Virtus's Reader

Ngô Thành sau khi chào hỏi liền đi chiêu đãi khách khác. Mặt Đường Thi Di càng lúc càng đỏ, muốn cười mà không dám cười, khiến Tần Mặc cảm thấy rất vui.

"Em sai rồi, không dám nữa đâu." Đường Thi Di cầu xin tha thứ.

"Thật không?" Tần Mặc trêu chọc.

Đường Thi Di gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, vẻ mặt cầu xin tha thứ trông thật đáng yêu.

Thấy bàn tay nghịch ngợm của Tần Mặc lại bắt đầu động đậy, Đường Thi Di vội vàng rụt chân về. Má nàng vẫn còn ửng hồng, hờn dỗi lườm Tần Mặc.

Đông người thế này mà tên này vẫn không thành thật, biết mình sợ nhột còn giở trò!

"Giày!" Đường Thi Di khẽ hừ.

Tần Mặc đưa giày của Đường Thi Di từ dưới bàn trả lại cho nàng. Đường Thi Di nhanh chóng đi vào, thấy những người xung quanh không chú ý đến cảnh tượng vừa nãy thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đi rửa tay." Đường Thi Di kéo Tần Mặc tiến về phía phòng vệ sinh.

"Không rửa thì đừng ăn cơm!" Đường Thi Di hung tợn lườm Tần Mặc.

"Đâu có bẩn." Tần Mặc lầm bầm.

Thế nhưng dưới ánh mắt của Đường Thi Di, hắn cũng chỉ có thể lộ vẻ tức giận tiến về phòng vệ sinh rửa tay.

Khi trở về, đồ ăn đã được dọn đủ. Đường Thi Di nở nụ cười, kéo Tần Mặc nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình, xích lại gần ngửi một cái hương thơm, thỏa mãn nói: "Thơm quá."

Nàng gắp cho Tần Mặc một miếng thịt thỏ lạnh, đầy mắt mong đợi nhìn hắn. Tần Mặc ăn một miếng, vị vẫn đỉnh của chóp.

"Ăn nhanh đi, lát nữa còn có chuyện đấy." Tần Mặc nói.

"Chuyện gì?" Đường Thi Di còn tưởng Tần Mặc có việc công tác phải bận rộn, cho đến khi nàng trông thấy nụ cười gian xảo trên mặt hắn, nhất thời đỏ mặt.

"À." Đường Thi Di ngoan ngoãn đáp lại.

Tần Mặc gắp thức ăn cho Đường Thi Di, thấy nàng ăn nhanh chóng thì vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Anh chỉ thuận miệng nói thôi, ăn chậm thôi kẻo nghẹn."

Đường Thi Di ngẩng đầu khinh bỉ nhìn Tần Mặc: "Anh còn không biết xấu hổ mà nói?"

Tần Mặc cười không nói gì, đặt lòng vịt đã được làm nóng vào chén Đường Thi Di, sau đó chính mình cũng bắt đầu ăn.

"No căng bụng rồi ~"

Hơn nửa canh giờ sau, Đường Thi Di thỏa mãn xoa xoa cái bụng, tựa vào ghế, khẽ ợ một tiếng.

"Đợi anh một lát." Tần Mặc nói. Trên bàn vẫn còn một số món ăn chưa hết, để không lãng phí, hắn chuẩn bị tự mình tiêu diệt sạch.

"Ừm ân." Đường Thi Di gật đầu.

Lại qua mười phút đồng hồ, Tần Mặc rốt cục cũng tiêu diệt sạch đồ ăn trong chén. Với sức ăn của hắn mà cũng thấy hơi no căng bụng. Đường Thi Di mím môi cười, rồi dịch ghế ngồi sát lại bên cạnh hắn, khẽ trêu chọc: "Lát nữa còn 'chiến' nữa không?"

"Nói gì cơ?" Tần Mặc trừng mắt, nói rồi muốn đứng dậy. Xem ra đúng là phải dạy dỗ lại nha đầu này, dám nghi ngờ khả năng "chiến đấu" của hắn.

"Bây giờ đi luôn!"

Tần Mặc nói rồi muốn đứng dậy. Là đàn ông, sao có thể bị coi thường chứ?

Đường Thi Di bật cười thành tiếng, ngay sau đó kiêu ngạo nói: "Hừ, đi thì đi, sợ anh chắc?"

Sau đó kéo cánh tay Tần Mặc rời đi.

Ngô Thành nhìn theo bóng lưng hai người, ánh mắt lộ rõ vẻ hâm mộ, không khỏi cảm thán: "Ông chủ đúng là sự nghiệp lẫn tình duyên đều viên mãn."

"Quản lý hâm mộ rồi à?"

Lúc này, một nhân viên trong tiệm không nhịn được trêu ghẹo.

"Đi đi đi, công việc làm xong chưa?" Ngô Thành quay đầu trừng mắt nhìn tên nhân viên kia.

Tên nhân viên nín cười, "Quản lý, em đi đây ạ."

...

Khách sạn The Temple.

Sau mấy trận "đại chiến", Đường Thi Di má ửng hồng, bất lực nằm gọn trong lòng Tần Mặc. Tóc nàng bết vào mặt vì mồ hôi, cả người như muốn rã rời. Nàng giả vờ đáng thương cầu xin: "Em không dám khiêu khích nữa đâu, cho em nghỉ ngơi một lát có được không?"

Nàng cảm nhận được "Tiểu Tần Mặc" vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, trong lòng hối hận vô cùng, sớm biết vừa nãy đã không lắm miệng.

"Bây giờ mới biết sai à?" Tần Mặc nhíu mày.

Đường Thi Di nhanh chóng gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu xin.

"Muộn rồi!" Tần Mặc cười gian xảo, cuộc "đại chiến thế giới" lần thứ năm bùng nổ.

Đường Thi Di kinh hô, từ tiếng cầu xin ban đầu chậm rãi biến thành những âm thanh khác của nàng.

Nửa giờ sau, Đường Thi Di dùng chăn mền bao kín mít cả người, nghiêm chỉnh thành một cái bánh chưng, không cho Tần Mặc một tia cơ hội nào nữa. Nàng hung tợn trừng Tần Mặc: "Anh không thể vi phạm hiệp ước chiến tranh, em yêu cầu ngừng chiến!!"

"Khi nào thì bên thua cuộc dám kiên cường như vậy? Xem ra vẫn là chưa đánh phục." Tần Mặc ra vẻ kinh ngạc, nói rồi đưa tay chuẩn bị cho cuộc "đại chiến thế giới" lần thứ bảy.

"Đừng, em phục rồi." Đường Thi Di sợ đến mức vội vàng chui tọt vào trong chăn.

Tần Mặc thấy thế thì cười phá lên. Đường Thi Di nghe được tiếng cười mới biết vừa nãy lại bị tên này trêu đùa, thở phì phò thò đầu ra, chỉ hận chiến lực phe mình quá yếu, không thể "chiến" ba trăm hiệp với tên này.

Hơn mười phút sau, Đường Thi Di tựa vào lòng Tần Mặc, nhắm mắt chợp mắt. Tần Mặc vuốt ve tấm lưng mềm mại như thạch của Đường Thi Di, sau đó nhẹ nhàng nhéo một cái vào vòng eo mềm mại của nàng.

"Đừng làm rộn, em ngủ rồi." Đường Thi Di uốn éo người.

Ngủ rồi mà còn nói chuyện được à?

Tần Mặc nhìn Đường Thi Di trắng trợn nói dối nhưng không vạch trần, mà hỏi: "Ngày mai có muốn rủ Nhạc Nhạc và mấy cô nàng đi Miman dưỡng da không?"

Ngày mai hắn vẫn phải thi cử, sợ Đường Thi Di nhàm chán nên hắn chuẩn bị để các cô gái đi Miman dưỡng da tiện thể giết thời gian.

"Em muốn ở cùng anh." Đường Thi Di mở to mắt quay đầu lại.

Tần Mặc xoa đầu Đường Thi Di cười nói: "Em đến Thiên Phủ chắc chắn phải tụ tập với Nhạc Nhạc và mấy cô nàng chứ, không thì lần sau gặp mặt họ sẽ trêu em đấy."

Đường Thi Di trở tay ôm lấy Tần Mặc: "Vậy được rồi, anh thi xong nhớ gọi điện cho em."

Tần Mặc gật đầu đồng ý. Đột nhiên cảm giác "Tiểu Tần Mặc" lại có động tác. Đường Thi Di là người đầu tiên phát giác được sự thay đổi, uốn éo dưới eo Tần Mặc, nhỏ giọng thì thầm: "Trên mạng toàn là lừa đảo."

Tần Mặc lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, không đợi hắn có động tác kế tiếp, Đường Thi Di đỏ mặt thò đầu ra khỏi chăn, đáng thương nhỏ giọng nói: "Chuyển sang nơi khác có được không?"

Lại tiếp tục thì nàng thật sự chịu không nổi.

Tần Mặc nghi hoặc, còn chưa lên tiếng liền bị xúc cảm mềm mại bao quanh, Đường Thi Di biến mất trước mặt hắn.

"Tê..."

Tần Mặc hít vào một hơi, hóa ra "chuyển sang nơi khác" là ý này...

Không bao lâu, Đường Thi Di tóc rối bời lần nữa thò đầu ra, ngượng ngùng trợn mắt nhìn Tần Mặc một cái, sau đó đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

"Lúc này có thể ngủ được chưa?" Đường Thi Di nằm lại bên cạnh Tần Mặc, nhỏ giọng hỏi.

"Được!" Tần Mặc cười gian xảo gật đầu. Đường Thi Di tìm một góc độ thoải mái, hai người ôm nhau ngủ.

Hôm sau.

Tần Mặc tỉnh dậy sớm, vì lát nữa còn phải về trường học, hắn vốn không định đánh thức Đường Thi Di, nhưng Đường Thi Di vẫn tỉnh giấc khi cảm thấy vòng tay ôm mình không còn nữa. Nàng dụi mắt mơ màng: "Anh muốn đi rồi sao?"

"Ừm, lát nữa còn có bài kiểm tra. Em ngủ thêm một lát đi, anh đã nói với Lão Bạch, Vũ Đồng và Nhạc Nhạc rồi, buổi trưa em cứ trực tiếp đi Miman bên đó là được." Tần Mặc xoa đầu Đường Thi Di.

Đường Thi Di gật gật đầu. Tần Mặc tiến về phòng vệ sinh rửa mặt, thế mà vừa mới bắt đầu đánh răng, Đường Thi Di mặc đồ ngủ cùng dép lê thì đi theo vào, giống con gấu túi một dạng từ phía sau ôm lấy hắn, cứ thế treo trên người hắn mà ngủ tiếp.

Tần Mặc vừa buồn cười vừa bất lực, nhưng cũng không đẩy Đường Thi Di ra, cứ thế với tư thế này rửa mặt xong. Hắn vỗ vỗ tay Đường Thi Di, nha đầu này không hề có ý buông ra, trực tiếp vứt luôn dép lê, cả người hoàn toàn treo trên người hắn.

Không còn cách nào, Tần Mặc đành phải cõng nàng trở về giường, giúp nàng đắp kín chăn, nói khẽ: "Xe anh để lại cho em, giữa trưa em cứ lái qua đó. Đây là thẻ phụ anh đưa cho em, giữ gìn cẩn thận rồi cùng Nhạc Nhạc và mấy cô nàng đi Thái Cổ dạo chơi."

Đường Thi Di mở to mắt, lắc đầu từ chối: "Em không muốn, em có tiền mà."

"Nhiệm vụ hôm nay của em chỉ có một cái, đó chính là tiêu tiền." Tần Mặc ra vẻ tổng tài bá đạo, sau đó lộ ra nụ cười gian xảo: "Anh thi xong về mà không thấy tin nhắn báo tiêu tiền thì em xong đời!"

"Em không muốn." Đường Thi Di vẫn như cũ từ chối, vùi mình vào trong chăn cố gắng trốn tránh bằng cách này.

"Vậy anh đến bây giờ nhé?" Tần Mặc nói rồi bắt đầu cởi quần áo.

"Không được, anh còn phải kiểm tra mà." Đường Thi Di đột nhiên thò đầu ra khỏi chăn.

"Vậy em tự lựa chọn đi." Tần Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Đường Thi Di oán giận nhìn hắn: "Anh đây là ép buộc, em muốn tố cáo anh!"

Tần Mặc nhíu mày, sau đó tiếp tục động tác vừa rồi. Đường Thi Di giật bắn mình: "Em nhận lấy còn không được sao!"

"Sớm như vậy không phải tốt hơn sao." Tần Mặc lập tức thay đổi thái độ, để lại chìa khóa xe cùng thẻ phụ cho Đường Thi Di rồi chuẩn bị rời đi. Xe hắn gọi đã sắp đến.

Đường Thi Di khẽ hừ. Tần Mặc đi đến nửa đường mới nhớ ra hình như quên cái gì, đột nhiên chạy ngược trở lại.

"Làm sao... Ưm..."

Đường Thi Di còn tưởng hắn đánh rơi thứ gì vừa mở miệng hỏi, kết quả là bị một nụ hôn bất ngờ.

"Đáng ghét." Đường Thi Di ánh mắt long lanh nhìn theo bóng lưng Tần Mặc rời đi, lầm bầm một tiếng, sau đó bật cười thành tiếng, vui vẻ ôm chăn lăn lộn hai vòng trên giường...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!