Virtus's Reader

Gần mười giờ sáng, Đường Thi Di khẽ lẩm bẩm, vươn vai một cái rồi theo thói quen sờ sang bên cạnh. "Ủa?"

Nàng mơ màng mở mắt, Tần Mặc đã vào bếp chuẩn bị bữa sáng, nàng dụi dụi mắt, dép cũng không mang mà đi ra khỏi phòng ngủ, lí nhí gọi: "Anh ơi..."

Tần Mặc thò đầu ra từ nhà bếp, nhìn thấy bộ dạng này của Đường Thi Di thì không nhịn được cười, anh lau khô tay rồi đi tới ôm trọn con mèo lớn này vào lòng. Đường Thi Di thuận thế vòng chân qua eo Tần Mặc, đầu vùi vào cổ anh, giọng tủi thân: "Sao anh không ở cạnh em?"

Tần Mặc không khỏi bật cười, xoa mái tóc của con mèo lớn và nói: "Đây không phải là anh đang làm bữa sáng cho em sao."

Đường Thi Di hừ hừ một tiếng, hai chân kẹp chặt hơn, hai "chú gấu trúc lớn" bị ép đến biến dạng, sau đó lại nhắm mắt lại.

Tần Mặc bật cười, cũng chẳng buồn để tâm đến đồ ăn vừa cắt xong trong bếp, anh ôm Đường Thi Di đến sofa ngồi xuống. Đường Thi Di như một con gấu túi treo trên người Tần Mặc, không có ý định đi xuống, thậm chí còn tìm một góc thoải mái hơn để ngủ bù. Tần Mặc lấy chiếc chăn lông trên ghế sofa đắp cho cô, Đường Thi Di cong môi, dụi dụi trong lòng Tần Mặc như làm nũng.

Tần Mặc nhẹ nhàng vỗ lưng cô, chỉ một lát sau, con mèo lớn này vậy mà lại ngủ thiếp đi thật.

Tần Mặc lắc đầu cười, nhưng cũng không ôm Đường Thi Di về phòng ngủ mà cứ để cô ngủ trong lòng mình, dù sao thì tối nay con mèo lớn này phải về Ma Đô rồi, có hơi dính người cũng là chuyện bình thường.

Một giờ sau, Đường Thi Di như cảm nhận được gì đó, vô thức mở mắt ra, ngay sau đó liền thấy Tần Mặc đang nhìn mình với vẻ mặt trêu chọc. Cô lập tức hiểu ra thứ gì đó đang cấn vào người mình, mặt hơi ửng hồng, nhưng lại cười tủm tỉm nói: "Anh không thành thật gì cả~"

Tần Mặc cạn lời, bực mình búng nhẹ lên trán cô: "Em nghĩ đây là chuyện anh quyết định được à?"

Con mèo lớn này vẫn đang ngồi trên người anh, hai "chú gấu trúc lớn" cứ cọ tới cọ lui, kiềm chế được mới là lạ!

Đường Thi Di không nhịn được cười, cô kéo chiếc chăn lông đang khoác trên người trùm lên đầu hai người, quyến rũ nói: "Ngoan nào, em không nỡ đâu."

Một giờ sau, Đường Thi Di mặt mày hồng hào, tóc tai rối bù, quần áo của cô vương vãi trên sàn. Cô quấn mình trong chăn lông, chỉ để lộ đôi mắt, cười hì hì nhìn Tần Mặc đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa sáng, không hề có ý định đi rửa mặt.

Hơn mười phút sau, Tần Mặc bưng đồ ăn đã làm xong đến trước mặt cô. Ngửi thấy mùi thơm, con mèo lớn này lập tức thèm ăn, làm nũng nói: "Anh đút em đi."

Tần Mặc sảng khoái đồng ý, Đường Thi Di cười híp mắt, yên tâm hưởng thụ Tần Mặc đút cho ăn.

Ăn sáng xong, Tần Mặc liếc nhìn thời gian, Đường Thi Di đặt chuyến bay lúc sáu giờ chiều nên thời gian vẫn còn rất dư dả. Anh đứng dậy định vào bếp dọn dẹp bát đũa, lúc này Đường Thi Di đột nhiên đưa tay giữ anh lại, nũng nịu nói: "Tối nay em về rồi, anh chắc là còn muốn lãng phí thời gian sao?"

Không đợi Tần Mặc nói gì, Đường Thi Di liền cởi tấm chăn lông trên người ra, nộp bài tập đây!

"..."

Gần năm giờ chiều, hai người mới đến sân bay Thiên Phủ, Đường Thi Di cười hì hì đi theo Tần Mặc từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm vào thang máy.

"Cứ thế đi, lát nữa không qua được cửa an ninh thì có mà khóc." Tần Mặc bất đắc dĩ chọc vào má cô gái này, cô nàng kéo anh làm cả buổi trưa, đúng là vô lý hết sức!

Đường Thi Di cong mắt thành hình trăng khuyết, thờ ơ nghiêng đầu cười nói: "Nhưng mà vừa rồi anh rất hưởng thụ mà, đúng không?"

À thì...

Chuyện này mà cũng nói ra được à?

Tần Mặc sờ mũi, không thể phản bác. Đường Thi Di bật cười, sau đó chỉnh lại cổ áo cho anh, an ủi: "Được rồi, sẽ không trễ đâu, yên tâm đi."

Tần Mặc liếc mắt: "Trễ thì cùng lắm mua chuyến bay sau, vấn đề là muộn quá, anh không yên tâm."

Đường Thi Di ngọt ngào cười nói: "Yên tâm đi~ Em đã bảo mẹ ra sân bay đón em rồi."

Tần Mặc lúc này mới yên tâm.

Đường Thi Di đứng trước cửa kiểm tra an ninh, quay đầu lại nhíu chiếc mũi xinh xắn, giả vờ hung dữ nói: "Ở đây phải ngoan đấy, không được phép tán tỉnh cô gái khác."

Tần Mặc bật cười, giả vờ khổ sở nói: "Chắc là không được rồi, dù sao nhan sắc của anh rành rành ở đây, hơi khó đấy..."

Đường Thi Di hừ nhẹ: "Khó à? Em cắn chết anh!"

Nói xong, cô kéo tay Tần Mặc rồi cắn mạnh một cái.

Tần Mặc: "..."

Nhìn dấu răng của mình, Đường Thi Di lúc này mới hài lòng mỉm cười, hừ hừ nói: "Vậy em vào nhé?"

Đường Thi Di lưu luyến nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc gật đầu cười, Đường Thi Di đi từng bước cẩn thận, đến cửa an ninh đột nhiên quay lại, chạy tới lao vào lòng Tần Mặc, chủ động hôn anh.

Một lúc lâu sau mới buông ra, cô hơi đỏ mặt, lí nhí nói: "Lần này em đi thật đây."

Tần Mặc cười xoa đầu con mèo lớn này, gật đầu nói: "Cuối tuần anh đến Ma Đô tìm em."

"Một lời đã định." Đường Thi Di chìa ngón út ra.

Tần Mặc cười trêu chọc: "Học của Uyển Uyển đúng không?"

"Chuyện của mỹ nữ anh bớt xen vào!" Đường Thi Di kiêu ngạo hất cằm.

Nhìn Đường Thi Di vào sân bay, Tần Mặc lái xe quay về căn hộ D10.

Về đến nhà, anh gọi anh Hệ thống ra, sử dụng tấm [Thẻ Tăng Tốc Sản Nghiệp].

Nhìn bội số mình rút được, Tần Mặc hơi kinh ngạc, không ngờ lại rút được tốc độ gấp 5 lần. Đồng thời, tác dụng của tấm thẻ tăng tốc này không chỉ giúp anh tăng tốc độ kiếm tiền của các sản nghiệp dưới tên mình, mà còn có thể tăng tốc độ phát triển của chúng, đúng là quá bá đạo.

Con mèo lớn này quả nhiên là phúc tinh của mình!

Nghĩ đến đây, Tần Mặc không khỏi mỉm cười.

Mấy ngày sau đó Tần Mặc gần như đều ở trường. Tối thứ năm, Trịnh Thiệu Nguyên gửi tin nhắn WeChat cho anh, hỏi tối có thời gian thì hẹn đi ăn cơm.

Tần Mặc đồng ý ngay.

Sau giờ tự học buổi tối, Kim Triết và mấy người tò mò hỏi: "Lại đi à?"

Tần Mặc cười gật đầu: "Ừ, lát nữa có hẹn."

Kim Triết cười gian: "Không phải là hẹn học muội nào đấy chứ?"

Mấy ngày nay trên diễn đàn của trường đã có bảng xếp hạng các em gái tân sinh viên khóa này, phải công nhận là nhan sắc trung bình của các học muội khóa này cao hơn khóa của họ không chỉ một bậc.

Thậm chí có mấy người vừa vào học đã được bình chọn là hoa khôi của khoa. Phải biết rằng hàm lượng vàng của bảng xếp hạng hoa khôi khoa năm nhất thường không cao, ai cũng hiểu cả, dù sao bảng xếp hạng này không chỉ là thử thách về nhan sắc mà còn là thử thách về gu ăn mặc và kỹ năng trang điểm.

Ai cũng biết, những người thích ăn diện nhất chính là sinh viên năm nhất mới vào trường, còn đến năm ba, năm tư thì so kè chính là nhan sắc thuần túy. Bảng xếp hạng hoa khôi của hai khóa này mới là bảng của các chân thần, dù sao cũng đến năm ba, năm tư rồi, sớm đã bắt đầu buông thả cả rồi!

Trang điểm ư? Không tồn tại!

"Ồ~"

Dương Tinh và Tô Thức cũng xúm lại, cười gian hùa theo.

Tần Mặc cười mắng một tiếng: "Cút nhanh đi. Anh em đây không có xấu xa như cậu."

Kim Triết khoác vai Tần Mặc, cười bỉ ổi: "Giữa chúng ta ai với ai chứ, yên tâm, bọn này là phe bảo Tần trung thành, tuyệt đối không nói cho chị Ba biết đâu!"

"Không sai!" Dương Tinh và Tô Thức cũng hùa theo.

Tần Mặc khinh bỉ liếc nhìn ba người, tin lời ba tên này thà tin mình là Tần Thủy Hoàng còn hơn. Anh không chút nghi ngờ rằng nếu mình thật sự có chút gió thổi cỏ lay nào, tin tức một giây sau sẽ đến điện thoại của Đường Thi Di...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!