STT 235: CHƯƠNG 235 - ĐỒNG LOẠT SUY SỤP
Sau buổi tự học tối, mấy người ăn khuya ở căng tin rồi trở về phòng ngủ.
"Lão Tam, có chơi Đại Loạn Đấu không?" Kim Triết lên tiếng mời.
"Các ngươi không leo hạng à?" Tần Mặc tò mò.
Ba người này cũng là những game thủ thường được gọi là "rank Sắt đoàn", bình thường đều cùng nhau leo hạng, sao hôm nay lại chuyển sang Đại Loạn Đấu rồi?
"Thỉnh thoảng cũng phải đổi gió chứ." Kim Triết thản nhiên nói.
"Thua mấy trận rồi?" Tần Mặc liếc mắt là nhìn ra Kim Triết đang nói dối, đã cay cú đến đỏ mặt rồi mà còn giả vờ không có gì, hắn nở một nụ cười trêu chọc.
"Thua hết cả chuỗi thăng hạng rồi." Kim Triết mặt mày xấu hổ, chỉ có thể thành thật khai báo.
"Chuỗi thăng hạng Vương Giả?" Tần Mặc kinh ngạc.
"Chuỗi thăng hạng Tông Sư." Mặt Kim Triết đỏ bừng.
Tô Thức ở bên cạnh không nhịn được mà bật cười, hai ngày nay vận khí của Kim Triết có hơi xui xẻo, toàn gặp phải mấy người chơi phá game, cơ bản chưa đến năm phút là đã có người muốn hỏi thăm hộ khẩu của nhau, sau đó kết cục dĩ nhiên là thua.
"Tình hình thế nào? Trước đó không phải ngươi vẫn luôn là Tông Sư sao?" Tần Mặc tò mò hỏi tiếp.
"Đừng nói nữa, bị một đám phá game lừa cho thê thảm." Nhắc tới là Kim Triết lại tức giận.
Nếu là thua một trận đấu bình thường thì cũng chẳng có gì đáng nói, mấu chốt là ván nào cũng có kẻ làm người khác ức chế, chơi chưa được hai phút đã bắt đầu chửi bới đồng đội, ai mà chịu nổi?
"Ha ha, may mà hai ngày nay ta không đánh mấy, xem ra quyết định của ta là chính xác." Dương Tinh cũng đặt điện thoại xuống tham gia thảo luận, chỉ có điều lời hắn nói đúng là có chút đâm vào trái tim Kim Triết.
"Van xin các ngươi làm người đi, nói nữa là tâm lý ta nổ tung mất." Kim Triết không nhịn được mà than trời!
"Gọi một tiếng nghĩa phụ, cha sẽ đưa ngươi quay lại Tông Sư!" Dương Tinh hứng khởi, tràn đầy tự tin vỗ ngực nói.
"Thật không nghĩa phụ?!" Kim Triết không hề nghĩ ngợi mà buột miệng thốt ra.
Mặt mũi?
Kim Triết cho biết mình chưa bao giờ có thứ đó!
"Mang đao của cha đến đây!" Dương Tinh nói với vẻ mặt chính khí, sau đó trực tiếp nhảy xuống giường, bật máy tính lên chuẩn bị làm một trận lớn.
Kim Triết cũng không nhắc đến chuyện Đại Loạn Đấu nữa, có thể leo hạng thì ai lại đi chơi Đại Loạn Đấu?
"Chút nữa ngươi không cay cú đến đỏ mặt đấy chứ?" Tần Mặc tỏ vẻ hoài nghi.
"Nực cười, cả cái Liên Minh Huyền Thoại này cũng không tìm ra người chơi nào nho nhã hơn ta đâu." Dương Tinh tự tin hất tóc mái, chỉ là chuỗi thăng hạng Tông Sư thôi mà, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Hai mươi phút sau.
"Ngươi sủa cái gì đấy? Ta hỏi ngươi sủa cái gì đấy? Ngươi kết bạn với ta đi, có giỏi thì kết bạn với ta này!!" Dương Tinh cũng hoàn toàn nóng máu, điên cuồng gõ chữ trong kênh chat của đội.
"Ta biết ngay mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy mà." Tần Mặc không nhịn được lẩm bẩm, đi đến sau lưng Dương Tinh nhìn thoáng qua, thì ra là đang cãi nhau với người đi rừng trong trận.
"Ta cmn ngươi cmn..." Dương Tinh đeo tai nghe lên, mở kênh thoại bạn bè, tay nhỏ chỉ một cái, đại chiến thế giới lần thứ ba bắt đầu.
Bộ dạng này quả thực còn điên cuồng hơn cả Kim Triết, vừa chửi vừa mắng hắn thậm chí còn đứng cả dậy, ngón tay chỉ trỏ vào màn hình.
Tần Mặc và Tô Thức đều cười đến không thở nổi, Kim Triết tiến lên khuyên can: "Này, chơi game phải vui vẻ, thua thì thua thôi, không cần phải..."
Kết quả hắn còn chưa nói hết lời...
"Ngươi cũng giống như thằng đi đường trên kia, đều là phế vật!" Trong tai nghe truyền đến giọng nói đổ lỗi của người đi rừng trong trận, mà Kim Triết lại chính là người đi đường trên trận đó.
Kim Triết sững sờ, trực tiếp giật lấy microphone với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, tiến vào trạng thái chiến đấu: "Ta chửi tổ tông nhà ngươi..."
Hai người này và người đi rừng kia đã đấu võ mồm suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đối phương chịu không nổi phải chuồn trước.
Đây chính là game thủ nho nhã?
Tần Mặc bật cười, đây không phải là Rapper sao? Chú thích, thợ săn các bà mẹ trong hẻm núi.
"Đi rừng ngu ngốc!" Cuộc chiến kết thúc, Kim Triết vẫn không quên chửi thêm một câu.
Dương Tinh càng thêm suy sụp, vốn dĩ giai đoạn đầu ván này rất bình thường, kết quả đang chơi thì người đi rừng và người đi đường giữa cãi nhau trước, hắn vào can ngăn, kết quả ngọn lửa chiến tranh lại cháy lan sang đầu hắn.
Chuyện này có thể nhịn được sao?
Tần Mặc tìm hiểu tình hình xong lại lần nữa cười phá lên, người đi rừng này bị chửi đúng là không oan, một ván game có bốn đồng đội, kết quả hắn chửi hết ba người? Hắn không bị chửi thì ai bị chửi?
"Sao môi trường game ở khu một cũng biến thành thế này rồi?" Dương Tinh không nhịn được than thở, vốn tưởng rằng chỉ có Hạp Cốc Chi Đỉnh mới có loại súc sinh như vậy, kết quả bây giờ ngay cả khu khác cũng bị đồng hóa rồi sao?
Tần Mặc nhún vai, môi trường của trò chơi này không phải vẫn luôn như vậy sao, chỉ là vì có khu Hạp Cốc Chi Đỉnh, nên mới cho người ta ảo giác rằng các khu khác đỡ hơn một chút.
"Lão Đại, chuỗi thăng hạng của ngươi cha cũng không giúp được rồi, ngươi mời cao nhân khác đi." Dương Tinh thở dài, đánh thêm hai trận nữa chắc hắn phải xuất huyết não mất.
"..." Kim Triết im lặng, hóa ra tiếng "nghĩa phụ" này của hắn là gọi suông à?
Hôm sau.
Buổi trưa, Dương Khả Nhi và Trần Ngư lại cùng nhau livestream, hôm nay là vòng 200 vào 100, còn khốc liệt hơn hai ngày trước, hơn nữa chỉ có một ngày, trước mười hai giờ đêm phải quyết định thứ hạng, không thể không tranh thủ thời gian lên sóng.
Dương Khả Nhi trực tiếp bắt đầu PK, Tần Mặc cũng xuất hiện trong phòng livestream, ván này streamer đối diện có thực lực rõ ràng mạnh hơn nhiều so với hai ngày trước, lại là một streamer có hơn hai triệu người hâm mộ.
Bạch Hạo cũng đang canh giữ trong phòng livestream, Dương Khả Nhi chính là đối tượng mà hắn chú ý trọng điểm, nếu như bị người khác trộm tháp thì hắn tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Ván PK này rất kịch liệt, không tính các đại gia và những phiếu lẻ trong phòng livestream, công ty đã phải chi ra hai mươi vạn mới miễn cưỡng thắng được, cường độ quả thực đã tăng lên một bậc.
Rất nhanh đã đến vòng PK tiếp theo, ngoại trừ việc đụng phải Ba Cân và mấy streamer hàng đầu có thực lực đặc biệt mạnh khác, những trận còn lại đều thắng.
Sau khi buổi tự học tối kết thúc, Tần Mặc trở về phòng ngủ, trực tiếp mở livestream xem tình hình xếp hạng của hai người, vì có công ty ra tay, Dương Khả Nhi đã thuận lợi tiến vào top sáu mươi, thứ hạng của Trần Ngư cũng đã vào top 89.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc sẽ không có sự cố nào, dù sao bọn họ cũng đã chuẩn bị đủ hai mươi triệu để đánh trận chiến thường niên này.
Mười một giờ bốn mươi phút đêm, Dương Khả Nhi nhận ván PK cuối cùng, lại đụng phải Ba Cân!
"Ui chà, thật trùng hợp." Ba Cân vỗ tay, cười nói.
Hắn đã có ấn tượng với Dương Khả Nhi, dù sao thì nhan sắc này dù đặt trên mạng cũng không nhiều, ngang ngửa với Kim Thiện Nhã, hơn nữa hát lại hay.
"Đúng là trùng hợp thật." Dương Khả Nhi tỏ vẻ bất đắc dĩ, sao lại đụng phải tên này nữa rồi, lần nào gặp cũng thua, nàng chẳng muốn gặp chút nào.
"Ha ha ha, Tam Gia ngươi nương tay một chút, tiểu tỷ tỷ bên kia sắp khóc rồi kìa."
"Ha ha, đổi lại là ta ta cũng đành chịu, ra tay ác quá!"
"Tam Bảo cố lên."
"..."
Khung bình luận bay lên một tràng tin nhắn.
"Các anh em trong nhà, ván này không cần tặng quà quá gắt, chúng ta bây giờ đã chắc suất đi tiếp rồi." Ba Cân cũng cười nói.
Dương Khả Nhi bên kia còn chưa tắt mic, nghe thấy lời này nhất thời tức đến nghiến răng nghiến lợi, nàng rất muốn hỏi một câu có phiếu là có thể muốn làm gì thì làm sao?
Thôi được rồi, trên thực tế đúng là có thể muốn làm gì thì làm!
Tần Mặc thấy cảnh này liền bật cười, hiệu quả chương trình đây chứ đâu?
"Tắt mic bắt đầu thôi." Dương Khả Nhi nói một tiếng rồi trực tiếp tắt mic, nàng không muốn bị đả kích thêm nữa, khung bình luận trong phòng livestream của nàng một phen vui sướng.
Bàn về khả năng kiếm tiền, trong số tất cả các streamer trên nền tảng Đẩu Âm, Ba Cân tuyệt đối là hàng đầu, không hề khoa trương chút nào.