Trong phòng ăn, Tần Mặc và Từ Duyệt Ninh ngồi đối diện nhau. Ba người Dương Tinh cố tình gây sự, vậy mà lại ngồi ngay bàn sát vách, còn cố tình nháy mắt với Tần Mặc.
Tần Mặc im lặng, Từ Duyệt Ninh cũng phát hiện ra điều này, sắc mặt cô đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên nàng đơn độc ăn cơm với người khác giới, mặc dù người này là ông chủ của cô, nhưng cái không khí quái dị này là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Tuy nhiên, Tần Mặc là một người đàn ông tốt, đương nhiên là ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, không thèm để ý đến ba người Dương Tinh, mà hỏi thăm về tình hình gần đây của Từ Duyệt Ninh.
Là ông chủ quan tâm tình hình nhân viên công ty gần đây rất bình thường mà?
Rất bình thường!
Nhắc đến chuyện này, Từ Duyệt Ninh tỏ ra rất vui vẻ, nụ cười trên mặt cũng trở nên nhiều hơn, không thể chờ đợi để chia sẻ tình hình gần đây của mình với Tần Mặc.
Dưới sự giúp đỡ của công ty mới thành lập, số lượng fan hâm mộ của cô đã thành công đột phá mốc 600.000, đồng thời vẫn đang trên đà tăng trưởng, không bao lâu nữa sẽ đột phá 1 triệu fan.
Tình huống này, đặt ở trước khi gặp Tần Mặc, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, cho nên tràn đầy cảm kích đối với Tần Mặc.
Nhờ clip ngắn bùng nổ, cộng thêm việc công ty nhận thêm một số quảng cáo cho cô, cuộc sống của cô cũng nhờ đó mà được cải thiện.
"Những thứ này đều là do chính em cố gắng, là vàng thì sẽ tỏa sáng, tôi chỉ là cung cấp cho em một nền tảng để thể hiện bản thân. Cho dù không có tôi thì cũng sẽ có những người khác khai quật được em thôi, dù sao nhan sắc của em khó ai có thể xem nhẹ." Tần Mặc nửa đùa nửa thật nói.
Từ Duyệt Ninh vén lọn tóc bên tai, lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng, "Em không nghĩ vậy. Nếu không có sự giúp đỡ của anh, em có thể sẽ không tiếp xúc với nền tảng video ngắn, mà cho dù có tiếp xúc đi nữa, không có đội ngũ chuyên nghiệp thì căn bản không thể đạt được trình độ như bây giờ."
Từ Duyệt Ninh rất rõ ràng thành tựu ngày hôm nay đến từ ai, cũng không hề tự đại cho rằng những điều này là do năng lực của bản thân.
Cô đúng là có tài năng, nhưng thời buổi này không phải cứ có tài năng là có thể nổi tiếng trên mạng, mà còn phải có tài nguyên.
Mặc dù trước đó chưa từng tiếp xúc với các công ty MCN khác, nhưng sau khi nghe kinh nghiệm trước đây của Trần Cá thì cô càng thêm xác nhận một chuyện.
Công ty văn hóa mới thành lập này không giống với các công ty quản lý KOL khác. Giống như những MCN có quy mô lớn như Không Lo Media, nếu bạn không có thành tích, tài nguyên công ty căn bản sẽ không ưu tiên cho bạn.
Công ty không phải người ngu, sẽ không lãng phí tiền bạc vào người mới. Cho dù có thể vào công ty, trước khi bạn tạo ra thành tích, người ta căn bản sẽ không thèm ngó ngàng đến bạn.
Đây là hiện thực!
Còn những công ty truyền thông cỡ nhỏ, 90% đều là nuôi thả, dựa vào việc kiếm lời từ phí bồi thường vi phạm hợp đồng, càng thêm không đáng tin cậy. Giống như cô vừa nói, nếu không có Tần Mặc, cô căn bản sẽ không lựa chọn con đường internet, sau khi học xong có thể tìm một công việc phù hợp, rồi sống một đời bình lặng.
Tần Mặc kinh ngạc nhìn Từ Duyệt Ninh một chút, không ngờ cô lại nói như vậy, nhưng nhiều hơn vẫn là vui mừng, hệ thống đề cử đúng là đáng tin cậy.
Từ Duyệt Ninh bị ánh mắt của Tần Mặc khiến bật cười, nghịch ngợm nháy mắt: "Ông chủ sẽ không cho rằng em là loại người vong ân bội nghĩa đó chứ?"
"Có hợp đồng ràng buộc, tôi cũng không lo cô sẽ chạy mất." Tần Mặc nói đùa đáp lại.
Từ Duyệt Ninh mỉm cười, ăn sáng xong cô cùng Tần Mặc cáo biệt, dù sao hai người không học cùng khoa.
Đợi Từ Duyệt Ninh đi rồi, ba người Dương Tinh liền vây quanh.
"Hoa khôi khoa Luật sẽ không phải để ý đến mày rồi chứ?" Kim Triết cười đểu, sau đó lại bổ sung: "Sách, lại là sếp lại là bạn học, khoa Luật mà nói thì giữ không được cũng bình thường thôi, ngầu vãi!"
"Mày nói tao mà kể chuyện vừa rồi cho Tam tẩu biết thì sao nhỉ..." Dương Tinh cười gian nói.
"Mày cũng không muốn bị Tam tẩu biết chuyện này đâu nhỉ?" Tô Thức cũng gia nhập.
"Ai, tao là người chính trực như vậy mà sao lại quen biết ba đứa mày chứ, thật sự là nhìn nhầm người rồi!" Tần Mặc cảm thán.
Nói xong hắn bỏ lại ba người đang ngơ ngác rồi đi ra nhà ăn.
"Chúng ta bị cà khịa à?" Kim Triết không thể tin được.
"Hình như là vậy." Tô Thức gật đầu.
"Khả năng đây là sức mạnh của Chiến Thần thuần yêu đó." Dương Tinh trêu chọc.
. . .
Trở lại tòa nhà học, mấy người tìm chỗ của mình ngồi xuống.
"Vẫn là trường học tốt, ít nhất còn có nhiều em gái bầu bạn, cảm giác không khí cũng tươi mát hơn hẳn." Kim Triết say mê nói.
"Mấy em gái này có liên quan gì đến mày, chẳng phải vẫn là một con cẩu độc thân sao?" Dương Tinh đúng là biết cách nói chuyện ghê!
Kim Triết lúng túng, bất mãn càu nhàu, "Mấy đứa mày là chó à!"
Biết hắn không có bạn gái mà còn xát muối vào vết thương?
Đúng là lũ chó mà!
"Tô Tô, trưa nay chúng mình cùng đi ăn ở nhà ăn nhé."
Ngay lúc Tần Mặc và Dương Tinh đang điên cuồng cà khịa Kim Triết, một giọng nữ khiến cả ba người đều ngây người.
Tô Tô?
Lớp bọn hắn có ai tên này sao?
Khoan đã!
Chẳng lẽ nào?
Ánh mắt ba người cùng nhau nhìn về phía Tô Thức, kết quả đúng là thằng cha này!
Trình Tư Tư đầy mong đợi nhìn Tô Thức, Tô Thức gãi đầu rồi cuối cùng cũng đồng ý.
"Tô Tô?"
"Tô Tô!"
"Tô Tô?"
Ba giọng nói nghiến răng nghiến lợi truyền đến, Tô Thức giật mình thon thót.
Ngay sau đó liền thấy ánh mắt dò xét của ba người rơi trên người hắn, ngay lập tức nổi da gà.
"Má ơi, cái quái gì vậy!" Tô Thức quái khiếu.
"Tô Tô, tao cũng muốn đi ăn ở nhà ăn với mày ~" Kim Triết kẹp giọng.
Mày có thể tưởng tượng được một gã đàn ông Đông Bắc cao 1m8 mà lại làm bộ thẹn thùng, kẹp giọng nói chuyện thì trông sẽ thế nào không!
Cay mắt vãi!
"Cút!" Mặt Tô Thức đen sì, nhìn hắn một cái nữa là cảm giác bữa cơm tối qua cũng muốn nôn ra.
"Ha ha ha ha. . . ."
Tần Mặc cười té ghế.
Cái âm thanh "Tô Tô" của Kim Triết này có sát thương còn hơn cả bom nguyên tử, ngầu vãi!
Thậm chí còn kèm theo công kích tinh thần!
Cái cảm giác chua lè đó không thể nào tả nổi.
"Thằng nhóc mày không phải nói mới quen nhau không lâu sao, tình hình này có vẻ không đúng lắm nhỉ." Dương Tinh với ánh mắt dò xét.
Tần Mặc cũng gật gù đồng ý.
"Hai đứa em vừa mới quen nhau, nàng ấy đã gọi em như vậy rồi." Tô Thức vô tội giang tay.
Dương Tinh: . . . . .
Tần Mặc: . . . . .
Kim Triết: . . . . .
Bọn hắn bị phát cẩu lương rồi sao?
Hình như là vậy.
"Học kỳ này tao nhất định phải thoát ế!" Kim Triết tức giận.
"Mặc dù khả năng không lớn, nhưng làm anh em, tao vẫn ủng hộ mày!" Tần Mặc trêu đùa một câu.
"Người có thể có ước mơ, nhưng không thể si mê vọng tưởng." Dương Tinh nghiêm túc nói.
"Thằng tư nói có lý đấy." Tô Thức ra vẻ đạo mạo gật đầu.
". . ." Kim Triết tự kỷ.
Buổi trưa ở nhà ăn lúc ăn cơm, Tô Thức quả nhiên không ngồi cùng bàn với ba người Tần Mặc.
Trình Tư Tư và Tô Thức ngồi một bàn riêng ngay cạnh.
"May mà còn có hai đứa mày bầu bạn với bố." Kim Triết nhìn về phía Tần Mặc và Dương Tinh bên cạnh, trong lòng có chút an ủi.
"Xin lỗi nhé, tao phải gọi video cho bạn gái, không tiếp được rồi." Dương Tinh cười đểu.
"Mày đúng là đồ cẩu!" Kim Triết càu nhàu, quay đầu cảm động nhìn Tần Mặc, "Thằng ba vẫn là mày tốt nhất."
"Xin lỗi, bạn gái tao cũng gọi video đến rồi." Tần Mặc cũng đứng dậy rời đi.
? ? ?
Mình là ai, mình đang ở đâu?
Kim Triết ngơ ngác, Joker chính là hắn!
Ban đêm trở về phòng ngủ, Kim Triết vẫn còn vẻ mặt u oán.
"Một bữa thịt nướng." Dương Tinh duỗi ngón tay ra.
"Nghĩa phụ!"
Kim Triết lập tức trở mặt, hai tay ôm quyền, "Xin nhận một lạy!"
. . . .
Mấy ngày khai giảng này, Tần Mặc hiếm khi không có việc gì, cơ bản đều ở trường học, ban ngày lên lớp, ban đêm cùng Đường Thi Di tám chuyện điện thoại, trôi qua vô cùng phong phú...