Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 1036: CHƯƠNG 997: TRẬN CHUNG KẾT TOÀN QUỐC

Quý Sĩ Giáp Ngư.

Tần Mặc và mọi người vừa đến phòng riêng chưa được bao lâu, Đường Thi Di cùng hội chị em cũng tới.

Kha Nhạc Nhạc đi đến bên cạnh Vương Thần, háo hức hỏi: "Thế nào, có phải trông đẹp hơn buổi chiều rất nhiều không?"

Hiệu quả dưỡng da lần này thực sự khiến người ta rất hài lòng, trước đó cô nàng cùng Chu Vũ Đồng thường xuyên đi tiệm spa kia so với Mễ Mạn thì đơn giản là kém xa.

Vương Thần nhìn kỹ một chút, hình như không có thay đổi gì, nhưng lời này lại không dám nói ra miệng, chỉ có thể hướng Tần Mặc và mọi người ném ánh mắt cầu cứu, nhưng Tần Mặc cùng hội bạn rất ăn ý tự giác quay đầu đi.

Nói đùa à, tình huống này ai dám nói chuyện?

Kha Nhạc Nhạc ánh mắt nguy hiểm nhìn Vương Thần, "Đừng nói với tôi là anh không nhìn ra sự thay đổi nào nhé!"

Vương Thần giật mình thon thót, ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Làm sao lại thế, nhìn là biết tình trạng da tốt hơn buổi chiều rất nhiều mà!"

Kha Nhạc Nhạc cười như không cười, "Vậy ý của anh là bình thường da tôi rất tệ à?"

Vương Thần đứng hình, cũng không ai nói cho hắn biết đây là câu hỏi chết người mà!

"Đến đây, anh nói rõ cho tôi nghe nào!" Kha Nhạc Nhạc nắm chặt tai Vương Thần.

Vương Thần: ". . ."

Hắn ra hiệu có ai đó đến cứu đứa trẻ này không?

Bạch Hạo và Dương Tinh thấy thế, lập tức kéo bạn gái mình qua, cười bồi và bắt đầu nịnh bợ đủ kiểu.

Đường Thi Di phì cười, hai người này đúng là có chút thiên phú hài kịch.

Tần Mặc cũng không nhịn cười được.

Trong ba người, Vương Thần thảm nhất, bị chỉnh cho tơi tả.

Bạch Hạo và Dương Tinh nhờ có Vương Thần làm tấm gương bày ra trước mắt, tránh được những câu trả lời sai lầm, lúc này mới may mắn thoát nạn.

Kha Nhạc Nhạc hừ nhẹ một tiếng, ngồi xuống nhìn về phía Tần Mặc cười hì hì nói: "Ông Tần, tôi muốn thẻ hội viên Mễ Mạn."

"Chúng tôi cũng muốn!" Chu Vũ Đồng và Lý San mắt sáng lên, theo sát phía sau nói.

Tần Mặc nhịn không được cười lên, sau đó hào phóng tuyên bố: "Đây không phải chuyện nhỏ. Lát nữa tôi sẽ bảo cửa hàng trưởng bên đó làm cho mấy cô mỗi người một tấm, muốn dưỡng da thì cứ trực tiếp đến đó là được, miễn phí!"

"Ông chủ Tần đúng là đại gia!"

Ba cô nàng lập tức reo hò một tiếng.

Bạch Hạo và hai người kia u oán nhìn về phía Tần Mặc, đãi ngộ này chênh lệch quá nhiều rồi!

Ăn xong bữa tối, Vương Thần đề nghị đi chơi tiếp, mấy người cũng không có ý kiến gì.

Mãi đến rạng sáng, Tần Mặc và Đường Thi Di mới trở về căn hộ.

Hai người tắm nước nóng xong, Đường Thi Di rúc vào lòng Tần Mặc, tò mò hỏi: "Nghe mọi người nói, nếu lần này đội tuyển giành chức vô địch, anh năm nay sẽ mua một suất tham dự LPL sao?"

Tần Mặc cười gật đầu, "Ừm, dù sao mục đích thành lập đội tuyển chính là để đánh vào LPL, nếu có thể giành chức vô địch thì đã chứng tỏ năm người bọn họ đã có thực lực này."

Đường Thi Di quay đầu hỏi: "Thế nhưng em nghe nói suất tham dự LPL hình như rất đắt, tài chính trong tay anh có đủ không?"

Tần Mặc trêu ghẹo đáp lại: "Em thấy anh lúc nào làm việc mà không có sự chuẩn bị nào chưa?"

Đường Thi Di hờn dỗi: "Em chỉ là lo lắng thôi mà, có chuyện gì đừng lúc nào cũng tự mình gánh vác, còn có em đây."

"Em đợi anh chút." Đường Thi Di cười hì hì chạy xuống giường.

Tần Mặc vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, chưa kịp hỏi thì cô nàng đã chạy ra khỏi phòng ngủ, chỉ chốc lát sau Đường Thi Di trở lại phòng ngủ, trên tay còn cầm hai tấm thẻ ngân hàng, chính là sính lễ mà Vương Hà và Tần Kiến Minh đã tặng cho cô khi đính hôn, cùng với của hồi môn mà cha mẹ cô cho. Ban đầu một tấm thẻ ngân hàng khác đã được đưa cho Tần Mặc, nhưng Tần Mặc không muốn. Hai tấm thẻ ngân hàng này đều có mười triệu, cộng thêm khoản chia hoa hồng từ công ty gia chính ở Ma Đô trong khoảng thời gian này mà cô cơ bản không động đến, tổng cộng khoảng hơn ba mươi triệu tiền mặt.

"Nè, em còn tiền đây, cầm lấy mà dùng." Đường Thi Di cười hì hì nhét hai tấm thẻ ngân hàng vào tay Tần Mặc.

Tần Mặc dở khóc dở cười, bất quá càng nhiều vẫn là cảm động, sau đó trêu ghẹo nói: "Em đưa hết tiền cho anh, không sợ số tiền này đều mất trắng sao? Đến lúc đó nói không chừng lại phải theo anh sống cảnh nghèo khó."

Đường Thi Di mắt cười cong cong, "Chuyện xưa không phải nói, theo chồng thì phải theo chồng sao, lại khổ thì còn có thể khổ đến mức nào? Thật sự không được thì em đưa anh về nhà em ăn bám."

Tần Mặc bị lời nói của cô nàng chọc cười, trêu chọc nói: "Ba mẹ anh mà nghe được lời này của em, sợ là muốn từ Hàng Châu trực tiếp bay tới đánh em cái đứa con bất hiếu này."

Đường Thi Di uốn cong mắt hừ hừ nói: "Cha mẹ em không nỡ đánh em đâu."

Tần Mặc nhịn cười không được, nhét hai tấm thẻ ngân hàng về tay cô nàng, ôn nhu nói: "Đây là của hồi môn, có ý nghĩa đặc biệt, sao có thể động vào chứ."

"Của hồi môn cũng không phải là tiền à?" Đường Thi Di hờn dỗi, "Cũng không thể để anh một mình chịu đựng áp lực đi, vả lại sáng lập câu lạc bộ chỗ nào cũng cần tiền, vạn nhất trong tay anh không xoay sở kịp vốn thì sao?"

Tần Mặc kéo cô nàng vào lòng, trêu chọc nói: "Xem ra em vẫn là không hiểu rõ giá trị của danh hiệu 'vua tiền mặt' Thiên Phủ rồi."

Nói rồi anh lấy điện thoại di động ra, mở ứng dụng ngân hàng, cho cô nàng xem số dư còn lại trên thẻ của mình.

Đường Thi Di cẩn thận đếm mấy chữ số phía sau số dư, ngơ ngác ngẩng đầu hỏi: "Anh có tiền như vậy từ khi nào? Lần trước không phải mới vừa mua nhà nhỏ ở Ma Đô sao?"

Tần Mặc bật cười, "Em có phải quên những sản nghiệp dưới danh nghĩa anh mỗi tháng cũng có không ít lợi nhuận không?"

"Mặc dù công ty giải trí văn hóa mới thành lập chia hoa hồng lợi nhuận chiếm phần lớn, nhưng những sản nghiệp của anh ở Thiên Phủ mỗi tháng lợi nhuận tình huống cũng rất khả quan." Tần Mặc cười giải thích, sau đó nhéo nhéo mặt cô nàng, trêu chọc nói: "Nếu không làm sao nuôi nổi công chúa đại nhân đây?"

Đường Thi Di hơi đỏ mặt, tiến vào lòng Tần Mặc, hừ hừ nói: "Chỉ giỏi dỗ ngọt em thôi."

"Bây giờ có thể an tâm cất của hồi môn đi rồi chứ." Tần Mặc nhịn không được trêu ghẹo.

"Hừ, bây giờ anh muốn em cũng không cho anh." Đường Thi Di hừ hừ, trực tiếp giấu hai tấm thẻ ngân hàng vào trong chăn.

Hành động này thật sự khiến anh bật cười, đắp chăn xong, anh cười xấu xa nhỏ giọng nói: "Tiền không cho, thứ khác cũng được chứ?"

Đường Thi Di gương mặt nóng lên, núp trong lòng Tần Mặc, nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu nhỏ giọng "dạ".

". . ."

Hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh, cuối cùng đã đến ngày diễn ra trận chung kết toàn quốc.

Ngày này Tần Mặc và Đường Thi Di sớm tiến về căn cứ đội tuyển.

Trên mặt Phùng Khải Nhạc và mọi người đều mang vẻ háo hức và hưng phấn, chỉ cần hôm nay thắng, bọn họ liền có thể tiến vào đấu trường chuyên nghiệp LPL cùng những tuyển thủ chuyên nghiệp va chạm, nghĩ thôi cũng thấy chút nhiệt huyết sôi trào.

Ngay cả Quách Nghiêm Trung và Giang Lam bình thường tương đối điềm tĩnh trên mặt cũng lộ ra biểu cảm mong đợi.

Hơn nửa năm chờ đợi, cuối cùng đã đến giờ khắc này.

"Xuất phát!"

Quách Nghiêm Trung cười kêu lên, Phùng Khải Nhạc năm người cõng thiết bị cá nhân của mình, theo thứ tự leo lên xe buýt thông hướng trận chung kết toàn quốc.

Lúc này, Bạch Hạo và Vương Thần cũng lái xe tới trước cửa trụ sở.

"Chúng tôi còn chưa lên xe đâu!" Vương Thần vội vàng hô một tiếng, sau đó kéo Kha Nhạc Nhạc đi nhanh tới.

"Tôi còn tưởng các cậu không đến chứ." Tần Mặc trêu ghẹo nói.

"Nói quá lên thì, đây chính là khoảnh khắc lịch sử, chúng tôi sao có thể không đến chứ." Vương Thần cười thầm.

Tần Mặc giơ cổ tay lên, nhìn đồng hồ, cười nói: "Lên xe rồi nói."

Sau đó kéo Đường Thi Di lên xe trước.

Vương Thần và Bạch Hạo theo sát phía sau, một đoàn người tiến về nhà thi đấu hôm nay.

Sau một giờ, trước cửa nhà thi đấu, Phùng Khải Nhải và mọi người dẫn đầu xuống xe, bọn họ nói một tiếng với Quách Nghiêm Trung và Tần Mặc xong liền đi trước vào nhà thi đấu, dù sao trước khi thi đấu còn phải điều chỉnh thử thiết bị.

Sau đó Tần Mặc và mọi người đi theo sau Quách Nghiêm Trung và Giang Lam cũng tiến vào nhà thi đấu, bất quá bọn họ đi chính là khu khán đài.

"Nghe nói đội hôm nay là từ tỉnh Hồ đi ra, năm người trong đội đều là những cao thủ xếp hạng đơn hàng đầu, thực lực có chút đỉnh." Kim Triết nói ra thông tin mình biết.

Tần Mặc nhịn không được trêu ghẹo nói: "Nói cứ như ai không phải cao thủ xếp hạng đơn ấy, đội chúng ta năm người còn là cao thủ xếp hạng đơn server Hàn nữa là!"

"Lời này chuẩn không cần chỉnh, mười tên cao thủ xếp hạng đơn tranh tài hẳn là sẽ rất gay cấn." Tô Thức cười nói.

Quách Nghiêm Trung thì một mặt tự tin, cho dù đối diện là năm tên cao thủ xếp hạng đơn, thế nhưng là không trải qua huấn luyện có hệ thống, cùng Phùng Khải Nhạc bọn họ thực lực chênh lệch vẫn còn rất rõ ràng, cho nên anh ta không lo lắng chút nào.

Nếu như Phùng Khải Nhạc năm người thua mới là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

"Nhìn biểu cảm của huấn luyện viên Quách, hôm nay trận đấu hẳn là ổn rồi." Tào Hoằng Tân nói đùa.

Đêm qua bọn họ thế nhưng là tăng ca phân tích lại trận đấu cho mấy người đến rạng sáng, cái này nếu là còn không giành được một cái giải đấu toàn quốc nho nhỏ thì quá lỗ.

Vương Thần bưng mấy thùng bắp rang trở lại trên khán đài, hắn chia bắp rang cho Tần Mặc và mọi người vừa ăn vừa hỏi: "Các cậu cảm thấy hôm nay hai đội sẽ mấy so mấy?"

"3:0 speedrun." Kim Triết tự tin duỗi ra ba ngón tay.

"Ý kiến của tôi cũng giống lão đại." Tô Thức và Tào Hoằng Tân cũng đồng ý điểm số này.

"Tôi cảm thấy nhiều nhất 3:1." Dương Tinh đưa ra phân tích lý tính, một phần này là xem ở đối phương năm người đều là cao thủ xếp hạng đơn nên mới cho điểm hữu nghị.

"Ông Tần, anh cảm thấy thế nào?" Vương Thần nhìn về phía Tần Mặc.

"Tôi nói số, 3:0!" Tần Mặc cũng đồng ý cách nhìn của Kim Triết, dù sao Phùng Khải Nhạc năm người thế nhưng là trải qua nửa năm huấn luyện chuyên nghiệp hóa, cao thủ xếp hạng đơn đối diện lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng đánh thắng được đội ngũ như vậy.

"Tôi cũng cảm thấy nhiều nhất 3:1." Bạch Hạo sờ lên cằm cười nói.

"Muốn hay không cá cược một ván?" Vương Thần cười xấu xa nhíu mày. "Ai thua lát nữa bữa tiệc ăn mừng ai tính tiền."

"Cái này được đó." Bạch Hạo cười xấu xa nhìn về phía Tần Mặc, "Ông Tần anh nói thế nào?"

"Sợ các cậu hay sao? Ba người chúng tôi chấp!" Tần Mặc tự tin nói.

Rất nhanh, mười người trên đài điều chỉnh thử thiết bị xong, dưới tiếng nói của người chủ trì, hai đội tiến vào giao diện chọn tướng.

Ván đầu tiên đội hình đã định, bên GW năm người vẫn như cũ chọn lựa đội hình quen thuộc nhất mạnh giai đoạn đầu và giữa trận, mà đối diện năm người thì cũng chọn lựa đội hình thiên về tấn công mạnh giai đoạn đầu và giữa trận, hai bên kẻ tám lạng người nửa cân.

"Hoắc, lần này dễ xem đây, đối diện chọn được ba chiêu thức bá đạo." Kim Triết hưng phấn nói.

"Bình tĩnh, luận chiêu thức, có thể so với đội chúng ta năm người bá đạo hơn sao?" Tô Thức cũng không ngẩng đầu, lấy ra cuốn sổ nhỏ nói.

Phải biết trong khoảng thời gian này dưới sự huấn luyện của huấn luyện viên Quách Nghiêm Trung, bể tướng của Phùng Khải Nhạc năm người đã mở rộng đến biển tướng, độ thông thạo cũng đạt đến trình độ bá đạo, có thể nói, mỗi đường có thể chọn ra tướng nào thì trong tay mấy người kia đều không thua kém gì tướng tủ.

"Tô Thức nói không sai, đội hình bên chúng ta càng hoàn mỹ hơn một chút, đối diện thì là đội hình thiên về tấn công, một khi giai đoạn đầu và giữa trận bị bắt được sơ hở liền sẽ trực tiếp sụp đổ. Với khả năng đè đường của A Kiệt và mấy người, tôi đoán chừng trận đấu này không chống đỡ đến ba mươi phút liền kết thúc." Tào Hoằng Tân lý tính phân tích.

Nghe được Tào Hoằng Tân nói như vậy, Bạch Hạo và Vương Thần lập tức hứng thú, hai người bọn họ thế nhưng là biết Tào Hoằng Tân còn đảm nhiệm chức vụ phân tích viên của đội tuyển này, phán đoán của anh ta đại khái sẽ không sai.

Đường Thi Di yên tĩnh ăn bắp rang, mắt nhìn chằm chằm màn hình lớn phía trên, gương mặt nhét phồng lên.

Tần Mặc nhịn không được dùng tay chọc nhẹ, hình ảnh phun ra ngoài trong tưởng tượng chưa từng xuất hiện, cô nàng ngược lại quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, còn nghiêng hộp bắp rang trong tay về phía Tần Mặc một chút, ngơ ngác hỏi: "Anh muốn ăn không?"

Tần Mặc bị chọc cười, sau đó đưa tay nắm một ít bắp rang nhét vào miệng, giơ ngón tay cái lên, "Em đúng là, cực kỳ hiểu chuyện!"

Đường Thi Di mắt cười cong cong, "Ở nơi công cộng nói loại lời này, cẩn thận bị đánh đó."

Tần Mặc sửng sốt một chút, vô ý thức quay đầu hướng sau lưng nhìn một cái, quả nhiên nhìn thấy phía sau mấy người nhìn anh ánh mắt không thích hợp, vội vàng ho nhẹ giải thích nói: "Anh em 24K thuần Việt đây!"

Lời này vừa nói ra miệng, một bên Kim Triết trực tiếp cười phun, tiếp lấy trêu chọc nói: "Tôi nghi ngờ anh xem qua video 'Lễ Nghi Chi Bang! Bang! Bang! Bang!' đó!"

Tần Mặc: ". . ."

Đây cũng không phải là anh sợ hãi, mà là ánh mắt của mấy anh em phía sau thật sự có chút dọa người.

Lúc này khán giả trong nhà thi đấu đều nhìn về phía màn hình lớn phía trước, trận đấu đã bắt đầu.

Đường Thi Di cũng không ăn bắp rang nữa, kéo cánh tay Tần Mặc, hào hứng dạt dào xem trận đấu, từ lần trước thăm một lần hiện trường trận đấu về sau, cô nàng cũng có chút nghiện.

Ván này Phùng Khải Nhạc năm người tiết tấu rất nhanh, nhất là người đi rừng Tô Đinh ngay từ đầu đã cho thấy khả năng phản rừng kinh khủng của Nidalee, phối hợp với đường giữa Ahri của Ngô Nam ở giai đoạn đầu đã giúp đội tuyển thiết lập ưu thế cực lớn, đường dưới Phùng Khải Nhạc và Thái Bích càng là ở phút thứ năm đã hoàn thành pha hạ gục đối thủ cùng đường.

Nhìn thấy tình huống này Tào Hoằng Tân và Quách Nghiêm Trung vẫn tương đối bình tĩnh, dù sao đều nằm trong dự liệu, nhưng ánh mắt của Bạch Hạo và Vương Thần có chút cổ quái, hai người liếc nhau, "Trò chơi này đơn giản như vậy sao?"

Dương Tinh buồn bực nói: "Xong đời, nhìn điệu bộ này là theo tiết tấu 3:0 rồi."

Quả nhiên, ván đầu tiên thời gian dừng lại ở phút thứ 28, chênh lệch kinh tế càng là kéo ra đến mười ba nghìn, một trận đấu áp đảo kinh điển.

Ngô Nam năm người biểu cảm mười phần nhẹ nhõm, để tránh buổi tối lại bị huấn luyện viên Quách Nghiêm Trung huấn luyện thêm, ván này phát huy của bọn họ có thể xưng hoàn hảo.

Đối diện năm người thì bị đánh có chút trầm mặc, từ giai đoạn đi đường đã không thể chơi được nữa, cái này còn đánh cái quái gì nữa!

Nghỉ ngơi vài phút, đối diện mấy người thương thảo chiến thuật cho ván tiếp theo, rất nhanh lại đến giai đoạn Cấm Chọn, ván này mấy người học thông minh, đã liều thao tác không đấu lại, vậy liền thành thật chọn đội hình giao tranh tổng ổn định, đáng tiếc bọn họ không để ý đến một điểm, đó chính là năm người GW căn bản sẽ không để trận đấu kéo dài đến giai đoạn họ có thể giao tranh tổng.

Ván này cũng không có chút nào ngoài ý muốn, thậm chí còn kết thúc nhanh hơn ván đầu tiên.

"Chà chà, ra tay nặng như vậy, sẽ không khiến đối diện năm người nản lòng chứ?" Kim Triết ánh mắt cổ quái.

"Nhìn tình huống còn giống như thật sự là vậy." Tô Thức có chút cười trên nỗi đau của người khác, gặp được năm kẻ bá đạo GW, đối diện xem như thật có phúc.

Ván thứ ba Ngô Nam và mấy người vẫn như cũ tiếp tục sử dụng đội hình speedrun mạnh giai đoạn đầu và giữa trận của hai ván trước, đồng thời thả ra tất cả tướng tủ của năm người đối diện.

"Khá lắm, ván cuối cùng thế mà vẫn không quên đánh vào tâm lý đối thủ." Kim Triết chậc chậc lắc đầu.

Lấy được tướng tủ, ván này năm người đối diện ở giai đoạn đi đường biểu hiện tốt hơn một chút so với hai ván trước, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là tốt hơn một chút, dù sao đội mình thiếu đi người đi rừng thì chơi làm sao?

PS: Tăng thêm..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!