Virtus's Reader

"Ba ngày không ra khỏi cửa, cái eo của lão Vương chịu nổi không?" Tần Mặc tỏ vẻ nghi ngờ.

"Eo của lão tử chuẩn không cần chỉnh!" Vương Thần tức hổn hển, cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối.

Vậy mà dám nói hắn không được? Nực cười! Cái danh hiệu Vương Kim Thương Thiên Phủ của hắn há lại là hư danh!

"Trước đó có tìm trung y điều trị rồi." Bạch Hạo nhỏ giọng nói.

"Thảo nào." Tần Mặc bừng tỉnh.

Vương Thần: ". . . ."

"Hai người các cậu như vậy được không đấy?" Vương Thần mặt đen sì, giọng to thế kia sợ hắn không nghe thấy chắc?

"Trung y nhà ai mà đáng tin cậy thế, Nguyễn Kinh Thiên lắc mình biến hóa thành 'cự cơ' cổ đại, đơn giản chính là kỳ tích nam khoa, nói ra ai dám tin?" Tần Mặc trêu chọc.

"Ha ha ha ha ha. . . ."

Bạch Hạo muốn cười bò, cái ví von này, chỉ có thể nói Tần Mặc là hiểu cách ví von!

Vương Thần mặt đen như đít nồi, phỉ báng, đây rõ ràng là đang phỉ báng hắn!

Ba người xuống dưới lầu, Bạch Hạo vẫn lái chiếc Rolls-Royce Cullinan màu tím, Vương Thần hôm nay cũng tự lái xe, nhưng không phải chiếc McLaren P1 kia mà là một chiếc Mercedes-Benz S63 Coupe.

Về ngoại hình thì tương tự với E Coupe, nhưng khi mở khóa, đèn hậu vảy rồng lập tức phân biệt rõ hai chiếc xe khác nhau.

"Cậu đổi xe à?" Tần Mặc kinh ngạc. Điều này không giống phong cách của Vương Thần chút nào, dù có đổi xe cũng không thể nào là dòng xe GT thế này.

"Nhạc Nhạc không dùng nên ném cho tôi lái." Vương Thần nhún vai.

"Lần đầu tôi nghe thấy có người có thể nói chuyện ăn bám một cách tự nhiên đến thế." Bạch Hạo trêu ghẹo.

"Đúng vậy, tôi đồng ý quan điểm của cậu." Tần Mặc nghiêm túc gật đầu.

"Mấy cậu biết gì đâu, cái này gọi là yêu chiều OK?" Vương Thần đắc chí.

"Yêu chiều cái eo của cậu à? Sợ cơ eo của cậu vất vả mà sinh bệnh sao?" Tần Mặc trực tiếp tung một tràng không giải thích, "Mà thôi, ba ngày không ra khỏi cửa thì đúng là phải yêu chiều một chút."

"Cười xỉu, đúng là phải là cậu rồi lão Tần!" Bạch Hạo cười phun.

"Hai cậu chính là đang ghen tị!" Vương Thần đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

"Chậc chậc, lão đàn ông đang yêu thật đáng sợ." Tần Mặc chậc chậc một tiếng, sau đó kéo cửa xe SF90 bên ghế lái rồi ngồi vào, sợ Vương Thần lát nữa lại nói ra những lời lẽ động trời gì đó.

Hai mươi phút sau, Play House - Đào Nguyên Thế Ngoại.

Ba người đỗ xe xong thì đi vào quán bar, Từ Nhận Duệ và mấy người khác đã đến từ sớm.

"Tôi còn tưởng ba cậu không đến chứ." Từ Nhận Duệ nói đùa.

"Lời này đừng nói với lão Vương, hắn bây giờ đã hoàn toàn là hình mẫu của Nhạc Nhạc rồi." Bạch Hạo cười ha ha nói.

Trong chuyện trêu chọc bạn bè thế này, Bạch Hạo cũng là một tay chơi lão làng, nắm thóp đúng điểm yếu của Vương Thần.

"Đúng rồi Thần ca, anh đến đây chị dâu Nhạc Nhạc sẽ không giận chứ?" Trương Minh Tuấn nói móc.

"Chắc về phải quỳ ván giặt đồ rồi." Chu Hoành và mấy người khác đều lộ ra vẻ mặt như đã sớm nhìn thấu.

"Cút ngay, thật sự cho rằng tôi là thằng ngốc à?" Vương Thần mắng.

Vương Thần hùng hồn nói ở đây mà không hề chú ý tới Kha Nhạc Nhạc đã đứng sau lưng hắn.

"Ôi chao ~"

Tần Mặc và mấy người khác đồng loạt lộ ra ánh mắt cười trên nỗi đau của người khác.

"Mấy cậu cái biểu cảm gì thế?" Vương Thần hơi ngớ người.

"Anh lợi hại như vậy mà sao em không biết?" Giọng Kha Nhạc Nhạc như cười như không vang lên sau lưng hắn.

Biểu cảm của Vương Thần cứng đờ, lại nhìn Tần Mặc và mấy người khác đang cố nhịn cười đến phát điên, lập tức sẽ đến mức không thể kìm nén được nữa.

Hóa ra bọn này đã thấy từ sớm rồi à??? Hắn mới là thằng hề!

May mà Kha Nhạc Nhạc không so đo với hắn, cùng Chu Vũ Đồng và Cố Dao đi vào khu ghế dài.

Vương Thần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, Bạch Hạo vẫn không quên trêu ghẹo: "Sói ba ngày một lần, sao không nói gì đi?"

Cái quái gì mà sói ba ngày một lần! Bạch Hạo chơi khăm đỉnh của chóp!

Tần Mặc trực tiếp cười phun, Trương Minh Tuấn và mấy người khác cũng không nhịn được, chuyện này thậm chí đã lan truyền trong hội rồi.

Kha Nhạc Nhạc sắc mặt ửng đỏ, trời mới biết lúc ấy nàng đã đồng ý kiểu gì, lại còn kéo dài đến ba ngày.

Vương Thần tự kỷ, mấy tên này thậm chí còn đặt biệt danh cho hắn.

"Sao không nói gì nữa?" Bạch Hạo tiếp tục trêu chọc.

"Tôi đang nghĩ cách bán cậu sang Miến Bắc đây." Vương Thần yếu ớt nói.

"Ha ha ha ha. . ."

Cả đám vui vẻ đùa giỡn, mãi đến ba giờ sáng mới tan cuộc.

Tần Mặc gọi xe ôm công nghệ trực tiếp trở về chung cư Thiên Phủ D10.

Hắn lấy điện thoại ra xem, hơn mười một giờ Đường Thi Di đã nhắn tin cho hắn.

Đường Thi Di: "Về nhà sớm nhé, nhớ uống thuốc giải rượu, ngủ trước rồi ngủ ngon. [hôn gió]"

Tần Mặc cảm thấy trong lòng ấm áp, lúc này Đường Thi Di đã ngủ, hắn không chọn trả lời tin nhắn, đi vào phòng bếp pha cho mình một cốc thuốc giải rượu, uống xong liền đi ngủ.

Sáng ngày thứ hai, hắn bị chuông điện thoại đánh thức, cầm lên xem thì là Dương Tinh gọi đến.

"Tỉnh chưa?" Dương Tinh hỏi trước.

"Bị cậu đánh thức đấy." Tần Mặc uể oải đáp lại.

"Còn năm phút nữa là đến dưới lầu rồi, chuẩn bị đón chúng tôi đi." Dương Tinh nói.

"?" Tần Mặc ngớ người, "Tình hình sao thế?"

"Bọn tôi định đi Thái Cổ Lý dạo chơi mua sắm chút đồ, vừa hay chung cư Thiên Phủ D10 ở gần đây, tiện đường ghé qua xem nhà của phú nhị đại." Dương Tinh cười đùa nói.

"Rảnh thật, có mỗi chuyện này mà cậu cũng đánh thức tôi à?" Tần Mặc cười mắng.

"Cậu không lên tiếng thì bọn tôi cũng không vào được khu dân cư mà." Dương Tinh cười thầm.

"Tôi nhắn tin cho ban quản lý rồi, các cậu cứ đi thẳng đến gara tầng hầm của tòa nhà số 6, sau đó đi thang máy lên tầng 60." Tần Mặc nói rồi đã rời giường.

"OK!" Dương Tinh đáp lại một câu rồi cúp điện thoại.

Mười phút sau, cửa nhà Tần Mặc vang lên tiếng gõ, hắn không nhanh không chậm mở cửa.

"Ngọa tào lão tam, dưới lầu lại có người chuyên trông chỗ đậu cho cậu, với cả chiếc SF90 kia đẹp vãi!" Kim Triết kích động nói.

"Ít ra tôi cũng là khách VIP ở đây, có chút đặc quyền không phải bình thường sao?" Tần Mặc trêu ghẹo: "Đừng đứng đó nữa, mau vào đi."

Kim Triết và Tô Thức tò mò đi vào phòng khách, cách bài trí trong phòng khách không chỗ nào là không toát lên vẻ đắt tiền.

"Ghế sofa góc Budapest? Cần gì phải xa xỉ đến vậy." Dương Tinh nhìn thấy chiếc ghế sofa góc kia kinh ngạc nói.

"Cái ghế sofa này đắt lắm à?" Kim Triết tò mò.

Dương Tinh ác ý đáp lại, "Gần một tỷ đồng một chiếc, cậu cứ nói xem."

Kim Triết và Tô Thức đồng thời há hốc mồm, bọn họ không nghe lầm chứ, một chiếc sofa mà gần một tỷ đồng? Cái này thật sự không phải đang đùa sao!? Tự kỷ luôn!

"Thế giới của người có tiền tôi không hiểu nổi." Một lúc lâu sau, Kim Triết cảm thán nói.

Trước đây cứ mãi không biết sự chênh lệch với người có tiền, giờ thì cuối cùng cũng có nhận thức rõ ràng rồi, một chiếc sofa gần một tỷ đồng, hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!

Tô Thức cũng lộ vẻ mặt không thể tin.

"Mà thôi, nói đi cũng phải nói lại, căn hộ ở đây cũng không tệ lắm." Dương Tinh sờ cằm, có chút động lòng.

"Vừa hay căn penthouse tầng 61 vẫn còn trống, cậu mua luôn không?" Tần Mặc trêu chọc.

"Nếu quyền lực tài chính nằm trong tay tôi thì tôi chắc chắn mua." Dương Tinh cảm thán nói, "Đợi tôi về bàn bạc với ông già nhà tôi chút, chắc vấn đề không lớn đâu."

"Nhìn xem, cái này có phải tiếng người không chứ, hơn chục triệu mà nói cứ như hơn chục nghìn, hóa ra ở đây chỉ có hai chúng ta là nghèo rớt mồng tơi." Kim Triết cằn nhằn.

"Khoan đã, tôi với cậu cũng không giống nhau." Tô Thức lắc đầu.

Thấy Kim Triết lộ vẻ nghi ngờ, Tô Thức nói thêm một câu: "Tôi là thằng nghèo rớt mồng tơi có bạn gái."

Kim Triết: . . . . Hai giây sau, ba huynh đệ đè Tô Thức xuống ghế sofa.

"Nói nhanh tình hình sao rồi!"

"Chị hàng xóm à?"

"Hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng đi đâu." Ba người mỗi người một câu hóng hớt nhìn Dương Tinh...

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!