Mặt khác, Lâm Phàm cũng đã trở về khách sạn.
Ngay lúc hắn đang suy nghĩ cách trà trộn vào viện nghiên cứu thì điện thoại di động reo lên.
“Lâm tiên sinh, mọi chuyện đã xong xuôi rồi!”
“Người máy đã vào được công ty Smarck và gây ra một vụ hỏa hoạn!”
“Ngoài ra, một lô hàng của công ty Smarck cũng bị chúng ta đánh chìm!”
“Lần này Gray chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề!”
Lâm Phàm cười khẩy: “Làm tốt lắm!”
Chẳng phải Gray muốn chơi xấu hắn sao?
Vậy thì Lâm Phàm sẽ gậy ông đập lưng ông.
Để xem lần này Gray đối phó thế nào.
Hồng Mân Côi cười nói: “Muốn sửa chữa dây chuyền sản xuất thì cũng phải mất ít nhất nửa tháng!”
“Các đơn đặt hàng của công ty Smarck chắc chắn sẽ bị trễ hẹn!”
Những công ty đã đặt hàng mà không nhận được máy Stepper, e rằng cũng sẽ có ý kiến!
Lâm Phàm nói: “Đây chính là kết quả mà tôi muốn thấy!”
“Gray không kiếm được lợi nhuận từ máy Stepper cao cấp, xem hắn còn đấu với tôi thế nào!”
“Đợi sau khi dây chuyền sản xuất của công ty Smarck được sửa xong, cô lại cho người máy vào gây thêm vài sự cố nữa!”
“Vâng!”
Hồng Mân Côi đồng ý.
Cô cảm thấy Gray chọn cách chọc giận Lâm Phàm đúng là tự chuốc lấy nhục.
Lâm Phàm có nhiều át chủ bài như vậy, Gray vốn không phải là đối thủ của hắn.
Đáng tiếc, Gray lại không biết điều này.
Hắn vẫn cảm thấy có thể đánh bại được Lâm Phàm.
Đúng là suy nghĩ viển vông.
Lâm Phàm lại hỏi: “Phải rồi, Thí Thần Điện của chúng ta có người ở Mỹ không?”
Hồng Mân Côi nghi hoặc hỏi: “Lâm tiên sinh, ngài định giao nhiệm vụ gì sao?”
Lâm Phàm giải thích: “Tôi đang ở Mỹ!”
“Tôi muốn nhân cơ hội này để điều tra một chút về liên minh Đỗ Luân!”
Nếu có thể, Lâm Phàm muốn giải quyết luôn cả liên minh Đỗ Luân.
Bởi vì cuộc cạnh tranh giữa bọn họ đã bắt đầu rồi.
Liên minh Đỗ Luân đã trừng phạt Lâm Phàm, khiến hắn mất đi phần lớn thị trường nước ngoài.
Lâm Phàm sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
“Lâm tiên sinh, ngài đến Mỹ làm gì?”
Hồng Mân Côi cảm thấy vô cùng tò mò.
“Đương nhiên là có chuyện quan trọng!”
Hồng Mân Côi suy nghĩ một lát rồi nói.
“Vậy thế này đi, tôi sẽ đích thân mang người máy qua đó!”
Nếu muốn đối phó với liên minh Đỗ Luân, đương nhiên Hồng Mân Côi cũng không dám xem thường.
Bởi vì cô biết, thực lực của liên minh Đỗ Luân rất hùng mạnh.
Không dễ đối phó như vậy.
Hơn nữa, lần này họ hành động ở Mỹ, đó chính là địa bàn của liên minh Đỗ Luân.
“Cũng được!”
“Cẩn thận một chút, đừng bứt dây động rừng!”
Lâm Phàm cũng không muốn để người của liên minh Đỗ Luân biết hắn đang ở Mỹ.
Cho dù người của Thí Thần Điện tập trung ở Mỹ thì e rằng cũng sẽ thu hút sự chú ý của liên minh Đỗ Luân.
“Tôi biết rồi!”
“Lâm tiên sinh, vậy chúng ta gặp lại ở Mỹ!”
“Sau khi sắp xếp ổn thỏa, tôi sẽ đến đó nhanh nhất có thể!”
Nói xong, Hồng Mân Côi cũng cúp điện thoại.
Lâm Phàm ngồi trong phòng, tiếp tục tra cứu tài liệu liên quan đến viện nghiên cứu kia.
Rất nhanh, hắn đã thấy một tin tuyển dụng trên mạng.
Hóa ra viện nghiên cứu kia đang tuyển dụng bảo an.
“Nếu ứng tuyển thành công, có lẽ là có thể vào trong!”
Đến lúc đó, hắn sẽ biết ba chiếc Dây chuyền Lam Bảo Thạch bên trong viện nghiên cứu là thật hay giả.
Lâm Phàm đương nhiên hy vọng đó là hàng thật.
Nếu không, chuyến đi Mỹ lần này coi như công cốc.
Có điều, muốn ứng tuyển làm bảo an cũng không dễ, vì thân phận hiện tại của Lâm Phàm là người Hoa.
Nếu không phải là người định cư lâu dài ở Mỹ thì người ta sẽ không đời nào cho hắn vào viện nghiên cứu.
Có điều, chuyện này cũng không làm khó được Lâm Phàm.
Hắn biết có một nơi gọi là chợ đen.
Chỉ cần có tiền là có thể làm được thân phận giả.
Sau khi tìm hiểu, Lâm Phàm dùng điện thoại di động truy cập vào một trang web bí ẩn.
Hắn nhanh chóng liên lạc được với một người bán ở đó.
Đồng thời hẹn gặp mặt tại một quán bar.
Lâm Phàm thay một bộ quần áo, ra khỏi phòng, tìm Tiểu Anh.
“Tiểu Anh, mọi người cứ ở lại khách sạn trước đi!”
“Vâng, thưa chủ nhân!”
Dặn dò xong, Lâm Phàm một mình rời đi.
Hắn đến một cửa hàng cho thuê xe, dùng tiền thuê một chiếc Buick.
Mặc dù trong cửa hàng cũng có vài chiếc xe cao cấp, nhưng Lâm Phàm không muốn quá phô trương.
Cứ như vậy, Lâm Phàm lái xe đến quán bar đã hẹn.
Vì là ban ngày nên quán bar không hoạt động.
Lâm Phàm đến cửa, giải thích mục đích của mình với một người bảo an da đen.
Đối phương chỉ liếc nhìn Lâm Phàm một cái rồi dẫn hắn vào trong.
Hai người nhanh chóng đi đến cửa một văn phòng.
“Người cậu muốn gặp đang ở bên trong!”
“Vào đi!”
Người bảo an da đen nói.
Lâm Phàm không nói gì, đẩy cửa bước vào.
Trong văn phòng có một người đàn ông tóc vàng đang ngồi.
Trông khoảng 30 tuổi, để râu quai nón.
Lúc này, gã đàn ông kia đang dựa vào ghế, tay mân mê một con dao.
Thấy Lâm Phàm bước vào, gã ngẩng đầu lên, không khỏi liếc nhìn hắn một cái.
“Cậu chính là người cần thân phận giả?”
Gã đàn ông cười hỏi.
“Không sai!”
“Ngồi đi!”
Gã đàn ông làm một động tác mời.
Lâm Phàm ngồi xuống.
“Giá là một triệu, không vấn đề gì chứ?”
Gã đàn ông nói thẳng.
Vốn dĩ gã định hét giá, nhưng trông Lâm Phàm không phải dạng đơn giản.
Gã đã gặp không ít người, nhìn người luôn rất chuẩn.
“Không vấn đề!”
Lâm Phàm lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.
Thẻ ngân hàng này là do Lâm Phàm đặc biệt nhờ Hồng Mân Côi làm.
Cho dù có sử dụng cũng không ai biết được thân phận thật sự của Lâm Phàm.
“Thật sảng khoái!”
Gã đàn ông nhận lấy thẻ ngân hàng rồi bắt đầu quẹt.
Quẹt thẻ xong, gã lại rót cho Lâm Phàm một ly rượu vang đỏ.
Thông thường, những người cần thân phận giả đều là tội phạm, hoặc là những kẻ sắp phạm tội.
Vì vậy, gã đàn ông cũng không hỏi Lâm Phàm vấn đề gì.
Chỉ cần thu được tiền là được.
Sau đó, gã mở ngăn kéo, bắt đầu chuẩn bị tài liệu.
Thực ra những tài liệu đó đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
Lâm Phàm là người Hoa, gã chỉ cần tìm một bộ hồ sơ tương đối phù hợp với thân phận của hắn là được.
Hơn nữa những thân phận này đều đã được đăng ký, so với hàng thật thì cũng không khác gì.
“Xong rồi, đây là thân phận của cậu!”
“Còn đây là giấy tờ!”
Lâm Phàm cầm lấy giấy tờ xem qua.
Gã đàn ông cười nói: “Yên tâm đi, là hàng thật đấy!”
“Nếu gặp cảnh sát tra hỏi, cậu cứ trả lời theo thông tin trong tài liệu là được!”
“À phải rồi, tôi khuyên cậu nên cắt một kiểu tóc gần giống trong ảnh!”
Lâm Phàm cất kỹ giấy tờ rồi nói: “Tôi biết rồi!”
Hắn định tìm một nơi không có người để dịch dung một phen.
Như vậy thì người khác càng không thể nhận ra điểm khác biệt.
“Hợp tác vui vẻ!”
“Sau này nếu còn cần thì nhớ tìm tôi nhé!”
“Phải rồi, chỗ tôi cũng không thiếu đồ tốt, có muốn xem thử không?”
Lâm Phàm tò mò hỏi: “Đồ tốt gì?”
Gã đàn ông đưa tay ra, làm một động tác bắn súng.
Lâm Phàm cười khẩy, nói: “Không cần!”
Trong không gian hệ thống của hắn vẫn còn súng, căn bản không cần đến.
Hơn nữa, lần này hắn đến viện nghiên cứu để ứng tuyển làm bảo an, cần súng làm gì?
Chỉ cần lấy được Dây chuyền Lam Bảo Thạch, thân phận này sẽ không còn cần thiết nữa…