Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 531: CHƯƠNG 530: MÀN DIỄN KỊCH ĐẦY SÓNG GIÓ

Sân rộng của Xuân Hi Đường Champagne.

Tần Mặc dừng xe sát lề đường, hai chiếc xe cách nhau không xa, tiếng động cơ đặc trưng vang lên, lập tức thu hút ánh mắt mọi người ở đó.

Tần Mặc bình tĩnh xuống xe, không bận tâm đến ánh mắt của những người phía sau, trực tiếp tiến vào quảng trường Champagne, ngồi thang máy tiến về nhà hàng cá nướng trên tầng ba.

Dựa theo số bàn Lưu Dương cung cấp, Tần Mặc tìm thấy hai người kia.

"Không biết khẩu vị của anh thế nào, em tự ý gọi món cá nướng tê cay, không biết anh có thích không." Ngu Tư Viện áy náy giải thích.

Lưu Dương thích vị này, thế là hắn tự ý đổi món cá nướng sang vị tê cay.

Hôm nay vốn là Ngu Tư Viện mời khách, tự ý gọi món trước khi biết khẩu vị của khách thì quả thật không hay lắm, nên cô ấy nói thẳng, nếu Tần Mặc không thích thì có thể đổi món khác.

Cũng may Tần Mặc cũng không ghét vị tê cay, ngược lại, món này còn là đặc sản của quán, hắn đã ăn mấy lần và thấy ngon bá cháy!

"Không sao, tôi rất thích vị này." Tần Mặc cười đáp lại.

Ngu Tư Viện thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lần nữa nở nụ cười.

"Tôi đã bảo cậu suy nghĩ nhiều mà, đàn ông đích thực chỉ ăn cá nướng tê cay!" Lưu Dương cười hì hì.

Tần Mặc cũng không khách sáo, ngồi xuống đối diện Lưu Dương và Ngu Tư Viện, trêu chọc hỏi: "Đàn ông đích thực cùng nhau làm bạn chung phòng bệnh à?"

Khoa Hậu Môn Thiên Phủ đứng đầu cả nước, còn nguyên nhân thì...

Tự mà nghĩ đi!

"Mau mau cút! Ông đây khỏe mạnh lắm!" Lưu Dương mặt đen sì cằn nhằn.

"Ha ha ha, tôi đâu có nói cậu không khỏe mạnh, đây là chưa đánh đã khai sao?" Tần Mặc trêu chọc nhìn Lưu Dương.

Lưu Dương: . . . . .

Ngu Tư Viện phì cười, Lưu Dương càng thêm ngượng chín mặt.

Tần Mặc lúc này cũng quả thật có chút đói bụng, hắn không khách sáo cầm đũa: "Ăn cơm trước đã, đói chết mất thôi."

Nói rồi hắn gắp một miếng cá nướng bỏ vào miệng, mùi vị quen thuộc lan tỏa khắp khoang miệng.

Vẫn như cũ là cảm giác quen thuộc, ngon bá cháy!

"Gọi thêm nước ép Tiểu Mạch nhé?" Lưu Dương đề nghị.

"Uống rượu không lái xe." Tần Mặc nghiêm túc đáp lại.

Lưu Dương cằn nhằn, "Trước giờ có thấy cậu tự hạn chế thế đâu."

Tần Mặc vừa ăn vừa đặt chìa khóa chiếc AMG GTR PRO lên bàn.

Lưu Dương: . . .

Hắn quên Tần Mặc lái là chiếc AMG, nếu là Mercedes-Benz G thì gọi xe ôm công nghệ tuyệt đối không có vấn đề, không gian chứa đồ của AMG mặc dù lớn hơn so với siêu xe bình thường, nhưng nếu dùng để cất giữ xe điện của anh tài xế xe ôm công nghệ thì vẫn hơi khó khăn.

Tần Mặc trêu chọc nói: "Hay là để chị dâu đưa tôi về trước?"

"Cậu nghĩ thì hay lắm!" Lưu Dương lập tức cằn nhằn, "Vợ bạn thì không thể lừa gạt, hiểu chưa?"

Ngu Tư Viện bị câu gọi "chị dâu" của Tần Mặc khiến mặt cô ấy nóng bừng, Lưu Dương đáp lại càng khiến cô ấy thêm đỏ mặt.

Tần Mặc đánh giá hai người bằng ánh mắt, nở nụ cười đầy ẩn ý, "Lãng tử quay đầu đúng là khác bọt thật, giờ đã bắt đầu bảo vệ rồi à?"

Lưu Dương đắc ý đáp lại, "Chứng minh anh đây trong gen đã là đàn ông tốt rồi!"

Tần Mặc mặt đầy dấu chấm hỏi, không phải, cậu có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì nói xàm không?

Đàn ông tốt, Lưu Dương, ?

Giữa hai cái này có liên hệ?

Hay là những cô học tỷ vây quanh Lưu Dương trước đây chỉ là giấc mơ của hắn?

Ngu Tư Viện cũng chú ý tới biểu cảm kỳ lạ của Tần Mặc, cô ấy tò mò hỏi: "Sao thế?"

"Bị vị cực phẩm đàn ông tốt trước mắt này sốc nặng." Tần Mặc giả vờ cảm thán đáp lại.

Lưu Dương ngượng đến mức đầu ngón chân sắp đào ra được ba phòng ngủ một phòng khách trong giày, lúc này mới nhớ tới Tần Mặc thế mà lại biết quá khứ đen tối của mình.

Ngu Tư Viện nghe bạn cùng phòng kể về một vài tin đồn của Lưu Dương, nhưng cụ thể thì không rõ lắm, nên cô ấy hơi tò mò về Tần Mặc, luôn cảm thấy có gì đó ẩn ý.

Cô ấy nghi ngờ nhìn Lưu Dương, chẳng lẽ còn có chuyện gì cô ấy không biết sao?

Lưu Dương trong lòng thót tim một cái, bên ngoài vẫn bình tĩnh hỏi: "Trên mặt tôi có gì à?"

Màn diễn xuất tinh xảo khiến Tần Mặc phải thốt lên "đúng là thánh diễn".

Thầy Tống lúc ấy nếu được bồi dưỡng thêm một chút với Lưu Dương, biết đâu đã không bị lật kèo.

Ngu Tư Viện mím môi, cũng không nhìn ra được mánh khóe gì trên mặt Lưu Dương, một lát sau, cô ấy lắc đầu đáp: "Không có."

Nói xong nàng cúi đầu tiếp tục ăn, Lưu Dương trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn oán trách liếc nhìn Tần Mặc, vừa rồi suýt nữa thì bị lộ tẩy.

Tần Mặc vô tội nhún nhún vai, ra hiệu chuyện này không liên quan gì đến mình.

Lưu Dương không còn dám làm gì phát ngôn nguy hiểm, không khéo lát nữa sẽ bùng nổ mất!

Tần Mặc chủ động đổi chủ đề, Lưu Dương thở phào nhẹ nhõm.

Bữa cơm này kéo dài khoảng một giờ, sau khi bữa ăn kết thúc, Lưu Dương chở Ngu Tư Viện rời đi trước, Tần Mặc thì trở về phòng D10.

Về đến nhà, hắn rửa mặt xong sau đó ngồi ở trên ghế sofa kiểm tra tin nhắn nhóm, ưu tiên xử lý một số việc công.

Mấy ngày nay quán bar và quán net gaming đều đang thi công, một số chuyện trọng yếu Lâm Khải đều sẽ đăng trong nhóm làm việc, xin ý kiến chỉ đạo của hắn, còn có nhóm công việc của công ty văn hóa mới thành lập và dự án Không Huyên Cảnh cũng cần xử lý.

Trước đó công việc của công ty văn hóa mới thành lập và dự án homestay Không Huyên Cảnh đều do Bạch Hạo và Từ Thừa Duệ xử lý, hiện tại Bạch Hạo bởi vì phải xử lý chuyện tình cảm bất đắc dĩ đành giao lại toàn bộ công việc của công ty văn hóa mới thành lập cho Tần Mặc và Vương Thần.

Từ Thừa Duệ gần đây cũng bận rộn với Công ty Dịch vụ Gia đình Hoa Đào Ổ ở Đế Đô, công việc của dự án Không Huyên Cảnh tự nhiên cũng đổ dồn lên vai hai người họ, khiến khối lượng công việc của họ tăng vọt!

Tần Mặc chỉ biết thở dài bất lực, may mà hắn chỉ làm chủ một công ty quản lý, nếu không lại thêm cơ sở chăm sóc da và công việc của tiệm lẩu, e rằng đã "bay màu" rồi.

Sau một giờ, Tần Mặc mới xử lý xong xuôi mọi việc công.

Đường Thi Di vừa vặn lúc này gửi tin nhắn đến.

Đường Thi Di: "Báo cáo quan nhân, anh đã bốn tiếng năm phút không thèm để ý đến em, nói, có phải hay không ở bên ngoài có 'cẩu' rồi?"

Nói xong vẫn kèm theo một sticker biểu cảm 【cát ngươi rổ】 dữ tợn.

Tần Mặc suýt nữa bật cười thành tiếng.

Tần Mặc: "Ừm, tiểu tỷ tỷ vớ đen rất trơn!"

Đường Thi Di nhìn thấy cái tin nhắn này, khóe miệng vô thức nhếch lên, tiếp tục trả lời tin nhắn.

Đường Thi Di: "So với vớ đen của em còn trượt hơn sao?"

Đường Thi Di: "[ hình ảnh ] "

Tần Mặc nhấn mở ảnh đã nhìn thấy một bức ảnh vớ đen mới toanh.

Chờ hắn một lần nữa trở về giao diện trò chuyện thời điểm, bức ảnh đã bị thu hồi.

Tần Mặc ngơ ngác, thao tác gì đây?

Đường Thi Di nhìn thấy khung chat bên trên cái kia đang nhập tin nhắn, không nhịn được bật cười, đoán chắc Tần Mặc đang cằn nhằn bên kia, nàng thừa thắng xông lên đáp lại.

Đường Thi Di: "Em và vớ đen của cô ta, ai đẹp mắt hơn?"

À vâng, câu hỏi chết người!

Vấn đề này cơ hồ khó mà giải quyết, vô luận trả lời thế nào cũng sẽ bị nắm thóp, tỷ như bạn gái cậu hỏi câu này, cậu trả lời bạn gái cậu đẹp hơn, chẳng phải cũng có nghĩa là cậu thật sự có "phương án B" tồn tại sao?

Nhưng nếu như cậu trả lời không phải bạn gái cậu, à. . .

Hiểu được đều hiểu!

Chỉ tiếc chiêu này đối với người khác là câu hỏi chết người, nhưng đối Tần Mặc tới nói đơn giản là câu hỏi cho điểm miễn phí, dù sao hắn là đàn ông tốt, làm gì có "phương án B" nào.

Tần Mặc: "Em lại lấy cái này ra để khảo nghiệm cán bộ à?"

Đường Thi Di bật cười, "Đúng vậy đó."

Tần Mặc nhíu mày, liền gọi video call ngay lập tức, điện thoại vừa đổ chuông đã được bắt máy ngay.

"Cái cô nàng vớ đen của anh đâu, cho em xem với." Đường Thi Di với vẻ mặt trêu chọc xuất hiện trong video.

Tần Mặc hừ một tiếng, "Anh thấy em gần đây hư lắm rồi đấy."

Đường Thi Di trêu chọc, "Làm sao mà bằng anh được, sờ vớ đen của cô nàng khác còn dám gọi video cho bạn gái mình, đây là chuẩn bị hưởng phúc tề nhân sao?"

Tần Mặc hiện tại có thể khẳng định rằng, cừu non đã biến thành cáo già rồi.

"Hừ, kiểm tra phòng!" Đường Thi Di nũng nịu hừ một tiếng, làm ra vẻ chính cung, còn giả vờ đe dọa nói: "Nếu như bị em phát hiện anh giấu người đẹp trong nhà thì anh chết chắc!"

"Không dám không dám." Tần Mặc làm ra vẻ sợ hãi.

Hai "thánh diễn" này giờ phút này đều đang cố nhịn cười, bờ vai run rẩy cho thấy cô ấy đang cố nhịn rất vất vả.

Tần Mặc cầm điện thoại đi một vòng quanh phòng, mọi thứ đều bình thường.

"Thôi được, anh giấu kỹ đấy, lần này tạm tha cho anh." Đường Thi Di hừ nhẹ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!