Virtus's Reader

Tần Mặc lại chụp cho Đường Thi Di mấy bức ảnh, đúng lúc đó, trà chiều của họ cũng được mang ra.

"Nếm thử cái bánh kem phô mai kim cương này đi, tớ cảm giác mùi vị không tệ." Tần Mặc đặt món đồ ngọt đó trước mặt Đường Thi Di.

"Ừm ân." Đường Thi Di gật đầu, sau đó nhấp một miếng, yên tĩnh thưởng thức. Ánh mắt nàng lập tức sáng lên, "Ngon thật."

Vị chua ngọt ấy lập tức chinh phục vị giác của nàng, nhất là mousse ô mai bên trong, không quá ngấy mà lại có mùi trái cây ô mai thơm lừng.

Tần Mặc cười, đúng là thánh ăn, lập tức lộ nguyên hình.

Lần này hắn không gọi món Tiffany chi tâm, vì lần trước đã dính phốt rồi.

Tần Mặc thưởng thức chiếc Hamburger Nấm Truffle trong phần ăn của mình, vì hắn quả thật có chút đói bụng.

Chiếc Hamburger này nhỏ hơn một chút so với ở Kentucky, nhưng cũng không quá vô lý. Tần Mặc cắn một miếng, hương vị Hamburger cũng ổn, nhưng để nói là kinh ngạc thì chưa tới.

Dù sao Hamburger là loại đồ ăn mà ai hiểu thì sẽ hiểu.

Sau đó Tần Mặc lại nếm thử Macaron bên trong, hương vị của Macaron này thì chỉ có một từ để diễn tả: ngọt!

Tần Mặc vội vàng uống một ngụm hồng trà Ma Đô, mặt nhăn nhó vì quá ngọt. Thấy Đường Thi Di không nhịn được cười lên, "Thế nào?"

"Ngọt quá." Tần Mặc cà khịa.

Đúng là đường không tính tiền hay sao?

"Có khoa trương đến vậy à?" Đường Thi Di tỏ vẻ nghi ngờ, sau đó tò mò nên cũng nếm thử một miếng Macaron.

"Cậu nói đúng." Đường Thi Di nói.

"Ha ha ha ha ha. . . ." Tần Mặc cười sặc.

Đúng là tò mò hại thân mà.

Bữa trà chiều này hai người ăn khoảng bốn mươi phút, vì sau đó Tần Mặc lại chụp thêm cho Đường Thi Di một vài bức ảnh.

Tần Mặc đến quầy thanh toán. Bữa trà chiều này tổng cộng hết 1.416 tệ. Sau khi thanh toán xong xuôi, Tần Mặc đi đến trước mặt Đường Thi Di, cười gian vươn tay ra.

"Cậu làm gì thế?" Đường Thi Di giả vờ nghi hoặc, nhưng khóe môi lại cong lên rõ rệt.

"Lớp trưởng hư quá!" Tần Mặc cằn nhằn.

Chẳng phải là quá cầu rút ván sao?

Đường Thi Di phì cười một tiếng, sau đó cố gắng tỏ ra kiêu ngạo, nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt tay vào.

"Đi thôi."

Hai người đến bãi đậu xe dưới đất. Tần Mặc mở cửa ghế phụ cho Đường Thi Di, sau đó về chỗ lái xe, gửi một tin nhắn thoại cho Dương Tinh.

Dương Tinh hỏi Tần Mặc đang ở đâu, Tần Mặc nói cho Dương Tinh vị trí của mình.

"Tuyệt vời! Cậu cứ lái xe thẳng đến khách sạn Bvlgari ở phía Bắc Bến Thượng Hải. Tớ đã đặt phòng cho cậu ở đó rồi, tớ sẽ đến ngay, khoảng nửa tiếng nữa là tới." Dương Tinh nhanh chóng nói rõ.

"What?" Tần Mặc đứng hình. Đặt khách sạn là kiểu thao tác cợt nhả gì đây?

Chắc lát nữa không phải tìm mấy em chân dài bên ngoài chứ?

Không thể nào cợt nhả đến mức đó chứ?

"Tối nay tớ có hẹn một bữa, dù sao cũng phải để cậu cảm nhận không khí Ma Đô chứ?" Dương Tinh trêu chọc nói.

May quá, Dương Tinh không cợt nhả như hắn nghĩ, nếu không lát nữa hắn cũng chẳng biết giải thích với Đường Thi Di thế nào.

Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện một vấn đề mới, đó là tối nay hắn không về thì Đường Thi Di phải làm sao?

"Tần Mặc, cậu sao thế?" Đường Thi Di nghi ngờ hỏi.

"Ôi trời, lão Tần, tình hình sao rồi? Không phải là nữ thần Phục Đán của cậu đấy chứ?" Dương Tinh bên kia càng kích động.

"Tình hình bây giờ hơi phức tạp, cậu đợi lát nữa nói chuyện sau nhé, tớ phải giải thích với cô ấy trước." Tần Mặc bất đắc dĩ đáp lại, sau đó cúp điện thoại.

Nếu không giải thích rõ ràng, khéo Đường Thi Di lại dán mác biến thái cho hắn mất, thế thì oan ức chết đi được!

"Lớp trưởng, tớ nói tớ không cố ý cậu tin không?" Tần Mặc kiên trì nhìn Đường Thi Di, sau đó chủ động nói cho nàng biết về sự sắp xếp của Dương Tinh.

Nghe đến chuyện thuê phòng ở khách sạn Bvlgari, sắc mặt Đường Thi Di lập tức đỏ bừng, kịch bản này sao lại giống hệt mấy phim cô xem trên TV thế nhỉ?

"Cậu thật sự không biết?" Đường Thi Di đỏ mặt, nghi ngờ nhìn Tần Mặc.

"Tớ thề tớ thật sự không biết." Tần Mặc cười khổ.

"Hừ!" Sắc mặt Đường Thi Di càng đỏ hơn, nàng không nói gì, chỉ hờn dỗi hừ một tiếng.

Thế rốt cuộc là giận hay không giận đây?

Tần Mặc có chút không nắm bắt được tâm lý Đường Thi Di.

"Lớp trưởng, hay là bây giờ tớ đưa cậu về trước nhé?" Tần Mặc chủ động nói.

"Thế bạn cậu thì sao?" Đường Thi Di nghi hoặc hỏi.

"Chỉ đành đợi lát nữa quay lại thôi." Tần Mặc sờ mũi.

"Hừ!" Đường Thi Di khinh bỉ nhìn Tần Mặc. Nàng nhận ra Tần Mặc không hề nói dối, nếu không nàng đã chẳng còn ngồi trong xe nữa rồi.

Tần Mặc nhìn Đường Thi Di không nói lời nào, sau đó lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Dương Tinh, báo rằng sẽ đến muộn, vì hắn cần về thành phố Hàng trước.

Hắn khởi động xe, chuẩn bị đưa Đường Thi Di về.

"Cậu đợi lát nữa đặt riêng cho tớ một phòng." Đường Thi Di ngẩng đầu nhỏ giọng nói.

"Cái gì?" Tần Mặc còn tưởng mình nghe nhầm.

"Chẳng lẽ cậu còn định để tớ và cậu ngủ chung phòng à?" Đường Thi Di đỏ mặt, tức giận nói.

"Thế bố mẹ cậu thì sao?" Tần Mặc vô thức hỏi.

Nếu để bố mẹ Đường Thi Di biết con gái cưng của họ ở khách sạn với hắn, sợ là họ sẽ bay thẳng từ thành phố Hàng đến đây mất!

"Cậu quên tớ đang học ở Ma Đô à?" Đường Thi Di khẽ hừ một tiếng.

Nàng đang học đại học ở Ma Đô, tự nhiên cũng có bạn học ở Ma Đô, vậy nên nàng định nói dối một lần sao?

Tần Mặc sững sờ, ý thì là ý đó, nhưng sao cảm giác cứ là lạ thế nào ấy nhỉ?

"Lớp trưởng, cậu không sợ. . ." Tần Mặc nói đến nửa chừng thì chính hắn cũng không nhịn được bật cười.

"Cậu còn nói nữa! Tất cả là tại cậu đấy!" Đường Thi Di đỏ mặt đấm nhẹ một cái vào vai Tần Mặc.

Sau đó Tần Mặc lại gửi tin nhắn cho Dương Tinh, báo rằng lịch trình vẫn như cũ. Rồi hắn lái xe đi đến khách sạn Bvlgari. Hơn mười phút sau, họ đã đến nơi.

Khách sạn này nằm ở khu vực Vịnh Tô Hà, đường Tây Bắc Sơn, là khách sạn Bvlgari thứ hai của Trung Quốc. Buổi tối có thể ngắm nhìn cảnh đẹp Bến Thượng Hải, cách bài trí thì cực kỳ xa hoa.

Phong cách tổng thể của khách sạn chủ yếu là đá hoa cương đen mờ và gạch đá sáng màu, tạo cảm giác sang trọng.

Người ta nói chỗ đậu xe trước cửa khách sạn Bvlgari có quy tắc riêng, không biết chiếc Panamera của hắn có được phép đỗ không. Tần Mặc định thử xem sao.

"Chào anh, có thể đỗ xe ở đây không?" Tần Mặc hạ cửa kính xe xuống hỏi nhân viên bảo an.

Nhân viên bảo an tiến đến hỏi Tần Mặc là khách thuê phòng hay khách dùng trà chiều. Tần Mặc nói rằng mình đã đặt phòng, sau đó nhân viên bảo an dỡ bỏ biển cảnh báo ở chỗ đậu xe.

"Đúng là có quy tắc riêng thật." Tần Mặc lẩm bẩm một tiếng.

Sau đó hắn liếc nhìn những chiếc xe đậu trước cửa khách sạn, không chiếc nào dưới một triệu tệ, đỉnh thật!

"Lớp trưởng, chúng ta đi thôi." Tần Mặc tắt máy xe, hai người xuống xe. Tần Mặc rất tự nhiên nắm tay Đường Thi Di.

Đường Thi Di khinh bỉ nhìn Tần Mặc, mặt ửng đỏ. Ở cái nơi sang trọng thế này mà làm hành động đó, cô cứ có cảm giác tên này đang muốn giở trò gì đó...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!