"Đói bụng, tới ăn cơm trưa." Tần Mặc mở miệng là nói.
"? ? ?"
Lâu Thư Ngữ bị lời Tần Mặc nói khiến cho ngớ người, "Cậu không sao chứ? Nơi này là thư viện."
Ăn cơm không đi căng tin mà đến thư viện?
Kiểu gì thế?
"Cậu không sao chứ? Biết rồi còn hỏi?" Tần Mặc trợn trắng mắt.
Hắn hiện tại có lý do hoài nghi Lâu Thư Ngữ có phải đầu óc có vấn đề không, tuyệt đối là học đến lú lẫn rồi.
". . . . ." Lâu Thư Ngữ cũng phát hiện sơ hở trong lời nói của mình, có chút xấu hổ.
"Cậu cũng đến ôn tập à?" Lâu Thư Ngữ hỏi tiếp.
"Chứ còn gì nữa?" Tần Mặc buông tay.
Lâu Thư Ngữ trầm mặc, giống như đúng là vấn đề của nàng, Tần Mặc nhún nhún vai chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị Lâu Thư Ngữ gọi lại. Tần Mặc kinh ngạc quay đầu: "Ủy viên Lâu còn có việc sao?"
"Bài thi cuối kỳ môn nấu ăn Tứ Xuyên cậu đã tìm được người hợp tác chưa?" Lâu Thư Ngữ nói ra mục đích của mình, tựa hồ sợ Tần Mặc hiểu lầm, lần nữa nói thêm: "Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là muốn hoàn thành bài thi cuối kỳ thôi, dù sao cùng cậu tổ đội chắc chắn sẽ dễ dàng vượt qua thôi."
Bài thi cuối kỳ môn nấu ăn Tứ Xuyên chính là yêu cầu tìm một người hợp tác cùng nhau hoàn thành một món ăn, sau đó giáo viên chấm điểm. Tay nghề nấu ăn của Tần Mặc thì cô biết rõ rồi, nếu như có thể cùng hắn hợp tác, thì bài kiểm tra đó chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
"Được thì được, nhưng mà. . . ." Tần Mặc nghi hoặc nhìn Lâu Thư Ngữ.
"Nguyên liệu nấu ăn cho bài thi tôi sẽ giải quyết." Lâu Thư Ngữ lập tức trả lời.
"Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ." Tần Mặc đổi giọng ngay lập tức, vẻ mặt thành thật vươn tay.
? ? ?
Lâu Thư Ngữ hiện tại trong đầu có hàng tá dấu chấm hỏi, tốc độ trở mặt này đến tuyển thủ chuyên nghiệp nhìn cũng phải gọi là bậc thầy, pro quá! Chỉ vì một phần nguyên liệu nấu ăn mà đã mua chuộc được Tần Mặc? Có cần phải thực tế đến vậy không?
Nàng hiện tại vô cùng hoài nghi, tên này thật là phú nhị đại sao?
Tần Mặc nếu như biết suy nghĩ trong lòng nàng khẳng định nhịn không được cà khịa, xin lỗi chứ, cậu biết một phần nguyên liệu nấu ăn đắt cỡ nào sao?
Đủ cho hắn tiền ăn hai ngày ở trường học đấy nhé!
"Chủ xe Lamborghini? À, nhìn không ra." Lâu Thư Ngữ liếc nhìn, nhưng vẫn đưa tay cùng Tần Mặc nắm lấy.
Hai người chỉ chạm nhẹ vào đầu ngón tay, mà lại rất nhanh liền tách ra.
"Chủ xe không phải Dương Tinh sao?" Tần Mặc giả vờ ngây thơ.
"Cậu, chắc chắn chứ?" Lâu Thư Ngữ kỳ quái nhìn hắn một cái, sau đó trên tường trường học yên lặng tìm ra một tấm thông báo.
【 Chủ xe Lamborghini là một người khác hoàn toàn 】
Phía trên đã được làm rõ, có người chụp được ảnh Tần Mặc lúc lên xe, mặc dù chỉ là góc nghiêng, nhưng là bạn học cùng lớp thì sao cô có thể không nhận ra chứ?
Tần Mặc: "..."
Giả ngây giả ngô mà bị phát hiện thì làm sao? Cầu cứu online!
"Còn có gì muốn nói không, phú nhị đại?" Lâu Thư Ngữ hiếm thấy trêu chọc một câu.
"Đẹp trai quá mà." Tần Mặc da mặt dày đáp lại.
Lâu Thư Ngữ im lặng nhìn hắn một cái, sau đó lấy điện thoại ra, "Vậy nói tốt nhé, lúc thi tôi sẽ chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, cậu không thể để tôi trượt môn."
"Không có vấn đề." Tần Mặc gật đầu đáp ứng, hắn nhưng là người đàn ông nắm giữ bách khoa toàn thư món ăn Tứ Xuyên, nho nhỏ bài thi cuối kỳ mà thôi, làm sao có thể trượt môn?
Lâu Thư Ngữ rời đi, Tần Mặc cũng trở về vị trí của mình tiếp tục ôn tập. Nửa giờ sau, một bóng người ngồi xuống đối diện hắn, chính là nam sinh vừa rồi.
"Cảm ơn anh bạn, vừa nãy nếu không có cậu, tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào." Hắn một mặt cảm kích nhìn Tần Mặc, trong tay còn mang theo hai ly trà sữa Trăm Đạo.
Đây là hắn cố ý mua trong tiệm sách.
"Khách khí vậy làm gì? Với lại chẳng phải cậu biết trong tiệm sách có camera giám sát mà?" Tần Mặc buồn cười nhìn hắn.
"Tôi cũng có gặp phải chuyện như vậy bao giờ đâu, lúc đó bị nhiều người như vậy vây quanh, cả người đơ ra." Hắn nhịn không được cà khịa nói.
Tần Mặc nhịn không được cười, "Loại tình huống này đúng là đáng sợ."
"Tóm lại vẫn phải cảm ơn cậu, tôi gọi Lưu Dương, còn cậu thì sao, anh bạn?" Hắn vươn tay chủ động làm quen.
Tần Mặc ánh mắt bị chiếc đồng hồ trên tay hắn hấp dẫn, kinh ngạc nhìn tên này một cái.
Trên cổ tay hắn đeo lại là một chiếc Rolex Ice Blue Daytona đính kim cương 116576TBR vô cùng hiếm có, cũng chính là thường được gọi là "trần nhà Ice Blue Daytona", là cùng dòng với Rainbow Daytona. Chiếc đồng hồ này lưu thông trên thị trường cực kỳ ít ỏi.
Bởi vì chiếc đồng hồ này đã ngừng sản xuất, thị trường thứ cấp cao nhất thời điểm thậm chí được đẩy giá lên hơn 300 vạn, cho dù là hiện tại cũng muốn khoảng 200 vạn.
"Tần Mặc, với thân phận này của cậu còn cần mượn xe của tôi để 'làm màu' à?" Tần Mặc báo lên tên của mình, đưa tay cùng Lưu Dương nắm lấy, ngay sau đó trêu chọc lên chuyện lần trước.
"Ấy dà, ai bảo xe cậu có phối màu đẹp trai thế, tôi còn là lần đầu tiên nhìn thấy loại phối màu SVJ này, về tôi cũng đem chiếc LP750-4 SV của tôi độ lại xem sao." Lưu Dương không chút nào quan tâm, ngược lại đắc ý đáp lại.
Hắn rất tự nhiên ngồi tại đối diện Tần Mặc, đưa ly trà sữa trong tay cho Tần Mặc một ly.
"Cảm ơn." Tần Mặc không có khách khí, trực tiếp nhận lấy ly trà sữa, vừa hay có chút khát.
"Nói đến thật sự là không may, trời ơi, tôi vừa ngồi xuống năm phút đồng hồ thì đụng phải vấn đề này." Lưu Dương một bên uống trà sữa một bên cà khịa.
Tâm trạng vốn đang tốt đều bị phá hư, may mà Tần Mặc cho hắn ra chủ ý, bằng không hôm nay còn thật sự không biết phải giải thích thế nào.
Tần Mặc buồn cười gật đầu, với giá trị con người của tên này xác thực sẽ không đi trộm điện thoại của một cô gái, vậy đơn giản là đang sỉ nhục hắn.
Dù sao trên tay mang một chiếc đồng hồ đều 100 vạn trở lên, làm sao có thể đi trộm mấy ngàn khối điện thoại di động?
"Tình hình camera giám sát thế nào rồi?" Tần Mặc hiếu kỳ hỏi thăm.
"Bị cô bạn cùng phòng của nàng cầm đi, drama chưa?" Lưu Dương vừa nhắc đến là lại thấy bực mình, sau đó tiếp tục cà khịa: "Hãy chờ xem, sự kiện này đã làm ầm ĩ rồi, thì xem ngày mai phía nhà trường xử lý như thế nào."
Tần Mặc kinh ngạc, đúng là khó lường, bất quá cô bạn cùng phòng của cô gái kia hiển nhiên cũng không phải người thông minh, vậy mà lựa chọn động thủ tại thư viện có camera giám sát, chỉ có thể nói nàng mất não.
Tội danh trộm cắp cũng không nhỏ, hơn nữa còn là phát sinh ở sân trường đại học bên trong, nếu không cẩn thận là phải bị khai trừ. Vì mấy ngàn khối tiền mà đem tiền đồ của mình đều hủy, đây không phải có vấn đề về não à?
"Nghe khẩu âm của cậu có vẻ là người Giang Chiết nhỉ?" Tần Mặc phát giác được khẩu âm Lưu Dương lại có chút giống hắn.
Lưu Dương gật đầu: "Hàng Châu."
"À?" Tần Mặc sửng sốt, "Hàng Châu á? Hàng Châu của tổ sư gia ấy hả?"
"À? Trung Quốc còn có cái thứ hai Hàng Châu sao?" Lưu Dương cũng bị Tần Mặc hỏi khiến cho ngớ người.
"Tôi cũng là người Hàng Châu." Tần Mặc nhất thời hứng thú.
"Ôi vãi, đồng hương à?" Lưu Dương hưng phấn, không nghĩ tới Tần Mặc lại cũng là người Hàng Châu.
"Đúng là trùng hợp." Tần Mặc cũng cười đáp lại.
"Duyên phận mà, vậy còn chờ gì nữa, thêm Wechat đi." Lưu Dương nói đùa nói, sau đó đem mã QR Wechat của mình đặt ở trước mặt Tần Mặc.
Tần Mặc cũng không do dự, trực tiếp thêm bạn bè, tiếp tục hỏi thăm: "Cậu là khóa nào?"
"Sinh viên năm nhất năm nay, đăng ký ngành Mạng lưới và Truyền thông mới." Lưu Dương giải thích nói.
Tần Mặc giật mình, hai người thêm Wechat, tên này cũng là một tay chơi, rất nhanh liền cùng Tần Mặc làm thân, cũng hẹn cuối tuần cùng nhau ăn cơm.
"Khả năng không quá được, phải đi với bạn gái." Tần Mặc cười nói.
"Thiên Phủ à? Đi cùng nhau cũng được mà, tôi không sợ bị 'phát cẩu lương' đâu." Lưu Dương đùa giỡn trêu chọc.
Tần Mặc cười mắng nhẹ một tiếng, tính cách tên này đúng là vui vẻ thật, "Bạn gái của tôi ở Ma Đô, nên cậu hiểu rồi đấy."
"Đáng tiếc, vậy hẹn lại lần sau, dù sao còn nhiều thời gian." Lưu Dương tặc lưỡi, sau đó vừa cười vừa nói: "Thôi tôi đi trước đây, đến lúc đó Wechat liên hệ."
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽