Đây là lần đầu tiên Tần Mặc đến phòng của Đường Thi Di. Trước đó hắn chỉ thấy qua trong video, căn phòng được trang trí chủ đạo bằng màu hồng, bố trí rất ấm áp, nhìn là biết phong cách của một cô gái.
Trên bàn còn trưng bày một vài bức ảnh Đường Thi Di hồi bé. Tần Mặc tò mò đi đến, vị trí bắt mắt nhất lại trưng bày bức ảnh chụp chung của hai người lần đầu tiên đi Tống Thành.
Con bé này vậy mà in tấm hình này ra, Tần Mặc hơi bất ngờ luôn.
"Thi Di, em có phải đã sớm có ý đồ với anh rồi không?" Tần Mặc không nhịn được trêu chọc.
"Hừ, đồ ngốc nhà anh!" Đường Thi Di lườm Tần Mặc một cái cháy mặt.
Tần Mặc rất nhanh phát hiện con bé này đang mạnh miệng. Tóc nàng được buộc lên, để lộ hai vành tai ra ngoài. Mỗi lần Đường Thi Di thẹn thùng, vành tai sau của nàng đều sẽ đỏ ửng, trùng hợp là lần này Tần Mặc đã thấy được!
"A, tai em sao lại đỏ lên thế?" Tần Mặc cố tình trêu chọc.
Đường Thi Di cãi lại: "Là anh nhìn lầm."
Sau đó nàng nhanh chóng buông tóc xuống che đi đôi tai, nhìn thế nào cũng có cảm giác "bịt tai trộm chuông".
"Thật sao?" Tần Mặc lại gần Đường Thi Di.
Nhìn thấy Tần Mặc gần sát đến mức có thể nghe được tiếng thở của hắn, sắc mặt Đường Thi Di trong nháy mắt đỏ bừng, mọi lời mạnh miệng đều bay biến hết.
"Anh... đừng làm loạn... Em muốn đi tắm." Đường Thi Di đỏ mặt nhỏ giọng nói.
Tần Mặc cười thầm, cái vẻ thẹn thùng này khiến hắn muốn cắn một miếng ghê. Hắn giả vờ nguy hiểm nhìn nàng: "Thật sự không có ý đồ xấu sao?"
Tai Đường Thi Di đỏ bừng, mặt cũng càng đỏ hơn, nóng đến mức có thể luộc chín trứng gà, nàng nũng nịu thì thầm: "Không có đâu!"
Con bé này còn làm bộ làm tịch nữa chứ. Tần Mặc cười trộm một tiếng, tiến lên bích đông Đường Thi Di vào tường, hai tay nàng bị hắn cố định trên đỉnh đầu, hiện ra nụ cười gian xảo của lão sói.
"Nói dối là phải bị lão sói ăn thịt đó." Tần Mặc dọa nạt nói.
Nói xong, hắn không hỏi Đường Thi Di có đồng ý hay không mà trực tiếp hôn xuống.
Chỉ chốc lát sau, cả người Đường Thi Di mềm nhũn, như gấu túi bám vào Tần Mặc. Tần Mặc hai tay nâng mông nhỏ của nàng, vỗ nhẹ lên đó, trêu chọc: "Lần sau còn dám lừa anh nữa không?"
"Hừ, lần sau còn dám!" Đường Thi Di thì thầm.
Đúng là 100 cân thì 99 cân là cứng đầu mà.
"Trời cũng không còn sớm nữa, hay là..." Tần Mặc cười gian một tiếng.
"Ưm... Chúng ta nói nhỏ chút..."
Đường Thi Di thẹn thùng tựa đầu vào hõm vai Tần Mặc, gương mặt nóng như lò lửa nhỏ. Tần Mặc cười trộm, biết lần này là ở nhà mình nên con bé này vẫn còn hơi e dè.
Trong lòng ôm "mèo béo" này, Tần Mặc lập tức lòng như lửa đốt, cậu nhỏ Tần Mặc cũng bắt đầu "phản kháng". Hắn cũng không muốn bỏ lỡ đêm đẹp, ôm Đường Thi Di đi về phía phòng tắm.
Một giờ sau, tóc Đường Thi Di bết vào mặt, nàng cắn môi, cả người mềm nhũn trong lòng Tần Mặc, được hắn ôm ra từ phòng tắm.
Ở trong nước càng dễ mất sức, vì vậy nàng lại một lần nữa chịu thua, cuối cùng vẫn là Tần Mặc tắm rửa cho nàng.
"Em cần 'ngừng chiến' trước đã." Đường Thi Di ôm cổ Tần Mặc, không còn chút sức lực nào mà hừ hừ.
"Vừa nãy không phải ghê gớm lắm sao?" Tần Mặc véo nhẹ mũi nàng.
"Ngừng chiến một lát được không anh ~" Đường Thi Di tung chiêu sát thủ, tội nghiệp nhìn Tần Mặc. Thấy Tần Mặc không động lòng, nàng lần nữa dùng chiêu làm nũng đáng yêu, hôn nhẹ lên mặt Tần Mặc: "Anh trai ~"
"Em thành thật chút đi!" Tần Mặc tức giận trừng mắt nhìn "mèo béo" trong lòng.
Cái này mà giống thái độ muốn nghỉ ngơi sao?
Nếu không phải hắn có định lực mạnh, tuyệt đối lập tức tái chiến ba trăm hiệp!
Đường Thi Di vội vàng ngậm miệng lại, giả chết trong lòng Tần Mặc, khóe miệng không nhịn được nhếch lên. Miệng thì độc, nhưng cuối cùng vẫn thương mình chứ gì.
Tần Mặc đặt Đường Thi Di lên giường, nhìn thấy hai tấm chăn trên giường mà suýt bật cười.
Dì Hàn đây là định "giấu đầu hở đuôi" à?
Có vài chuyện...
Hai người bọn họ chuyện cần xảy ra và không cần xảy ra đều đã xảy ra rồi, đồng thời chuyện này cả hai gia đình đã sớm biết.
Tình huống này mà còn chuẩn bị hai tấm chăn thì không phải "giấu đầu hở đuôi" là gì? Đã ngủ chung một giường rồi, còn trông cậy hắn khắc kỷ phục lễ hay sao?
Hắn cũng đâu phải Liễu Hạ Huệ!
Đường Thi Di sau khi được Tần Mặc đặt xuống liền nhanh chóng chui vào chăn của mình, che kín mít, chỉ lộ ra một cái đầu, miệng còn lẩm bẩm: "Buồn ngủ quá à..."
Tần Mặc bị diễn xuất vụng về của nàng chọc cười. Thật sự coi hắn là cầm thú sao?
Hắn không vạch trần chút "mưu kế" vụng về của Đường Thi Di, đi đến một bên khác nằm cùng với nàng. Vừa mới chui vào ổ chăn đã ngửi thấy một mùi hương đặc trưng, đó là mùi hương trên người Đường Thi Di hòa quyện với mùi sữa tắm, rất cuốn hút.
"Anh làm gì mà cách em xa thế?"
Đường Thi Di thấy Tần Mặc mãi không ôm mình, đưa tay sang bên cạnh sờ soạng, phát hiện Tần Mặc vậy mà chui vào một cái chăn khác.
"Em không phải buồn ngủ thật à?" Tần Mặc buồn cười đáp lại.
Đường Thi Di hừ nhẹ, hai cái này có mâu thuẫn gì sao?
Ngủ say còn có thể nói nhảm nữa là!
Hoàn toàn không có mâu thuẫn gì hết!
Nàng lộn một cái từ chăn của mình, thuần thục chui vào chăn của Tần Mặc, tìm một tư thế thoải mái, áp chặt mặt vào lồng ngực Tần Mặc, cánh tay chủ động ôm lấy eo hắn, vẫn không quên cọ cọ trong lòng: "Không được lạnh nhạt, vẫn đang trong thời gian 'ngừng chiến' mà."
Tần Mặc dở khóc dở cười, "món ngon" dâng đến tận miệng mà không ăn là kiểu gì?
Con bé này hiện tại đang trong trạng thái "không mảnh vải che thân", đây không phải đang thử thách bản lĩnh đàn ông sao?
Đàn ông nào chịu nổi thử thách thế này chứ!
Nửa giờ sau, Tần Mặc bất đắc dĩ thở dài, vốn đã rất khó chịu, kết quả "mèo béo" trong lòng còn không ngoan, cái tay cứ quờ quạng trên người hắn không ngừng.
Đường Thi Di cảm nhận được sự thay đổi của Tần Mặc, cười trộm một tiếng. Nàng vẫn không ngủ, hiện tại thể lực gần như hoàn toàn khôi phục liền bắt đầu trêu chọc.
"Đừng lộn xộn!" Tần Mặc giữ chặt tay Đường Thi Di, xoay người đè nàng xuống dưới.
Ánh trăng chiếu vào mắt Đường Thi Di càng thêm sáng ngời, sự tinh nghịch trong mắt nàng hiện rõ mồn một. Nàng cười híp mắt, chủ động ngẩng đầu hôn nhẹ vào khóe miệng Tần Mặc rồi ghé vào tai hắn thì thầm: "Anh trai của em thật tốt ~"
Đừng nói Tần Mặc là sinh viên, đến cả súc vật cũng không nhịn nổi nữa là!
"Hay là chơi trò gì kích thích hơn chút nhỉ?" Tần Mặc hiện ra nụ cười gian xảo của bà lão sói.
Đường Thi Di nhớ lại chuyện mình hôm qua ở Ma Đô nói Tần Mặc có sở thích đặc biệt, sắc mặt lập tức đỏ bừng. Nàng nghĩ như vậy sao?
Nàng còn chưa chuẩn bị kỹ càng mà!!!
"Đừng..."
Lời Đường Thi Di còn chưa nói hết, liền bị Tần Mặc ôm lấy, dẫn nàng đến cửa. Nàng vừa định nói gì, liền bị Tần Mặc đặt xuống, đồng thời quay người áp mặt nàng vào cánh cửa, rồi từ phía sau giữ hai tay nàng lên đỉnh đầu.
Đường Thi Di lập tức hiểu ra tên này muốn làm gì, gương mặt nóng bừng. Tần Mặc hư quá đi!
Mà sao lại thấy hơi kích thích thế này?!
"Không được, sẽ bị nghe thấy mất!" Đường Thi Di nhỏ giọng cầu khẩn.
"Chúng ta nói nhỏ chút." Tần Mặc cười gian.
Ai bảo con bé này vừa rồi trêu chọc hắn chứ!
"Ưm...!"
Đường Thi Di vội vàng che miệng mình lại...