Virtus's Reader

"Thế nên?" Bạch Hạo im lặng cà khịa: "Tối nay ngủ thì tốt nhất là mở to mắt ra đấy!"

"Ha ha ha, không cần phí công vô ích đâu, ký túc xá bọn tôi có bảo an mà!" Tần Mặc châm chọc đáp lại.

Bạch Hạo lại im lặng, Vương Thần liền hỏi: "Cậu đến đây chỉ để nói chuyện này thôi à?"

"Chứ cậu nghĩ là gì? Cố ý đến thăm cậu chắc?" Bạch Hạo cà khịa.

Vương Thần không nhịn được cười mắng: "Cậu có ý gì đấy, bố mày không xứng để cậu đến thăm à?"

"Cậu xứng à?" Bạch Hạo trào phúng đáp lại.

Vương Thần: ?

Tần Mặc ở một bên cười phá lên, lên cơn hài hước à?

"Lát nữa có muốn đi ăn khuya cùng không?" Tần Mặc đề nghị.

Dù sao Bạch Hạo đã ba ngày không lộ diện, đúng là nên tụ tập vui vẻ một chút.

"Vậy vấn đề đặt ra là, ai mời khách đây?" Bạch Hạo nhíu mày, sau đó cười gian xảo nói: "Nếu là thằng Vương mời khách, bọn mình xuất phát ngay bây giờ!"

"Đậu xanh, có ý gì đấy?" Vương Thần trừng to mắt: "Vừa ra đã muốn moi tiền của tao rồi à?"

"Hừm, đừng tưởng tôi không biết quỹ đen của cậu gần đây phồng to lắm đấy!" Bạch Hạo bình tĩnh nói.

Vương Thần sững sờ, vô thức mở miệng: "Sao cậu biết?"

"Nhạc Nhạc nói." Bạch Hạo cười gian xảo đáp lại.

Đúng là của nhà khó giữ!

Vương Thần ngớ người, cô vợ phá của này lại đem hết của cải trong nhà tiết lộ ra ngoài rồi à?

Bạch Hạo cố ý vỗ vai Vương Thần, tạo áp lực: "Không thể nào không thể nào, anh em khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, không đến nỗi ngay cả một bữa ăn khuya cũng không nỡ mời chứ?"

Đòn này thâm hiểm, xem cậu đỡ kiểu gì!

Khóe môi Vương Thần giật giật, biết bữa cơm hôm nay không thoát được, cuối cùng chỉ có thể mặt đen sì đáp trả: "Cút ngay! Giờ xuất phát được rồi chứ!"

Bạch Hạo cười ha ha nói: "Đa tạ Vương tổng hào phóng!"

Tần Mặc lúc này cũng ở một bên đâm thêm một nhát, ra vẻ tán thưởng: "Thịnh tình không thể chối từ, Vương Thần quả nhiên là người trọng tình nghĩa!"

Vương Thần tức đến bật cười, đậu xanh, lòng tốt không thể từ chối ư?

Không thể từ chối cái quái gì, hắn có nói câu nào tử tế đâu!

"Ugh!" Vương Thần đau lòng nhìn số dư trong ví, khóc không ra nước mắt.

Ban đầu số tiền đó hắn định nạp tiền ở quán bar, xem ra, bị hai người này để mắt tới rồi thì mục tiêu này xem như tan thành mây khói.

Bạch Hạo và Tần Mặc nhìn nhau, cười ha hả.

Nửa giờ sau, bên ngoài nhà hàng tư nhân Michelin Ngọc Chi Lan.

Ba người Tần Mặc đậu xe bên ngoài cửa tiệm, lần đầu Bạch Hạo và Tần Mặc nói chuyện hợp tác cũng chính là ở nhà hàng này.

Tần Mặc có ấn tượng khá sâu về nơi này, chủ yếu vẫn là vì cách trang trí rất đặc biệt, còn về hương vị thì tôm hùm xanh ở đây vẫn rất ngon.

Vương Thần nhìn biển hiệu tiệm này, không khỏi hoài nghi nhìn Bạch Hạo: "Cậu không phải đã lên kế hoạch làm thịt tôi một bữa từ trước rồi đấy chứ?"

Ngọc Chi Lan tám giờ tối đã ngừng nhận đặt bàn, hiện tại cũng đã gần mười một giờ mười lăm phút, Bạch Hạo vẫn đặt được phòng, nếu nói chưa đặt trước thì có đánh chết hắn cũng không tin!

Cái này còn nhờ vào việc Bạch Hạo trước đó thường xuyên lui tới, ông chủ tiệm này mới đồng ý dành cho hắn một phòng nhỏ vào khoảng thời gian này, bằng không người bình thường căn bản không được đãi ngộ này.

Bạch Hạo tiến lên vỗ vai Vương Thần, trêu chọc nói: "Không cần để ý mấy cái tiểu tiết này!"

"Đậu xanh!" Vương Thần không nói nên lời, cho nên thật đúng là sớm có dự mưu à?

Tiến vào trong tiệm, Bạch Hạo dẫn Tần Mặc và Vương Thần đi vào căn phòng đã đặt trước, đây chính là căn phòng lần trước hắn và Tần Mặc ăn cơm cùng nhau.

"Cứ theo menu đã đặt trước mà mang đồ ăn lên đi." Bạch Hạo khách khí nói.

Ông chủ cười đáp ứng, sau đó rời khỏi phòng.

"Cậu đúng là đồ chó mà!" Vương Thần cà khịa.

Bạch Hạo thản nhiên đáp lại: "Cậu nói tùy cậu thôi, dù sao cuối cùng vẫn là cậu trả tiền mà!"

Khóe mắt Vương Thần giật giật, cái trò cáo già này đúng là ấu trĩ!

Trong lúc chờ đồ ăn, ba người tán gẫu.

"Theo cách nói của cậu, chuyện giữa cậu và Trương Dĩnh đã giải quyết xong rồi à?" Tần Mặc tò mò hỏi.

"Ừm, ban đầu bên Trần gia còn muốn cố gắng tranh thủ hợp tác với nhà mình vì chuyện này, nhưng hiện tại biến cố bất ngờ xảy ra khiến bọn họ lo thân mình còn chưa xong, chuyện này tự nhiên không có gì để nói thêm." Bạch Hạo cười.

"Thế còn Vũ Đồng thì sao?" Vương Thần hỏi.

"Tôi và Trương Dĩnh vốn dĩ không có gì, mọi chuyện đã giải thích rõ ràng rồi." Bạch Hạo bình tĩnh nói.

"Ý là ngày mai cậu có thể tiếp quản công việc công ty rồi à?" Vương Thần lập tức kích động lên.

"Ugh, mấy cậu không thể để tôi nghỉ ngơi thêm hai ngày sao?" Bạch Hạo tức giận cà khịa: "Hai cậu một người thì hoàn toàn buông tay làm chủ, một người thì một nửa buông tay làm chủ, có biết trước đó tôi đã vất vả thế nào không?"

"Đây là suốt cả năm không ngừng nghỉ, khó khăn lắm mới có cơ hội, không thể để tôi tận hưởng một chút sao?" Bạch Hạo tiếp tục cà khịa.

Tần Mặc không nói gì, trong ba người hắn là người không có quyền lên tiếng nhất, dù sao buông tay làm chủ là sự thật!

Vương Thần rên rỉ một tiếng, chẳng lẽ là mấy ngày nay hắn còn phải tiếp tục bị hành hạ sao?

"Anh mày trước đây còn mệt hơn thế này nhiều!" Bạch Hạo tiếp tục thuyết phục hai người: "Yên tâm, nhiều nhất tuần sau tôi sẽ trở lại, nên trước lúc đó hai cậu cứ giữ vững vị trí nhé."

Bạch Hạo vẻ mặt thành khẩn: "Tôi tin tưởng các cậu, cố lên!"

Tần Mặc: ...

Vương Thần: ...

Y chang mấy thằng đầu sỏ đa cấp!

"Ai bảo hai chúng ta số phận hẩm hiu đâu." Vương Thần thở dài.

Bạch Hạo cười mắng: "Làm như công ty một mình tôi không bằng, nói đến trong ba đứa mình thì thằng Tần là thảnh thơi nhất, đậu xanh, lén lút sau lưng bọn mình mở công ty quản lý!"

Vương Thần cũng quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt oán hận khiến Tần Mặc lập tức nổi da gà, chỉ nghe Vương Thần buồn bã nói: "Tôi thấy thằng Bạch nói không sai, cho nên tôi quyết định mấy ngày tới chúng ta có cần phải đổi vai một chút!"

Nằm không cũng dính đạn là cảm giác gì?

Đừng hỏi!

Hỏi chính là cay đắng vô cùng!

Tần Mặc đau đầu, đã thế còn không có cách nào phản bác, cuối cùng hắn bất đắc dĩ cà khịa: "Hai đồ cáo già!"

"Cứ vui vẻ quyết định như vậy đi, tôi tin tưởng cậu, cố lên!" Vương Thần cười gian xảo lặp lại lời Bạch Hạo vừa nói.

Tần Mặc còn có thể nói gì nữa?

Chỉ có thể vừa cà khịa vừa đáp ứng.

Nghe được Tần Mặc đồng ý, Vương Thần và Bạch Hạo như đạt được mục đích, đồng loạt nở nụ cười.

"Sao tôi cứ cảm giác bị hai cậu gài bẫy thế nhỉ?" Tần Mặc mãi sau mới nhận ra, càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai, hắn nghi ngờ nhìn hai người.

"Tuyệt đối không có, cậu nghĩ nhiều rồi." Vương Thần đàng hoàng cam đoan.

Bạch Hạo cũng lập tức gật đầu khẳng định: "Đúng đúng đúng, bọn mình là anh em cây khế, tình nghĩa keo sơn mà!"

"Thế mà cũng đòi thêm tiền?"

Tần Mặc thấy hai người như vậy, càng khẳng định suy nghĩ của mình, lập tức cà khịa lại.

Bất quá bây giờ hắn có muốn đổi ý cũng không thể được, chỉ có thể biến nỗi uất ức thành sức ăn!

Vương Thần cười đểu nói: "Ăn nhiều một chút đi, ăn không đủ no thì làm sao mà làm việc, cậu nói có đúng không thằng Bạch?"

Bạch Hạo cũng không nhịn được bật cười: "Không có gì phải lo!"

Thế nên?

Thế giới mà chỉ có Tần Mặc chịu thiệt đã thành hiện thực rồi sao?...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!