STT 570: CHƯƠNG 569 - ĐỒNG CHÍ TẦN TRẢ THÙ
Tần Mặc nói đùa: "Bằng không ngươi thật sự cho rằng danh hiệu thái tử gia Tây Sơn của ta là để gọi cho vui à?"
"Mẹ nó chứ thái tử gia Tây Sơn!" Dương Tinh thầm phàn nàn: "Mà nói thật, mục tiêu lần này của ngươi hơi lớn đấy, ta còn nghi ngờ nhà ngươi có máy in tiền không nữa!"
Một mục tiêu nhỏ đối với nhà hắn mà nói không khó để lấy ra, nhưng vấn đề là số tiền đó tuyệt đối sẽ không rơi vào tay hắn. Số tiền lớn nhất mà hắn có thể chi phối cũng chỉ khoảng chục triệu, mà còn phải báo cáo chuẩn bị từ trước.
So với Tần Mặc, hắn thấy mình thật hổ thẹn với danh xưng phú nhị đại này.
"Ngươi mới lạ đấy!" Tần Mặc châm chọc.
Nhà máy in tiền ư?
Dương Tinh đúng là dám nói thật, đây là hành vi đi tù mọt gông đấy!
Dương Tinh cười hì hì, khoác vai Tần Mặc: "Nói cho huynh đệ biết đi, nhà ngươi rốt cuộc làm nghề gì?"
Tần Mặc cười thần bí: "Gia tộc ẩn thế, loại mà nắm trong tay bảy mươi phần trăm kinh tế toàn cầu ấy!"
Dương Tinh: ...
"Thôi đi, huynh đệ của ta ơi, ngươi mới là người hoang đường đó, đọc tiểu thuyết mạng nhiều quá rồi à?" Dương Tinh phàn nàn.
Tần Mặc cười ha hả: "Ta nói thật đấy, liệu có khả năng nào những gì ta nói là sự thật không?"
Dương Tinh chỉ cười trừ: "Nếu ngươi là người của gia tộc ẩn thế thì ta chính là Long Vương xuống núi."
"Cái loại mà con gái ở trong ổ chó, ra lệnh một tiếng là mười vạn tướng sĩ quay về xây cho con gái một cái ổ chó lớn hơn ấy hả?" Tần Mặc trêu ghẹo.
"Cút đi!" Dương Tinh cười mắng: "Ta phát hiện ra rồi, ngươi đúng là khối u ác tính của phòng chúng ta!"
"Ha ha ha, ngươi cũng thế thôi!" Tần Mặc đáp trả.
Dương Tinh im lặng. Mấy người tiến vào phòng riêng, vừa ngồi xuống, Dương Tinh đã hưng phấn nói: "Dạo này trường mình náo nhiệt thật."
Tần Mặc tò mò: "Chẳng lẽ mấy ngày ta không có ở đây đã xảy ra chuyện gì à?"
Mấy ngày trốn học này hắn thật sự không để ý đến tin tức của Đại học Thiên Phủ.
Dương Tinh cười gian: "Nói đúng hơn là vì ngươi đấy."
Tần Mặc ngơ ngác: "Có ý gì?"
"Tuần trước, sau khi video của ngươi và chị dâu ba nổi như cồn trên mạng, Đại học Thiên Phủ đã dấy lên một trào lưu ghép đôi. Không chỉ vậy, còn có rất nhiều người nổi tiếng trên mạng ở ngoài trường cũng muốn ké chút nhiệt độ này. Mấy ngày nay sân thể dục gần như đã trở thành thánh địa check-in, mỗi ngày người nổi tiếng trên mạng kéo đến không ngớt, kéo theo cả Đại học Thiên Phủ cũng nổi tiếng theo." Dương Tinh hả hê nói.
Tần Mặc đột nhiên có dự cảm không lành: "Nói vậy là phía nhà trường cũng biết ta rồi?"
Dương Tinh cười đầy ẩn ý rồi gật đầu.
"Vậy bên cố vấn học tập...?" Tần Mặc tròn mắt.
Dương Tinh vỗ vai Tần Mặc, nói với giọng điệu nặng nề: "Không phải huynh đệ không giúp ngươi, mà thật sự là bất lực. Ai bảo bây giờ ngươi nổi tiếng quá, đã trở thành đối tượng chú ý trọng điểm của cố vấn học tập rồi."
"Vãi chưởng!" Tần Mặc hoàn toàn chết lặng, nghỉ hai ngày quay về kết quả là bay sạch học phần ư?
"Tự cầu phúc đi huynh đệ, bọn ta đã làm những gì có thể rồi, thật sự hết cách..." Dương Tinh ra vẻ tiếc nuối.
"Sao ta cứ có cảm giác ngươi đang cười trên nỗi đau của người khác thế." Tần Mặc phàn nàn.
"Hả?" Vẻ mặt Dương Tinh thu lại: "Rõ ràng vậy sao?"
Đúng là huynh đệ ngoài mặt không thể nghi ngờ!
Sau đó Tần Mặc xác nhận lại với Kim Triết và Tô Thức, câu trả lời nhận được cũng tương tự, hắn không còn gì để nói...
"Mấy việc khác thì huynh đệ không làm được, nhưng nếu ngươi bị trường đuổi học, bọn ta có thể giúp ngươi khiêng hành lý ra khỏi ký túc xá." Kim Triết nghiêm túc an ủi.
...
Tần Mặc tự hỏi ba tên này có phải là người không nữa.
Vốn dĩ hắn còn định thứ tư mới quay lại trường, xem ra bây giờ nếu không về thì không phải là bay sạch học phần nữa, mà là về không luôn!
Hắn còn phải suy nghĩ kỹ xem nên đối phó với cố vấn học tập thế nào, bằng không bản kiểm điểm mấy chục ngàn chữ hắn thật sự không chịu nổi.
"Đau đầu thật!" Tần Mặc thở dài.
Kim Triết trêu chọc: "Ồ, anh chàng đau đầu đến rồi à?"
"Ha ha ha ha ha!"
Dương Tinh và Tô Thức cười phá lên, Tào Hoằng Tân cũng bật cười.
...
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Kwok Yan Chung và các đội viên cũng đã đến nhà hàng Xuyên Hương Thu Nguyệt.
Nhìn thấy Kwok Yan Chung, Tô Thức và Tào Hoằng Tân đều tỏ ra kích động. Tào Hoằng Tân vội vàng tiến lên chào hỏi: "Chào huấn luyện viên Kwok, ta là người hâm mộ của DWG."
Kwok Yan Chung hơi sững sờ trước sự nhiệt tình của Tào Hoằng Tân, nhưng nhanh chóng phản ứng lại và cười đáp: "Chào ngươi, ngươi chính là phân tích viên của đội à?"
"Là ta." Tào Hoằng Tân hưng phấn, có thể làm việc cùng một huấn luyện viên vô địch thế giới như vậy sẽ giúp hắn tiến bộ rất nhiều.
"Vị trí phân tích viên tương đối vất vả." Kwok Yan Chung cười nói.
Tào Hoằng Tân đáp: "Nếu là vì đam mê thì sẽ không cảm thấy vất vả."
Kwok Yan Chung rất tán thành điểm này. Tô Thức cuối cùng cũng tìm được cơ hội chen vào, chủ động tiến lên chào hỏi. Kwok Yan Chung nhớ ghi chú của hắn trong nhóm WeChat là phó huấn luyện viên của đội.
Mấy đội viên thì có vẻ hơi rụt rè. Tần Mặc mời mọi người cùng ngồi xuống. Sau khi biết được thực lực của các đội viên, Kim Triết và Dương Tinh lập tức xin phương thức liên lạc, đây chẳng phải là cày thuê lên Thách Đấu miễn phí sao!
Bình thường mà mời được họ chơi xếp hạng đôi thì còn gì bằng?
Tần Mặc khinh bỉ nhìn hai người, chút tâm tư nhỏ này mà cũng không thèm che giấu à?
Kim Triết cầm điện thoại cười thầm: "Không ngờ có ngày ta lại kết bạn WeChat được với Thách Đấu máy chủ Hàn, bữa cơm này đúng là lời to!"
Dương Tinh cũng có vẻ mặt y hệt, Tần Mặc thầm mắng trong lòng đúng là không có tiền đồ.
Trong bữa ăn, Tô Thức và Tào Hoằng Tân liên tục thảo luận về game với Kwok Yan Chung, mấy đội viên thì chỉ cắm đầu ăn cơm, còn Tần Mặc thì vẫn đang suy nghĩ ngày mai đến trường làm sao để giải thích với cố vấn học tập về chuyện trốn học mấy ngày nay.
Tóm lại, bữa tiệc đón gió này diễn ra khá là tẻ nhạt.
Ăn xong, Tần Mặc gọi hai chiếc taxi cho Kwok Yan Chung và các đội viên, còn bọn hắn thì cùng nhau trở về căn hộ D10.
Trên đường về, Tần Mặc cân nhắc có nên mua một chiếc xe buýt cho nhóm của Kwok Yan Chung đi lại hay không. Về đến nhà, hắn liền nhắn tin cho Lâm Khải trên WeChat về việc này, đưa nó vào danh sách việc cần làm.
Kim Triết và Tô Thức nói tối nay muốn ở lại nhà Dương Tinh, Tần Mặc thì sao cũng được, dù sao hai căn hộ của bọn họ đều giống nhau. Hắn đánh răng rửa mặt xong liền đi ngủ.
Hôm sau.
Tần Mặc bước những bước chân oanh liệt ra khỏi nhà, bộ dạng này của hắn thật sự khiến mấy người Dương Tinh phải bật cười.
"Không cần phải bi tráng như vậy chứ?" Dương Tinh trêu chọc.
"Cùng lắm thì bay sạch học phần cộng thêm một lỗi nặng, ưỡn ngực một cái là qua thôi." Kim Triết cũng trêu ghẹo.
Tô Thức gật đầu: "Nói có lý!"
Tần Mặc chỉ cười trừ, rồi giơ ngón tay giữa với ba người họ.
Lúc lên xe, hắn mới nhớ ra số tiền mà đồng chí Tần già hôm qua chuyển cho hắn chắc đã về tài khoản. Hôm qua bận quá nên quên mất, vẫn chưa kịp kiểm tra.
Hắn mở thông báo tin nhắn, quả nhiên chiều hôm qua có một khoản tiền được chuyển đến. Hắn bấm vào xem thì thấy chỉ có chín triệu, liền chụp màn hình gửi cho đồng chí Tần già.
Tần Mặc: "Hệ thống ngân hàng bị lỗi à?"
Chưa đến năm phút sau, Tần Kiến Minh đã trả lời tin nhắn.
Tần Kiến Minh: "Ngân hàng không có vấn đề, ta chỉ chuyển chín triệu thôi."
Khóe miệng Tần Mặc giật giật, thế này mà cũng bớt xén được à?
Tần Kiến Minh: "Một triệu kia coi như là tiền mua chai Romanée-Conti năm 99 của ta."
Tần Mặc: "... Có phải là hơi đắt quá không, nếu ta nhớ không lầm, chai rượu đó bây giờ giá thị trường cao nhất cũng không quá bốn trăm ngàn."
Tần Kiến Minh: "Bây giờ lên giá rồi."
Tần Mặc: ...
Hắn xem như đã hiểu rõ, đồng chí Tần già rõ ràng là đang trả thù hắn