Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 137: CHƯƠNG 137: TIẾP QUẢN CƠ SỞ LÀM ĐẸP DA

"Ừm." Dương Khả Nhi gật đầu đồng ý, sau khi chào tạm biệt thì xuống xe.

Tần Mặc lái xe trực tiếp trở về Đại học Thiên Phủ.

"Má ơi, lão tam mày vậy mà về rồi, tao còn tưởng mày lại phải ở ngoài tiêu diêu tự tại chứ." Kim Triết tỏ vẻ rất kinh ngạc.

Dương Tinh cũng không nhịn được châm chọc một câu: "Hôm nay là không có cô em nào làm Tần đại thiếu hài lòng à?"

Kim Triết và Tô Thức nghe xong lời này, ánh mắt trong nháy mắt sáng rực.

"Dù sao cũng phải nghỉ ngơi chút chứ?" Tần Mặc trêu chọc.

"Mày đỉnh của chóp!" Dương Tinh giơ ngón cái lên, tán thán nói.

Người không biết xấu hổ hắn gặp nhiều, nhưng trơ trẽn như Tần Mặc thì hắn mới gặp lần đầu, ngầu vãi!

"Cút!" Tần Mặc cười mắng một tiếng.

Hắn trở lại bàn máy tính của mình, tháo chiếc Hublot ra, liếc nhìn WeChat. Ngoại trừ buổi sáng, hôm nay Đường Thi Di vậy mà không nhắn tin cho hắn, chẳng lẽ là sợ làm phiền hắn?

Cô ấy cũng chu đáo quá đi.

Tần Mặc không chút do dự, gọi video cho Đường Thi Di. Hai giây sau bên kia mới bắt máy, Đường Thi Di tóc còn ẩm ướt, trông như vừa tắm xong.

Bên Đường Thi Di truyền đến tiếng các nữ sinh khác, chắc là mấy cô bạn cùng phòng của cô ấy. Đường Thi Di liếc xéo mấy người bên cạnh một cái, sau đó ngoan ngoãn hỏi: "Giúp xong chưa?"

Tần Mặc cười gật đầu, sau đó hỏi thăm những người bên cạnh Đường Thi Di là ai. Đường Thi Di mím môi cười một tiếng, nói là bạn cùng phòng giường bên cạnh của cô ấy.

Hai người nói chuyện cho đến khi tắt đèn mới kết thúc.

Tần Mặc cúp điện thoại, tự nhiên không thoát khỏi sự trêu chọc của ba người Kim Triết. Dù sao, là người đầu tiên trong phòng có bạn gái, không trêu chọc hắn thì trêu chọc ai?

Còn về phần Dương Tinh, hai người bọn họ bây giờ căn bản chưa phải người yêu, nhưng đôi lúc vẫn bị Kim Triết và Tô Thức trêu chọc vài câu.

Tần Mặc trở lại trên giường, trong đầu triệu hồi hệ thống, nhìn tấm thẻ 【 Thông tin khởi nghiệp sơ cấp 】 trong kho vật phẩm, hắn không chút do dự lựa chọn sử dụng.

"Đinh!"

"Hệ thống phát hiện ký chủ sử dụng 【 Thẻ thông tin khởi nghiệp sơ cấp 】, đang tìm kiếm thông tin khởi nghiệp cho ký chủ. . . ."

"Đã tìm thấy thông tin khởi nghiệp sơ cấp cho ký chủ. . ."

Ghi chú:

"Thông tin khởi nghiệp: Cơ sở làm đẹp da, dự kiến tiếp quản với giá 8,1 triệu, nằm ở khu công nghệ cao Thiên Phủ, gần Trung tâm Ngân Thái."

Đằng sau là vị trí cụ thể của cửa hàng. Tần Mặc đơn giản liếc qua, hoàn toàn không ngờ hệ thống lại cho hắn một thông tin khởi nghiệp liên quan đến lĩnh vực y tế thẩm mỹ.

Tuy nhiên, ngành y tế thẩm mỹ ở Thiên Phủ có tiếng tăm, nơi đây không chỉ có nhiều bệnh viện thẩm mỹ nhất cả nước, mà còn được trao tặng danh hiệu "Thủ đô thẩm mỹ của Hoa Hạ".

Tần Mặc sờ cằm, nhìn địa chỉ kia xong, hắn chuẩn bị ngày mai đi qua xem thử. Hơn nữa, 8,1 triệu với hắn mà nói chẳng đáng là gì, dù sao trong tay hắn còn hơn 10 triệu tiền mặt đang nằm trong tài khoản.

Hoàn toàn có thể tiếp quản xuống.

"Ngủ thôi!"

Khóe miệng Tần Mặc lộ ra nụ cười, dù sao đây chính là sản nghiệp mà hệ thống đã hứa hẹn lợi nhuận ròng hàng năm không dưới 3 triệu.

Hôm sau.

10 giờ sáng, Tần Mặc cầm chìa khóa G770R ra cửa. Để trông ổn trọng hơn một chút, hắn lựa chọn đeo chiếc Patek Philippe.

Dù sao, chiếc Hublot kia trông có vẻ phô trương.

Đi vào chỗ đậu xe, khởi động động cơ xong hắn lái xe theo chỉ dẫn đường. Trung tâm Ngân Thái nằm ở khu Võ Hầu, Thiên Phủ, chỉ mười mấy cây số, khá gần.

Nửa giờ sau, Tần Mặc đi vào Trung tâm Ngân Thái. Nhìn một vòng xong rất dễ dàng liền thấy cơ sở làm đẹp da kia, vậy mà nằm ngay bên trong Trung tâm Ngân Thái.

"Chào cô, tôi tìm người phụ trách của cửa hàng." Tần Mặc bước vào cửa hàng xong thì chủ động nói rõ ý đồ.

Cô gái nhân viên dường như đã sớm biết sẽ có người đến, lịch sự mời Tần Mặc ngồi chờ, cô ấy vào trong gọi người phụ trách ra.

Chưa đến năm phút, một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi từ bên trong đi ra, mặc một bộ đồ công sở, khuôn mặt được chăm sóc rất kỹ, không có một chút nếp nhăn, trông rất có khí chất.

. . . . .

Kim Tú Mẫn

Tuổi tác: 36

Nhan sắc: 84

Chiều cao: 169 cm

Cân nặng: 49 kg

Dáng người: 86

Trong sáng: 87

Độ thiện cảm: 65

Quan hệ: (người bán)

. . . . .

Tần Mặc dùng hệ thống xem thông tin của người phụ nữ này. Nhìn đến cái tên, Tần Mặc cảm giác sao lại giống tên Hàn Quốc vậy?

Hơn nữa, người phụ nữ này lại 36 tuổi, hoàn toàn không nhìn ra, làn da mịn màng, căng bóng trông như chỉ mới ngoài ba mươi, rất quyến rũ.

"Chào anh, anh là Tần tiên sinh phải không?" Kim Tú Mẫn cười chào hỏi, trông rất hiền hòa.

"Chào Kim tỷ, cứ gọi tôi là Tần Mặc thôi." Tần Mặc cười vươn tay.

Xem ra hệ thống đã sắp xếp đâu vào đấy mọi chuyện, người phụ nữ này dường như đã biết tất cả.

Kim Tú Mẫn cũng không hề ngạc nhiên, như thể hai người đã gặp nhau từ trước.

"Thấy anh nhỏ tuổi hơn tôi, vậy tôi xin phép xưng chị nhé." Kim Tú Mẫn cười nói.

Tần Mặc tự nhiên không có ý kiến, dù sao cô ấy vốn dĩ lớn tuổi hơn hắn. Nhưng nghe khẩu âm của Kim Tú Mẫn dường như không giống người Hàn, ngược lại mang âm điệu Thiên Phủ.

"Tôi là người Hàn, nhưng từ nhỏ lớn lên ở Hoa Hạ, cho nên cơ bản không có khẩu âm gì." Kim Tú Mẫn như thể nhìn thấu sự nghi hoặc của Tần Mặc, cười giải thích.

"Thì ra là thế." Tần Mặc gật đầu.

"Tôi dẫn anh đi tham quan trước nhé." Kim Tú Mẫn nói trước.

Tần Mặc gật đầu đồng ý. Kim Tú Mẫn đích thân dẫn đường cho Tần Mặc. Cơ sở làm đẹp da này có diện tích khá lớn, khoảng hơn bốn trăm mét vuông, hơn nữa được trang trí rất thời thượng và tinh tế, nhìn qua rất dễ chịu.

Lúc trước, vốn đăng ký của công ty này đã lên đến 10 triệu.

Hơn nữa, cơ sở y tế thẩm mỹ này không liên quan đến phẫu thuật chỉnh hình, chỉ chuyên về làm đẹp da và chống lão hóa, cho nên cũng không cần lo lắng những sự cố y tế tương tự đã xảy ra trước đây.

Chỉ cần liếc qua, Tần Mặc rất hài lòng. Hai người tiến về văn phòng của Kim Tú Mẫn. Bởi vì hệ thống đã sắp xếp đâu vào đấy từ trước, cho nên Tần Mặc chỉ cần ký hợp đồng là xong.

Tần Mặc thuần thục ký tên mình lên hợp đồng.

"Em trai thật sự là tuổi trẻ tài cao." Kim Tú Mẫn tán thưởng một tiếng.

"Kim tỷ quá khen." Tần Mặc khiêm tốn đáp lại, sau đó lần nữa mở miệng nói: "Tiền chuyển nhượng tôi sẽ chuyển khoản cho chị ngay bây giờ."

Kim Tú Mẫn không từ chối, gửi số tài khoản ngân hàng cho Tần Mặc. Bởi vì đã đăng ký dịch vụ chuyển khoản số tiền lớn tại ngân hàng, cho nên rất nhanh Kim Tú Mẫn bên kia đã nhận được 8,5 triệu đồng.

Sau khi thanh toán hoàn tất, Tần Mặc trong nháy mắt biến thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, trong tài khoản chỉ còn hơn 1,2 triệu, hú hồn con chồn!

Sau đó, Kim Tú Mẫn bàn giao một số việc cho nhân viên cấp dưới rồi rời đi ngay. Những cô gái nhân viên kia cũng tò mò nhìn vị ông chủ mới này.

Trông có vẻ không lớn tuổi lắm nhỉ?

Tần Mặc tìm quản lý cũ, hỏi thăm tình hình thu nhập của công ty. Vị quản lý kia thành thật báo cáo, sếp mới nhậm chức, ai cũng muốn thể hiện, cô ấy cũng không muốn mạo hiểm vào lúc này.

Tần Mặc gật đầu liên tục, gần đây ba tháng lợi nhuận ròng đã đạt 900 nghìn, hoàn toàn phù hợp với tỷ lệ hoàn vốn hàng năm mà hệ thống đã nói. Hơn nữa, hệ thống chỉ nói sẽ không thấp hơn 3 triệu, nhưng lại không nói mức cao nhất có thể đạt được là bao nhiêu.

Cho nên trong này còn có không gian để tăng lên...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!