Virtus's Reader

"Cậu không nỡ ngày nghỉ hay không nỡ San San?" Tần Mặc trêu chọc.

Nghe Tần Mặc trêu chọc, Lý San đỏ bừng mặt, nàng giả vờ cầm lấy nước trái cây uống một ngụm, nhưng ánh mắt lại đặt trên người Dương Tinh, hiển nhiên cũng rất tò mò về vấn đề này.

"Lão tam, cậu hiểu tôi mà." Dương Tinh cười hắc hắc, trực tiếp thừa nhận.

Lý San hiện tại là bạn gái hắn, có gì mà phải ngại?

Khóe môi Lý San cong lên, bình tĩnh đáp lại: "Ai thèm cậu ở bên cạnh chứ."

Tần Mặc nhịn không được bật cười, nhưng cũng biết Lý San đang giả vờ kiêu, nếu thật sự không quan tâm thì làm sao có thể chờ Dương Tinh nhiều năm như vậy?

Dương Tinh không thèm để ý chút nào nắm tay Lý San, "Tôi chính là muốn ở bên cạnh cậu."

Lý San bị màn tỏ tình bất ngờ của Dương Tinh khiến nàng đỏ bừng mặt, vội vàng nói nhỏ: "Cậu uống nhiều quá rồi."

Tần Mặc thấy Dương Tinh đã uống kha khá, liền trêu chọc nói: "Hai chúng ta sẽ không làm kỳ đà cản mũi nữa, hai cậu cứ tiếp tục đi."

Nói rồi hắn liền kéo Đường Thi Di rời đi.

Ra khỏi quán bar, Tần Mặc cười và than thở: "Tửu lượng thế này mà còn đòi đọ chén?"

"Đọ chén là giả, mượn rượu tỏ tình mới là thật." Đường Thi Di liếc mắt một cái đã nhìn ra điều không ổn giữa Dương Tinh và Lý San.

"Em cũng nhìn ra à?" Tần Mặc kinh ngạc.

"Em đâu phải người ngu." Đường Thi Di liếc xéo một cái, "Mặc dù không biết bọn họ xảy ra chuyện gì, nhưng từ chuyến trượt tuyết lần này đã thấy rõ giữa hai người dường như có gì đó không ổn, cảm giác Lý San cũng không vui vẻ lắm, thậm chí vô tình hay cố ý giữ một khoảng cách với Dương Tinh."

"Chắc là cãi vã thôi, nhưng cái này cũng bình thường, hai người yêu nhau nào có không cãi vã." Tần Mặc nói.

Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, đây chẳng phải thao tác cơ bản sao?

Đường Thi Di biểu thị tán đồng, nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc một chút, có chút mong đợi hỏi: "Vậy nếu như chúng ta cãi nhau, anh có dỗ dành em không?"

Tần Mặc cười xoa đầu Đường Thi Di, "Chúng ta sẽ không cãi nhau đâu."

Đường Thi Di hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này, cứ bám riết Tần Mặc đòi câu trả lời, mặc dù nàng biết đáp án, nhưng vẫn muốn nghe Tần Mặc chính miệng nói ra.

"Thật sự muốn biết?" Tần Mặc nhíu mày.

Đường Thi Di khẳng định gật đầu, chỉ thấy Tần Mặc trên mặt lộ ra một tia cười gian, xoay người ôm lấy Đường Thi Di, "Về nhà rồi anh sẽ nói cho em biết."

"Mau buông em ra, bên cạnh còn có người đấy." Đường Thi Di thẹn thùng ôm Tần Mặc, mặt mày hờn dỗi.

"Bây giờ mới biết sợ à?" Tần Mặc trêu chọc.

Đường Thi Di nhanh chóng gật đầu, trông y như thật sự biết lỗi vậy.

"Không thả!"

Tần Mặc đáp lại, ôm Đường Thi Di lên xe.

. . . .

Sáng ngày thứ hai, điện thoại của Dương Tinh đánh thức Tần Mặc.

"Mới sáng sớm không ngủ được, tôi còn muốn ngủ nữa đây." Tần Mặc cằn nhằn qua điện thoại.

"Chuyện tối qua cảm ơn lão tam nhé." Dương Tinh cười lơ đễnh đáp lại.

"Cậu lấy tôi làm bình phong, chuyện này tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu." Tần Mặc cười mắng.

"Đến Thiên Phủ nghe cậu sắp xếp, PH hay Play House tùy cậu chọn." Dương Tinh hào phóng nói.

"Nhưng mà hai người các cậu rốt cuộc tình hình thế nào rồi?" Tần Mặc hỏi về chuyện tối qua.

Dương Tinh có chút xấu hổ, "Trước đó tôi có hẹn cô em gái bên Thiên Phủ, cậu còn nhớ chứ?"

Tần Mặc có chút ấn tượng, không xác định đáp lại, "Bạn cùng phòng của Từ Duyệt Thà?"

Lúc trước Dương Tinh và bạn cùng phòng của Từ Duyệt Thà đã xảy ra chút chuyện không thể miêu tả, nhưng cuối cùng không phải đã giải quyết thành công rồi sao?

"Đúng vậy, vốn dĩ đã chia tay rồi, kết quả hai ngày trước đột nhiên lại tìm về, nhất định phải quay lại với nhau." Dương Tinh có chút phiền muộn.

"Sau đó bị San San biết được?" Tần Mặc đột nhiên muốn cười.

"Ừm." Dương Tinh thở dài, "Nhưng cũng may tối qua đã giải quyết thành công, nếu không nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu."

Trước khi hai người yêu nhau, Lý San quả thực không quản hắn, nhưng sau khi yêu nhau thì lại khác rồi.

Nếu hắn cứ loạn chơi như trước, đoán chừng ông già nhà hắn sẽ đuổi hắn ra khỏi cửa mất.

"Đàn ông tốt giữ mình trong sạch như tôi đây làm gì có mấy cái phiền não đó." Tần Mặc "flex" nhẹ.

"Đều là tuổi trẻ gây họa." Dương Tinh bất đắc dĩ.

"Bây giờ thế nào, cậu tính sao?" Tần Mặc tiếp tục hỏi.

"Anh em đã sớm cải tà quy chính, hiện giờ trong lòng chỉ có San San thôi." Dương Tinh nghiêm túc nói.

"Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa?" Tần Mặc cười trêu chọc.

"Cũng không khác là bao đâu." Dương Tinh lặng lẽ cười.

Hai người hàn huyên một lúc, cúp điện thoại Tần Mặc liền thấy Đường Thi Di không chớp mắt nhìn chằm chằm hắn.

"Tỉnh lúc nào vậy?" Tần Mặc ôm Đường Thi Di vào lòng.

"Lúc anh nghe điện thoại em đã tỉnh rồi." Đường Thi Di tìm một vị trí thoải mái lười biếng nói.

"Là anh đánh thức em." Tần Mặc xin lỗi nhìn nàng.

"Đúng vậy, anh muốn đền bù cho em thế nào đây?" Đường Thi Di nháy mắt mấy cái, trong mắt tràn ngập ý cười.

Giống như cảm giác được điều gì, mặt nàng đột nhiên đỏ lên, "Không được, dì cả vẫn chưa đi mà."

Tần Mặc nhụt chí, vừa nãy vậy mà quên mất điểm này, nhưng rất nhanh hắn liền hít vào một hơi, Đường Thi Di thẹn thùng cười, "Nhưng mà em có thể giúp anh mà."

Nửa giờ sau, Tần Mặc tươi tỉnh, sảng khoái rời giường, Đường Thi Di đi vào phòng vệ sinh rửa tay.

Vừa nãy trong điện thoại nàng nghe được thời gian khai giảng của Tần Mặc, tính ra còn chưa đầy một tuần nữa, nàng đột nhiên có chút không nỡ, sau khi tựu trường lại phải một tuần lễ mới có thể gặp mặt một lần.

Nếu như công ty của Tần Mặc bận rộn thì rất có thể một tuần lễ cũng không gặp được mặt, nghĩ tới đây, ngồi tại trên bàn cơm nàng ôm mặt nhìn Tần Mặc đang bận rộn trong phòng bếp, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy tủi thân.

Nàng đứng dậy đi về phía phòng bếp, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Tần Mặc.

"Sao vậy?" Tần Mặc phát giác được cô nhóc này có vẻ không vui, đặt bát đĩa trong tay xuống, ôm Đường Thi Di vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve tóc nàng.

Đường Thi Di lắc đầu không nói gì, chỉ là ôm Tần Mặc chặt hơn một chút, hận không thể hòa mình vào Tần Mặc.

Tần Mặc dường như hiểu ra điều gì, dùng giọng điệu trêu đùa dỗ dành Đường Thi Di, "Chỉ cần em muốn, anh tùy thời đều có thể đến Ma Đô, đừng quên bằng tốt nghiệp đối với anh thật sự vô dụng."

Bằng tốt nghiệp đối với hắn thật sự vô dụng, có hệ thống rồi mà còn cần bằng tốt nghiệp đi xin việc thì thà tìm cục đậu phụ đâm đầu chết cho xong.

Dù sao thì ông Tần vẫn còn gia sản để thừa kế, hắn hoàn toàn ở thế bất bại mà!

Đường Thi Di bật cười khúc khích, cảm xúc khổ sở bị hòa tan một chút, nàng tựa đầu vào cằm Tần Mặc, "Nói bậy, em cũng không muốn bạn trai em vì em mà bị trường học kỷ luật nặng."

Nàng mặc dù không muốn xa Tần Mặc, nhưng cũng không muốn vì chuyện này mà để Tần Mặc chịu ảnh hưởng.

Tần Mặc cười gian nói: "Nói đến chuyện này còn phải trách em."

Đường Thi Di nghi hoặc lắc đầu, "Cái gì?"

"Lúc ấy em mà thổ lộ sớm một chút, anh đã đăng ký Đại học Ma Đô rồi, ai, đáng tiếc ai đó không nắm bắt cơ hội." Tần Mặc trêu chọc.

"Anh còn nhắc!" Đường Thi Di xấu hổ, cắn một cái vào vai Tần Mặc, rõ ràng là gã này nổi máu dê còn không dám thổ lộ, bây giờ ngược lại trêu chọc nàng thật sự là quá đáng.

Nói đến nàng thật là có chút hối hận, nhưng nàng có thể sẽ không thừa nhận!

Hơn nữa gã này hồi cấp ba cũng không hề biểu hiện ra ý thích nàng, nàng làm sao mà thổ lộ sớm được!

"Đau quá à."

Tần Mặc khoa trương kêu lên.

Đường Thi Di liếc Tần Mặc một cái đầy giận dỗi, diễn xuất này vụng về quá đi, nàng căn bản là không dùng sức...

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!