Tô Nhã và Trịnh Hiểu Tình vẫn còn tò mò, Lâm Phàm bèn bịa ra một cái cớ.
"Từ rất lâu trước đây, anh đã cho người bí mật nghiên cứu và phát triển máy Stepper rồi!"
"Bây giờ xem như đã thành công!"
Không thể không nói, Tô Nhã và Trịnh Hiểu Tình thật sự đã tin.
"Thì ra là vậy!"
"Lâm Phàm, đây là tin tốt mà!"
"Sau này dù công ty Smarck có muốn trừng phạt chúng ta thì cũng hết cách rồi!"
Tô Nhã cười nói.
Trịnh Hiểu Tình nói: "Lâm đổng, vậy bên kia của tôi có thể giảm tốc độ lại một chút được không ạ?"
Lâm Phàm đáp: "Được!"
Hiện tại, máy Stepper 3 nanomet của công ty Smarck chỉ vừa mới được nghiên cứu phát minh ra.
Nhân cơ hội này, Lâm Phàm có thể chiếm lĩnh thị trường máy Stepper từ sớm.
Chỉ cần có kinh nghiệm, sau này là có thể nghiên cứu và phát triển ra những máy Stepper ngày càng cao cấp hơn.
"Đúng rồi Lâm đổng, vậy máy Stepper của chúng ta có bán ra bên ngoài không ạ?"
Lâm Phàm suy nghĩ một chút rồi nói:
"Bán ra bên ngoài một ít thì không có vấn đề gì!"
Lâm Phàm có công ty chip của riêng mình, đương nhiên phải để công ty của mình ăn no trước đã.
Lâm Phàm dự định lợi dụng ưu thế kỹ thuật của mình để tiêu diệt công ty Smarck trước.
Đến lúc đó, thị trường máy Stepper cao cấp sẽ do anh định đoạt.
Người nước ngoài muốn mua máy Stepper cao cấp ư, cửa cũng không có.
Phải biết rằng, trước đây người nước ngoài cũng chơi trò này.
Lâm Phàm muốn lấy đạo của người, trả lại cho người.
Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu tiên Lâm Phàm chơi như vậy.
Trên thị trường dược phẩm, anh cũng đã chơi một vố như vậy rồi.
"Được, tôi sẽ về sắp xếp ngay!"
Trịnh Hiểu Tình có chút kích động.
Lâm Phàm đứng dậy: "Buổi họp báo giao cho cô!"
"Tuy có hơi gấp nhưng chỉ cần công bố tin tức ra ngoài là được!"
"Mặt khác, tôi muốn đến Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Tâm một chuyến!"
Máy Stepper vẫn còn trong không gian hệ thống của Lâm Phàm, phải tìm cơ hội để đưa ra ngoài.
Đương nhiên, chuyện này cũng không thể để người khác biết.
Vì vậy Lâm Phàm cũng không để Tô Nhã đi cùng.
"Về sớm một chút nhé!"
Tô Nhã dặn dò Lâm Phàm một câu rồi quay về phòng.
Lâm Phàm và Trịnh Hiểu Tình cùng đi ra khỏi phòng khách.
"Vừa hay tiện đường, để tôi đưa anh đi!" Trịnh Hiểu Tình liếc nhìn Lâm Phàm.
"Không cần đâu, tôi tự lái xe qua đó!"
"Đúng rồi, Hiểu Tình này... khoảng thời gian này cô có liên lạc với Lâm Lâm không?"
Dương Lâm Lâm đã mang thai con của Lâm Phàm, anh định sẽ sớm tìm cô ấy để nói chuyện.
Có những chuyện một khi đã xảy ra thì trốn tránh cũng vô dụng.
Trịnh Hiểu Tình nói: "Tôi cũng đang định nói với anh chuyện này!"
"Lâm Lâm nhờ tôi chuyển lời lại với anh, bảo anh đừng đi tìm cô ấy!"
"Sao vậy được?"
"Có phải cô ấy không muốn gặp tôi không!" Lâm Phàm hỏi.
Trịnh Hiểu Tình xua tay: "Tôi cũng không hiểu rõ chuyện giữa hai người lắm!"
"Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy anh cần phải đi tìm Lâm Lâm nói chuyện một chút!"
Lâm Phàm nói trong bất lực: "Chuyện này còn cần cô nói sao!"
"Tôi nhất định sẽ đi tìm cô ấy!"
Lâm Phàm không phải loại đàn ông vô trách nhiệm.
Mặc dù tối hôm đó cả hai đều say rượu, nhưng trách nhiệm vẫn phải gánh.
Hơn nữa, Lâm Phàm cũng có chút cảm tình với cô gái Dương Lâm Lâm này.
Trịnh Hiểu Tình nói: "Tôi còn một chuyện nữa phải nói cho anh biết!"
"Lâm Lâm đã không còn ở quê nữa!"
"Còn cô ấy đi đâu thì tôi cũng không biết!"
Lâm Phàm có chút bất đắc dĩ.
Xem ra, Dương Lâm Lâm cũng không muốn đối mặt với anh.
Cũng phải thôi, nếu ngay từ đầu đã không lựa chọn trốn tránh thì Dương Lâm Lâm đã không bỏ đi không một lời từ biệt.
"Không sao, tôi sẽ tìm được cô ấy!"
Với năng lực của Lâm Phàm, tìm ra Dương Lâm Lâm ở đâu không phải là chuyện khó.
"Tôi đi trước đây!"
Trịnh Hiểu Tình cũng không nói thêm gì nữa.
Dù sao đây cũng là chuyện riêng của Lâm Phàm.
Những việc này cứ để Lâm Phàm tự mình giải quyết là được.
Hơn nữa Trịnh Hiểu Tình cũng không giúp được gì.
Trịnh Hiểu Tình lên xe rồi lái đi.
"Phải giải thích với Tô Nhã thế nào đây?"
"Đau đầu thật!"
Đột nhiên lại có thêm một đứa con, đúng là không dễ giải thích.
Chưa kể còn có một Tống Tuyết Nhi nữa.
Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Phàm cũng không nghĩ ra được cách nào hay.
"Thôi kệ, đến Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Tâm trước đã!"
Lâm Phàm lái một chiếc xe thể thao rời khỏi trang viên.
Nửa giờ sau, anh đến trụ sở chính của Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Tâm.
Vì cả công ty đều đang nghỉ nên ngoài bảo vệ trực ca ra thì không còn ai khác.
"Chào Lâm đổng!"
Bảo vệ ở cổng chính công ty nhận ra Lâm Phàm, vội vàng chào.
"Thông báo cho tất cả nhân viên trực ca, bây giờ có thể về nhà nghỉ ngơi!"
"Lát nữa sẽ có người đến tiếp quản!"
"Vâng... vâng, Lâm đổng!"
Bảo vệ không dám hỏi nhiều, lập tức đi thông báo cho các nhân viên khác...