STT 97: CHƯƠNG 97 - TIN VUI CỦA ĐÀN ÔNG?
"Ta đi thử xem đây, buổi tối ở PH tập hợp!" Vương Thần hưng phấn nói, sau đó lái xe rời đi.
"Cái này..." Bạch Hạo ngây người.
"Lão Tần, ngươi chắc chắn là có hiệu quả thật chứ?" Bạch Hạo nghi ngờ hỏi.
"Lão đông y ba mươi năm kinh nghiệm hết lòng đề cử, ai dùng qua cũng khen tốt." Tần Mặc cho hắn một nụ cười mà đàn ông nào cũng hiểu.
"Khụ, trời cũng không còn sớm, ta đột nhiên nhớ ra công ty còn chút việc, ta đi trước đây." Bạch Hạo nói xong câu đó liền lên chiếc G63 rồi đuổi theo hướng Vương Thần vừa rời đi.
Quá chân thực!
Đây mà gọi là công ty có chuyện sao?
"Chậc, đàn ông a..." Tần Mặc trêu một câu.
"Ting!"
"Phát hiện ký chủ sở hữu công ty đầu tiên, kích hoạt thưởng thương nghiệp..."
"Thưởng một tấm Thẻ Thông Tin Thiên Lý Mã..."
"Chú thích: Thiên Lý Mã thường có, nhưng Bá Nhạc thì không. Thẻ Thông Tin Thiên Lý Mã có thể tìm ra những nhân tài chuyên nghiệp đặc thù bị mai một hoặc chưa được khai quật vì lý do đặc biệt, có thể tạo ra giá trị cực kỳ lớn cho ký chủ..."
Tần Mặc kinh ngạc, không ngờ lại kích hoạt được phần thưởng của hệ thống, sau đó hắn đơn giản tra xem thông tin về phần thưởng này.
Nói cách khác, sau khi hắn sử dụng tấm Thẻ Thông Tin Thiên Lý Mã này, hắn sẽ có được một nghệ sĩ tương lai sẽ nổi đình nổi đám trên Đẩu Âm?
Cái ý bị mai một hoặc chưa được khai quật vì lý do đặc biệt này cũng rất dễ hiểu, có lẽ là người có năng lực nhưng chưa bước chân vào con đường mạng lưới này, hoặc cũng có thể là đã ký hợp đồng với công ty khác nhưng bị chèn ép vì lý do đặc biệt nào đó.
Vế sau này rất bình thường trong các công ty quản lý võng hồng. Ví dụ như một số võng hồng sau khi được lăng xê nổi tiếng thì muốn tách ra solo, hoặc nhảy sang công ty khác.
Nhưng công ty người ta đâu phải kẻ ngốc, đã tốn bao nhiêu nhân lực, vật lực và tài nguyên để lăng xê cho ngươi nổi tiếng, ngươi phủi mông một cái là muốn đi sao? Làm gì có chuyện tốt như vậy!
Kết quả cuối cùng khi không thể thỏa thuận chính là tài khoản bị công ty thu hồi, còn ngươi thì bị đá ra khỏi cuộc chơi. Đương nhiên điều này không có nghĩa là hợp đồng đã hủy, ngươi muốn đi cũng được, hãy bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, hơn nữa còn là một khoản tiền bồi thường trên trời.
Tình huống này không hề hiếm gặp, ví dụ như rất nhiều võng hồng đang rất nổi trên Đẩu Âm đột nhiên ngừng cập nhật, hơn nữa còn là ngừng vô thời hạn chính là vì nguyên nhân này.
Về tấm Thẻ Thông Tin Thiên Lý Mã này, Tần Mặc không định sử dụng ngay, cứ quan sát một thời gian rồi tính sau. Sau đó, hắn lái xe quay trở về Đại học Thiên Phủ.
Sáu giờ tối, Tần Mặc trở lại phòng ngủ, Kim Triết và mấy người kia đều không có ở đây, có lẽ lúc này đang ăn cơm ở nhà ăn. Sau đó hắn lao vào tắm, thay một bộ quần áo đơn giản, đeo chiếc đồng hồ Lam Khí Cầu rồi ra khỏi phòng ngủ.
Cuối cùng hắn cũng đến phòng học kịp lúc tiết tự học buổi tối đầu tiên bắt đầu.
"Lão tam, ngươi về lúc nào vậy?" Dương Tinh kinh ngạc hỏi, bọn họ đều tưởng Tần Mặc hôm nay lại không về ký túc xá.
"Chuyện xử lý xong rồi thì đương nhiên phải về đi học, ta là học sinh ba tốt mà." Tần Mặc đáp lại với vẻ mặt chính khí.
"Ta nôn, tuyển thủ cúp học ngay ngày đầu tiên đến lớp mà lại ở đây nói với ta là học sinh ba tốt, ngươi không thấy ngại à?" Dương Tinh cạn lời.
"Lời này sai rồi, ba tốt ta nói là tướng mạo tốt, tài nghệ tốt, tài lực tốt." Tần Mặc bình tĩnh nói.
"Nếu thế gian này có ánh sáng, ta tin người đó nhất định là ngươi." Kim Triết đột nhiên quay đầu lại phun tào một câu.
"Tự tin thái quá thật là mất hứng!" Tô Thức cũng phun tào một câu.
"Mất hứng!" Dương Tinh hùa theo.
"..." Tần Mặc im lặng, thế giới này có ác ý với trai đẹp lớn đến vậy sao?
Rất nhanh, tiết tự học buổi tối đầu tiên đã kết thúc. Tần Mặc đang trả lời tin nhắn của Bạch Hạo, hai người này vậy mà thật sự chạy đi thử, còn gửi cho Tần Mặc đánh giá năm sao kèm theo phản hồi.
Chiêu này thật sự làm cho Tần Mặc bật cười.
Sau đó hắn dặn hai người nên kiềm chế một chút, thứ này hậu kình rất lớn, lỡ như không nhịn được mà gây ra chuyện gì thì phiền phức.
Bạch Hạo: "Yên tâm đi, máy đóng cọc đã vào vị trí, chỉ chờ lệnh là khởi động!"
Tần Mặc: "Nhảm nhí!"
Kẻ diệt rồng cuối cùng lại trở thành ác long?
Pha xử lý này cũng được à? Lần trước còn nói Vương Thần là máy đóng cọc, kết quả bây giờ chính mình cũng sa ngã.
Tần Mặc chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy
"Bạn học Tần Mặc?"
Tần Mặc nghe có người gọi tên mình, nhất thời sững sờ, sau đó phát hiện ra là Lâu Thư Ngữ, ủy viên văn thể của lớp.
Kim Triết và hai người kia mắt tròn mắt dẹt, vô cùng hâm mộ. Nhan sắc của Lâu Thư Ngữ không hề thấp, đã là nữ thần của toàn thể nam sinh trong lớp bọn họ.
"Có chuyện gì sao?" Tần Mặc nghi ngờ nhìn Lâu Thư Ngữ một cái.
"Là thế này, trước quốc khánh trường sẽ tổ chức một buổi dạ hội, yêu cầu mỗi lớp chuẩn bị mấy tiết mục. Ta muốn hỏi ngươi có tiện tham gia không?" Lâu Thư Ngữ lễ phép hỏi.
"Tiết mục gì?" Tần Mặc ngơ ngác.
"Đương nhiên là ca hát, video lần trước của ngươi vẫn còn treo trên tường của trường đấy." Lâu Thư Ngữ cười đáp.
"Vậy à..."
Nói thật, Tần Mặc không mấy hứng thú với những chuyện náo nhiệt mà không có lợi ích gì thế này, sau đó từ chối: "Bây giờ ta vẫn chưa nghĩ kỹ, đến lúc đó xem tình hình đã."
"Được thôi." Lâu Thư Ngữ có chút thất vọng.
Lâu Thư Ngữ rời đi, Kim Triết và mấy người kia như thấy quỷ, không thể tin nổi nói: "Không phải chứ lão tam, cơ hội tốt như vậy mà ngươi cũng không cần?"
"Đúng vậy đó lão tam, ngươi có biết lớp chúng ta có bao nhiêu nam sinh muốn tiếp cận mà còn không có cơ hội không?" Dương Tinh cũng vô cùng khó hiểu.
Tô Thức không nói gì, nhưng ánh mắt kia đã tiết lộ rất nhiều thông tin.
Tần Mặc im lặng, sau đó hắn trực tiếp đưa giao diện Wechat cho mấy người xem, số lượng lời mời kết bạn màu đỏ rực đã hơn ba trăm người, đồng thời vẫn đang tiếp tục tăng lên.
"Các ngươi muốn đi thì cứ đi, ta vô phúc hưởng thụ." Tần Mặc tỏ vẻ sợ hãi.
"Ở trong phúc mà không biết phúc."
"Lão tam, ngươi sẽ không phải là không được đấy chứ?"
"Hửm?"
Dương Tinh vừa nói câu này, mấy người kia lập tức lộ ra ánh mắt hứng thú, một bộ dáng chuẩn bị hóng chuyện.
"Kim thương vương Hàng Thành, các ngươi đã nghe qua chưa?" Tần Mặc nhất thời phun tào đáp lại.
Hắn không được?
Thật là nực cười!
"Kim thương mini?" Kim Triết lộ ra nụ cười xấu xa.
"Ba centimet là kịch kim!" Dương Tinh cũng cười xấu xa nói bổ sung.
"Ta thấy có lý." Tô Thức gật đầu.
"Cút mau!!!" Tần Mặc cười mắng một tiếng.
"Ha ha ha ha..."
Sau khi tự học buổi tối kết thúc, mấy người trở về phòng ngủ. Qua cuộc trò chuyện với Bạch Hạo và Vương Thần, Tần Mặc biết được chiến quả của hai người này rất huy hoàng, và họ sắp sửa lao tới chiến trường tiếp theo.
Còn có rất nhiều cô gái đang chờ bọn họ giải cứu.
Tần Mặc xem xong chỉ muốn nói hai chữ, trâu bò!
"Lão Tần, ngươi không đến thật là đáng tiếc, hôm nay có anh em tổ chức một cuộc vui ở PH, chất lượng các em gái rất cao!" Bạch Hạo gửi tin nhắn.
"Đúng đó đúng đó, ngươi chắc chắn sẽ hối hận!" Vương Thần cũng gửi tin nhắn ngay sau đó.
"Kẻ gà mờ này xin run lẩy bẩy, các ngươi cứ vui vẻ cuồng hoan đi." Tần Mặc trêu chọc trả lời.
"Ha ha ha, không nói nữa, gái đến rồi." Bạch Hạo nói xong câu đó liền im bặt, Vương Thần cũng vậy.
"Đây chẳng lẽ gọi là vật tận kỳ dụng?" Tần Mặc thầm nghĩ.
Tần Mặc cho rằng dược hiệu tuy tốt, nhưng cũng không thể tham lam được...