Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 182: CHƯƠNG 182: KHÔNG THÍCH HỢP HAI NGƯỜI

Đường Thi Di không nhịn được cười, Tần Mặc cũng bị tên này chọc cười, kéo Đường Thi Di ngồi xuống, sau đó nhìn cô nàng tiểu thư Chanel kia, nở nụ cười trêu chọc: "Không giới thiệu một chút à?"

"Triệu Manh Manh, bạn gái trong trường học của tôi." Trương Minh Tuấn cười hắc hắc.

Bạn gái trong trường học thôi mà đã phô trương thế này, chẳng phải là nói ngoài trường còn có bạn gái sao?

Tần Mặc nở một nụ cười đầy ẩn ý của cánh đàn ông, tên này đúng là quá lầy lội.

Triệu Manh Manh cũng chào hỏi Tần Mặc và Đường Thi Di, sau đó liền cúi đầu nghịch điện thoại, cô nàng cũng biết thân phận của mình, cho nên hiểu chuyện chọn làm người vô hình.

Tần Mặc và Đường Thi Di cũng không để tâm, dù sao ra khỏi nơi này giữa bọn họ không có bất kỳ gặp gỡ nào. Tần Mặc bảo bọn họ gọi bạn gái đến nguyên nhân rất đơn giản, cũng không thể để mấy tên này nhìn mình khoe ân ái chứ?

Quan trọng nhất là sợ Đường Thi Di lát nữa không quen, cho nên tìm cho cô vài người bạn, đỡ phải ngại.

Chưa được vài phút, bên ngoài phòng vang lên giọng nói quen thuộc, Bạch Hạo và Vương Thần cùng đám bạn cuối cùng cũng đã đến.

"Chị dâu tốt!"

Bạch Hạo và Vương Thần trước đó đã gặp Đường Thi Di trong video, nên nhiệt tình chào hỏi ngay. Lý Thụy và hai người bạn của cậu ta thấy thế cũng ùa vào hùa theo.

Đường Thi Di mím môi gật đầu, trên mặt nở nụ cười xinh đẹp.

Bạch Hạo trêu chọc nói: "Lão Tần, cậu dám để chị dâu bay từ Ma Đô đến tìm cậu à? Quá đáng thật!"

"Đúng đấy." Vương Thần cũng thích hóng chuyện, hùa theo trêu chọc.

Lý Thụy và mấy người bạn cũng đều cười ồ lên. Mấy cô bạn gái mà bọn họ dẫn theo cũng hiếu kỳ nhìn Đường Thi Di một cái, phát hiện nhan sắc của cô tiểu thư này đúng là đỉnh của chóp.

"Bạn gái của cậu cũng xinh đẹp quá đi chứ?" Kha Nhạc Nhạc kinh ngạc nói.

Cô nàng được Vương Thần gọi đến để cứu bồ, dù sao cũng không thể để cậu ta tìm người tạo không khí đến lấp chỗ trống à? Kém sang quá!

Kha Nhạc Nhạc cũng là người trong giới, mà lại quan hệ với Vương Thần cũng khá tốt, tự nhiên là lựa chọn tốt nhất. Bạn gái của Bạch Hạo không ngoài dự đoán là Chu Vũ Đồng.

Đường Thi Di bị những người này khen ngợi quá đà khiến cô hơi ngượng, cầu cứu nhìn Tần Mặc. Tần Mặc hiểu ngay lập tức, sau đó trước mặt mọi người nắm tay Đường Thi Di, cười trêu chọc nói: "Xinh đẹp đến mấy thì chẳng phải cũng thành bạn gái của tôi rồi sao?"

Bạch Hạo và mấy người bạn càng được đà trêu chọc dữ dội. Kha Nhạc Nhạc trợn trắng mắt, cơm còn chưa ăn đã phải ăn no cẩu lương rồi sao?

Chu Vũ Đồng cũng cười theo, sau đó ngồi xuống bên cạnh Đường Thi Di. Sau khi làm quen, rất nhanh hai cô gái đã trò chuyện hợp ý. Tần Mặc nhìn thấy không khỏi cảm thán, tình bạn đôi khi cũng kỳ diệu đến thế.

Kha Nhạc Nhạc thấy thế cũng ngồi xuống, cô nàng và Chu Vũ Đồng quan hệ rất tốt, mà lại vì lần trước ở quán bar có ấn tượng không tệ với Tần Mặc, cho nên rất nhanh gia nhập đội ngũ trò chuyện nhỏ.

Vài cô bạn gái khác đều không phải người trong giới, cho nên trước mặt Chu Vũ Đồng và Kha Nhạc Nhạc, hai cô thiên kim thứ thiệt, họ không có cảm giác tồn tại gì. Dù sao địa vị xã hội khác biệt, rất khó mà có điểm chung.

Nhưng Đường Thi Di thì khác, đây chính là bạn gái chính thức của Tần Mặc. Về thực lực của Tần Mặc, các cô nàng cũng biết, tuyệt đối là phú nhị đại thứ thiệt, thuộc hàng top.

Hơn nữa, thái độ của Tần Mặc còn ở đó, hai người này tuyệt đối không phải chơi bời, nếu không cũng sẽ không gọi cả đám nhị đại bọn họ ra đây.

Cho nên Đường Thi Di có tư cách trở thành bạn bè với các cô, ít nhất là trước khi hai người chia tay.

Sau khi mọi người đều ngồi xuống, Tần Mặc không nhịn được trêu chọc: "Lão Vương, hai cậu tình hình thế nào rồi? Chẳng lẽ ngoài lão Bạch, tôi lại phải thêm một khoản tiền phạt nữa à?"

"Anh cả, lời này đừng nói lung tung, nhỡ ai đó coi là thật thì em toi đời." Vương Thần nhất thời cãi lại.

"Họ Vương kia, cậu có ý gì? Đi cùng tôi mất mặt lắm à?" Kha Nhạc Nhạc trừng mắt.

Vương Thần cười ngượng nghịu: "Nhạc Nhạc cậu hiểu lầm rồi, làm sao lại thế chứ."

Vương Thần còn bị Kha Nhạc Nhạc nắm thóp, khẳng định không dám đắc tội.

"Cậu nói rõ ràng ra, nếu không thì hậu quả cậu biết đấy!" Kha Nhạc Nhạc như một con hổ con bão nổi, trừng mắt nhìn về phía Vương Thần.

Vương Thần sắc mặt khổ sở, cái này khiến cậu ta giải thích thế nào đây?

"Thục Đạo khó đi!" Ánh mắt Kha Nhạc Nhạc trở nên không mấy thiện cảm.

"Em sai rồi, cô nương đại nhân rộng lượng, tha cho em một mạng." Vương Thần mở miệng cầu xin tha thứ.

Kha Nhạc Nhạc cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy, cô nàng nhíu mày hừ nhẹ: "Cuối tuần sau tôi tổ chức một buổi ở Play House mời mấy chị em, cậu qua đó bao hết đi!"

Vương Thần tự biết mình sai, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý, như thế nhất thời khiến Tần Mặc và mấy người bạn không nhịn được.

"Ha ha ha ha ha. . . ."

"Trong đám này cũng chỉ có Nhạc Nhạc mới trị được cậu, tôi thấy cậu nên theo Nhạc Nhạc luôn đi." Bạch Hạo ngay sau đó trêu chọc.

Tần Mặc cũng nở nụ cười thích hóng chuyện.

Kha Nhạc Nhạc sắc mặt đỏ bừng, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Vương Thần: "Hắn cũng xứng!"

Biểu cảm Vương Thần càng lúng túng, khỉ thật, cái cảm giác bị nắm thóp này thật không dễ chịu!

Mấy người thấy thế lại là một trận cười vang, bất quá cũng không có trêu chọc hai người nữa. Đường Thi Di mím môi nhìn hai người, cô nàng nhạy bén nhận ra Kha Nhạc Nhạc dường như cũng không ghét Vương Thần.

Chẳng lẽ hai người này thật sự có gì đó mờ ám?

Ba nữ sinh rất nhanh liền trò chuyện sôi nổi, cũng không biết Kha Nhạc Nhạc hỏi cái gì mà sắc mặt Đường Thi Di hồng hồng, Chu Vũ Đồng cũng liếc nhìn Kha Nhạc Nhạc đầy khinh bỉ.

Rất nhanh nồi lẩu và đồ ăn mà Tần Mặc gọi bắt đầu được phục vụ viên mang vào phòng, một đám người vừa ăn vừa trò chuyện.

Tần Mặc gắp một miếng ba ba cho Đường Thi Di, thổi nguội rồi bỏ vào chén, cười nói: "Ba ba nhà họ mùi vị không tệ, em nếm thử xem."

Đường Thi Di ngoan ngoãn gật đầu, từ tốn thưởng thức.

Bạch Hạo và mấy người bạn bên cạnh thấy cảnh này lần nữa trêu chọc: "Đúng là cuồng vợ có khác!"

Chu Vũ Đồng và Kha Nhạc Nhạc thì lộ ra ánh mắt hâm mộ, thế mà một giây sau Bạch Hạo học theo, cũng gắp một miếng cho Chu Vũ Đồng: "Người ta có thì em cũng phải có chứ."

"Tôi phục rồi, đề nghị đuổi hai người này ra ngoài!" Vương Thần hét lên.

Kha Nhạc Nhạc liếc mắt nhìn qua, Vương Thần nhất thời câm nín, sau đó đem miếng ba ba vừa gắp đến miệng mình cũng đưa sang chén Kha Nhạc Nhạc, cười ngượng nghịu một tiếng.

Kha Nhạc Nhạc hơi đỏ mặt, không nhịn được liếc mắt, "Tôi cũng không phải ý này!"

Vài người khác trong nháy mắt cười ầm lên, Vương Thần lẩm bẩm một tiếng: "Ai biết cậu có ý gì?"

Bữa cơm này dưới những tiếng cười nói rôm rả của mấy người đã kéo dài hơn hai tiếng. Tần Mặc ra ngoài thanh toán trước, mấy phút sau Tần Mặc trở về, gọi mọi người chuẩn bị rời đi.

Bữa cơm này tổng cộng hết 11 vạn, dù sao gọi toàn nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất, mà lại mười sáu người thì giá này cũng không quá khoa trương.

Tần Mặc trên người còn có thẻ hoàn tiền ẩm thực, trực tiếp sử dụng được hoàn tiền gấp ba. Tuy không nhiều, nhưng cũng đáng kể.

"Chuyến này để tôi sắp xếp, Play House Thế Ngoại Đào Nguyên thôi!" Bạch Hạo cười nói.

Sau đó mấy người lái xe tiến về Play House Thế Ngoại Đào Nguyên. Đường Thi Di trên xe hỏi thăm mới biết đó là quán bar, bất quá cũng không khó chịu, dù sao Tần Mặc đang ở bên cạnh cô.

Bạch Hạo đã thông báo cho Trương Dương, mà lại hôm nay vì đều là người nhà, cho nên trực tiếp muốn một phòng VIP lớn, đồng thời bảo Trương Dương sắp xếp một chút.

Mấy người đến khu Thái Cổ Lý đi dạo một vòng trước, thẳng đến khi quán bar mở cửa mới lái xe đến...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!