Sáng thứ sáu.
Tần Mặc nhận được tin nhắn WeChat của cô nàng streamer, là thông tin chuyến bay chiều nay.
Dương Khả Nhi: “(Icon hóng hớt) Đại lão, tối nay có thể đến đón cô nhân viên bé nhỏ hèn mọn này của ngài không ạ?”
Tần Mặc đọc tin nhắn mà không nhịn được cười.
Tần Mặc: “(Icon ngoáy mũi) Cô biết đấy, bây giờ giá xăng đắt lắm.”
Dương Khả Nhi: “Hì hì, em bao!!!”
Tần Mặc: “Thế thì được, đợi ở sân bay nhé!”
Dương Khả Nhi: “(Icon cười nham hiểm) Em cứ thắc mắc mãi sao sếp nhà ai lại keo kiệt thế, à, thì ra là sếp nhà mình, vậy thì thôi không sao ạ.”
Tần Mặc: “?”
Tần Mặc: “Hay cho cô nàng streamer, đang cà khịa tôi đấy à?”
Dương Khả Nhi: “(Icon đáng thương) Em sai rồi~”
Tần Mặc: “Phạt thêm một bữa tối!”
Dương Khả Nhi: “(Icon mếu máo) Xin hỏi ngài có phải là Chu Lột Da không vậy?”
Tần Mặc: “Còn nói nữa? Vậy thì thêm một bữa nữa!”
Dương Khả Nhi: “Đừng đừng đừng, ngài đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ không chấp nhặt với nhân viên quèn như em đâu đúng không ạ? Sếp đại nhân thân yêu của em.”
Tần Mặc cười rồi trả lời tin nhắn.
Tần Mặc: “(Icon ngoáy mũi) Thế còn nghe được.”
Dương Khả Nhi: “Hì hì, vậy em đi trước đây, tối gặp nha.”
Tần Mặc: “OK.”
Cất điện thoại, Tần Mặc tháo tai nghe, tiếp tục ôn tập cuốn vở ghi chép mượn của Lâu Thư Ngữ.
Gần bốn rưỡi chiều, Tần Mặc rời Đại học Thiên Phủ, lái chiếc G770R của mình đến sân bay Thiên Phủ.
Năm giờ bốn mươi, Dương Khả Nhi hạ cánh xuống sân bay Thiên Phủ, sau khi lấy hành lý liền nhắn tin cho Tần Mặc. Biết Tần Mặc đang đợi ở cổng ra trong nước, cô kéo vali vội vàng chạy tới đó. Cô nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy Tần Mặc ở phía sau đám đông, liền mừng rỡ vẫy tay: “Đại lão!”
Nụ cười trên mặt Tần Mặc lập tức cứng đờ, để ý thấy ánh mắt kỳ quái của những người xung quanh.
Dương Khả Nhi vẫn chưa ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, xách hành lý cười hì hì chạy đến trước mặt Tần Mặc, giả vờ bất mãn nói: “Đại lão, sao anh không để ý đến em? Anh đối xử với khách như thế à?”
Tần Mặc tức giận giơ tay lên, Dương Khả Nhi bất giác rụt cổ lại: “Em sai rồi~”
Tốc độ nhận sai này đúng là không ai bằng.
Thấy Tần Mặc hạ tay xuống, Dương Khả Nhi lại bắt đầu cười cợt nói: “Em biết ngay là đại lão không nỡ đánh một nhân viên nhỏ xinh đẹp như hoa thế này mà.”
Tần Mặc lập tức tức quá hóa cười, liếc mắt châm chọc: “Bớt ảo tưởng đi cô nương.”
Dương Khả Nhi bất mãn bật lại: “Đại lão, phát ngôn của anh bây giờ nguy hiểm lắm đấy!”
Tần Mặc cười như không cười: “Sao nào, cô còn định bóc phốt tôi trên mạng à?”
Khí thế vừa dâng lên của Dương Khả Nhi lập tức tan biến không còn tăm hơi, cô chân thành nói: “Sao có thể chứ, ngài là bạn bè thân thiết của em mà, đến, thêm tiền đi!”
“?” Tần Mặc sa sầm mặt, mấy ngày không gặp mà cô nàng streamer này càng ngày càng lầy lội!
Dương Khả Nhi lè lưỡi, cười hì hì nói: “Được rồi đại lão, chúng ta đi thôi.”
Cô xách hành lý định đi về phía bãi đỗ xe ngầm, Tần Mặc nhìn bóng lưng cô nàng mà lắc đầu bật cười: “Này, cô đến huấn luyện có hai ngày thôi mà, có cần mang nhiều đồ vậy không?”
Chiếc vali trong tay Dương Khả Nhi phải nói là lớn đến mức hơi quá đáng.
Dương Khả Nhi cũng có chút buồn rầu đáp lại: “Em cũng không muốn đâu, nhưng bên trong toàn là đồ hữu dụng cả.”
Tần Mặc ngơ ngác, đồ hữu dụng?
Hắn dùng tay ước lượng kích thước vali, không thể tin nổi nhìn về phía Dương Khả Nhi. Cô nàng cũng hơi ngượng ngùng: “Ai da, chỉ là mặt nạ, đồ trang điểm, rồi còn máy uốn tóc với quạt điện nhỏ các kiểu thôi.”
Lời còn chưa dứt, Tần Mặc càng thêm ngơ ngác. Mặt nạ, đồ trang điểm với máy uốn tóc thì hắn còn hiểu được, nhưng cái quạt điện nhỏ là cái quái gì?
Dương Khả Nhi nhìn ra ý của Tần Mặc, đắc ý cười thầm: “Cái này thì anh không biết rồi, em cố tình mua để ăn lẩu không bị trôi lớp trang điểm đấy, hai trăm tệ lận.”
Tần Mặc bừng tỉnh ngộ, hóa ra là loại quạt điện mini cầm tay, hắn còn tưởng là loại quạt cây kiểu cũ. Nếu thật sự là vậy thì cô nàng streamer này cũng bá đạo thật.
“Ai da đi nhanh lên, em chưa ăn gì trước khi đến đâu.” Dương Khả Nhi thấy Tần Mặc còn đứng ngây ra đó, không nhịn được chạy về đẩy hắn đi về phía thang máy. Lúc đi ngang qua vali, Tần Mặc thuận tay xách lên.
“Thế nào, không nặng chứ?” Trong thang máy, Dương Khả Nhi đắc ý hỏi.
“Đây là vấn đề nặng hay không à?” Tần Mặc dở khóc dở cười.
Dương Khả Nhi ngẩn ra: “Thế thì là gì?”
“Là vấn đề có tiện hay không!” Tần Mặc liếc mắt.
Dương Khả Nhi nhỏ giọng cà khịa: “Để trên xe thì có gì mà không tiện chứ...”
Tần Mặc trừng mắt, cô nàng streamer lập tức ngoan ngoãn cười trừ, xoay người làm tư thế mời để Tần Mặc ra khỏi thang máy trước.
“Thế còn nghe được.” Tần Mặc hài lòng gật đầu, xách hành lý của Dương Khả Nhi bỏ vào cốp sau.
Dương Khả Nhi thì rất biết điều ngồi vào ghế sau, dù sao ghế phụ lái cũng là chỗ ngồi chuyên dụng của Thi Di, cô ngồi lên thì còn ra thể thống gì nữa?
Quy tắc nhỏ này cô vẫn hiểu.
Sau khi lên xe, Dương Khả Nhi liền nhắn tin cho Trần Ngư và Từ Duyệt Ninh, báo rằng đã hạ cánh xuống Thiên Phủ, lát nữa tập trung ở quán Xuyên Hương Thu Nguyệt chi nhánh hai.
Từ Duyệt Ninh: “(Icon cười trộm) Tiểu Khả ơi, sếp có biết cậu lầy lội thế này không?”
Trần Ngư: “(Icon cười trộm) Tiểu Khả chắc là định cho sếp chúng ta một pha tiền trảm hậu tấu đây mà.”
Dương Khả Nhi: “(Icon cười gian) Hì hì, chỉ có hai cậu là hiểu tớ nhất~”
Trần Ngư: “(Icon cười nham hiểm) Cậu phụ trách giải quyết sếp, tớ phụ trách đưa Duyệt Ninh qua.”
Dương Khả Nhi: “Ok, ok.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, Dương Khả Nhi đáng thương vô cùng xoa bụng nói: “Đại lão, em đói.”
Tần Mặc trêu chọc hỏi: “Thế à? Cô muốn tôi làm cho cô một phần bánh Gạch Cua Bảo thơm ngon ngay trên cao tốc không?”
Dương Khả Nhi bật cười, chọc lại: “Không ngờ nha đại lão, anh cũng xem SpongeBob à, vẫn còn tâm hồn trẻ thơ ghê!”
Nói rồi cô còn giơ ngón cái lên tán thưởng Tần Mặc.
Tần Mặc cà khịa: “Phải đính chính lại một chút, là Thi Di thích xem!”
Dương Khả Nhi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Em hiểu mà, yên tâm đại lão, miệng em kín lắm.”
Vạch đen hiện đầy trên mặt Tần Mặc: “Cô hiểu cái búa ấy, thật sự là Thi Di thích xem!”
Dương Khả Nhi hùa theo gật đầu: “Ừm ừm, em tin anh.”
Tần Mặc: “...”
“Lát nữa định ăn gì?” Tần Mặc đổi chủ đề.
“Đến Thiên Phủ thì đương nhiên là ăn lẩu rồi.” Dương Khả Nhi nói như thể đó là điều hiển nhiên.
“Quý Sĩ Giáp Ngư à?” Tần Mặc tò mò hỏi.
Dương Khả Nhi lắc đầu, cười nói: “Xuyên Hương Thu Nguyệt, mở ngoặc, chi nhánh hai nhé.”
Tần Mặc ngẩn người, ngay sau đó liền tức quá hóa cười: “Hóa ra cô bảo mời cơm là muốn tôi trả tiền đúng không?”
Dương Khả Nhi tỏ vẻ vô tội: “Nói gì vậy chứ, em có tiền mà! Nhưng mà đại lão ơi, anh thật sự nỡ lòng nào để cô nhân viên nhỏ đáng thương lặn lội đường xa từ Trường An đến đây tự trả tiền sao?”
Nói rồi, cô còn cố tình làm ra vẻ đáng thương tội nghiệp.
Khóe mắt Tần Mặc giật giật, đúng là đồ vô lại mà
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe