Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 571: CHƯƠNG 570: TẦN MẶC - NGƯỜI THÍCH KHIÊM TỐN

Nhìn số tiền chín triệu trên thẻ, Tần Mặc chỉ biết bất đắc dĩ. Một ngụm rượu mà trị giá một triệu ư?

Chỉ có thể nói ông Tần đây đúng là có máu mặt thật!

Bất quá có còn hơn không, hắn đắc ý bỏ túi chín triệu đó rồi lái xe đến Đại học Thiên Phủ.

Nửa giờ sau, hắn và Dương Tinh dừng xe ở bãi đậu xe cổng đông. Nơi này gần như đã trở thành chỗ đậu xe cố định của hai người, bởi vì ai cũng biết ở đây đậu hai chiếc xe sang trọng, những người khác cơ bản không còn dám đỗ xe của mình tới, sợ lỡ va quẹt vào hai chiếc xe đó.

Cái giá phải trả e là hơi bị chát.

"Nghĩ kỹ xem giải thích với đạo viên thế nào chưa?" Dương Tinh cười khẩy hỏi.

Tần Mặc mặt đầy dấu chấm hỏi, "Có cần tôi mở chai rượu ăn mừng cho cậu không?"

"Cũng không phải là không được!" Dương Tinh cười ha ha nói.

Tần Mặc chỉ biết im lặng, sau đó mấy người ăn sáng xong chuẩn bị tiến về phòng học.

Vừa trở lại phòng học, Lâu Thư Ngữ tìm đến. Tần Mặc nghi hoặc nhìn cô.

Lâu Thư Ngữ lườm một cái, "Không phải đã nói sẽ đưa tôi tập ghi chép bài học sao, kết quả người biến mất luôn?"

Tần Mặc sửng sốt một chút, sực nhớ ra đúng là có chuyện đó thật. Hắn lúng túng đáp lại, "Thật xin lỗi, bận quá nên quên mất."

Lâu Thư Ngữ trêu chọc, "Bận rộn thể hiện tình cảm cho cả trường xem à?"

". . . . ." Tần Mặc trầm mặc.

"Đây là ghi chép bài học gần đây, trước đó cậu có thể đưa tôi không, tôi muốn bổ sung lại mấy ngày nay." Lâu Thư Ngữ đưa một chiếc laptop khác cho Tần Mặc.

Vậy ra ủy viên văn thể đến đây để "sưởi ấm" à?

Tần Mặc kinh ngạc nhìn Lâu Thư Ngữ.

Lâu Thư Ngữ nói, "Dù sao sớm muộn gì cậu cũng tìm tôi mượn thôi."

". . ." Tần Mặc xoa mũi, hắn thật đúng là nghĩ như vậy.

Lâu Thư Ngữ nhịn không được cười lên, "Cảm ơn cũng không cần nói, ai bảo tôi lấy giúp người làm niềm vui đâu. Tập ghi chép này đều là những trọng điểm bài học gần đây, bây giờ cậu có thể đưa tôi tập ghi chép bài học lần trước tôi cho cậu mượn được không?"

Tần Mặc cảm kích nhìn Lâu Thư Ngữ, "Đại ân đại đức của ủy viên Lâu, Tần mỗ suốt đời khó quên. Mấy môn tự chọn học kỳ này cứ để tôi lo hết!"

"Vậy tôi cảm ơn cậu trước nhé?" Lâu Thư Ngữ trêu chọc.

"Được thôi, tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi." Tần Mặc ngồi đoan chính.

Nói đi thì cũng phải nói lại, cái pha này của cậu Tần hơi bị đỉnh của chóp luôn!

Lâu Thư Ngữ lại lườm Tần Mặc một cái, cầm lại chiếc laptop lần trước đưa cho Tần Mặc rồi trở về chỗ ngồi của mình.

Kim Triết cùng hai người bạn nhìn xem cách giao lưu của hai người họ mà nhao nhao hóa thân thành Sherlock Holmes.

"Bảo hai người không có gì với nhau thì tôi không tin đâu!" Kim Triết hồ nghi nhìn Tần Mặc.

Dương Tinh cũng có biểu cảm tương tự. Bình thường bọn họ đâu có thấy gì bất thường đâu, vậy nên quan hệ của hai người này tốt từ lúc nào vậy?

Ủy viên văn thể chủ động cho mượn ghi chép bài học ư? Dù sao bọn họ chưa từng được hưởng đãi ngộ như vậy.

"Thôi đi! Hai chúng tôi trong sạch, chỉ là bạn bè đơn thuần thôi." Tần Mặc chững chạc đàng hoàng giải thích.

Kim Triết bĩu môi, "À đúng đúng đúng, bạn bè đơn thuần mà người ta chủ động cho cậu mượn ghi chép bài học!"

Tần Mặc: . . . . .

Vấn đề là hai người họ vẫn thật sự là bạn bè bình thường, thậm chí nói nghiêm ngặt hơn thì ngay cả bạn bè bình thường cũng không tính. Hắn và Lâu Thư Ngữ giao lưu giới hạn trong phòng học, ra khỏi phòng học hai người cơ bản không có tự mình giao lưu.

"Đáng tiếc cậu đã có Tam tẩu rồi, không thì ủy viên Lâu đúng là một ứng cử viên bạn gái hiếm có, vừa học giỏi lại vừa xinh đẹp." Kim Triết chậc chậc cảm thán.

Điểm này Dương Tinh vô cùng tán đồng, nếu không phải Lâu Thư Ngữ quá mức cao ngạo lạnh lùng, con trai theo đuổi cô ấy xếp hàng dài là chuyện quá đỗi bình thường.

"Cậu đi mà theo đuổi đi, cũng không biết bạn gái cậu biết được có đánh gãy chân cậu không." Tần Mặc im lặng nói móc.

"Sợ không phải trực tiếp kéo hắn đi cột vào cọc nha!" Dương Tinh trêu ghẹo.

"Ha ha ha ha nói thật thì hơi bị kinh khủng đấy!" Tần Mặc cười té ghế.

Kim Triết: . . . . .

Mấy người đang trò chuyện rôm rả thì lớp đột nhiên im lặng. Phản ứng đầu tiên của Tần Mặc chính là nhìn về phía cổng, quả nhiên ngay cả khi lên đại học cũng không thay đổi được định luật "giáo viên đến là im lặng".

Mà lại kinh khủng nhất là người đến lại chính là đạo viên của bọn hắn, quá trình điểm danh diễn ra như thường lệ.

Tần Mặc biết chuyện gì đến rồi cũng phải đến, khi đạo viên điểm đến tên hắn, hắn dứt khoát trả lời. Đạo viên hơi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Mặc đang ngồi trên chỗ ngồi, rất nhanh tiếp tục điểm danh, không hề có cảnh cả lớp bị thông báo phê bình như Tần Mặc tưởng tượng.

Điều này làm hắn thoáng thả lỏng một chút, nhưng mà ghét của nào trời trao của đó, đạo viên vừa điểm danh xong cả lớp lại nhấn mạnh gọi tên Tần Mặc một tiếng.

Tần Mặc vừa buông xuống tâm lại treo lên. Hắn mang theo tâm trạng như đi chịu chết đứng lên, kết quả đạo viên chỉ là nhìn hắn một cái, "Sau khi tan học nhớ đến văn phòng của tôi một chuyến."

Thế là xong rồi ư?

Không chỉ Tần Mặc kinh ngạc, ngay cả Dương Tinh cùng hai người bạn đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Phải biết lần trước lớp bọn họ có một bạn học trốn học bị phát hiện, kết quả kia thế nhưng là vô cùng thê thảm, năm vạn chữ kiểm điểm cộng với phê bình và học phần bị trừ nặng nề thì làm sao?

"Chỉ có thế thôi à?" Dương Tinh hồ nghi, "Cậu có họ hàng gì với đạo viên à?"

"Nếu có thì tôi có đến mức căng thẳng thế này không?" Tần Mặc lập tức phủ nhận.

"Vậy thì kì quái thật." Dương Tinh nói thầm.

"Cậu có phải quên là tan học tôi còn phải đến văn phòng của thầy ấy không, biết đâu hình phạt thật sự đang chờ ở đó!" Tần Mặc thở dài.

"Cũng đúng, cầu Chúa phù hộ cậu." Dương Tinh vỗ vỗ vai Tần Mặc.

Tần Mặc cũng không bị chuyện này ảnh hưởng, nên lên lớp thì lên lớp, dù sao hắn đã làm tốt dự tính xấu nhất rồi.

Giảng bài trôi qua rất nhanh, sau khi tan học Tần Mặc một mình tiến về văn phòng đạo viên. Đến trước cửa, hắn lễ phép gõ cửa một cái.

"Vào đi."

Là giọng của đạo viên, Tần Mặc lúc này mới đẩy cửa bước vào.

Đạo viên thấy là Tần Mặc, ông đặt cây bút trong tay xuống, "Biết tôi gọi cậu đến đây làm gì không?"

Tần Mặc xoa mũi, "Chuyện trốn học ạ?"

Đạo viên tức giận đáp lại, "Tôi còn tưởng cậu không biết cơ đấy! Nghỉ liền mấy ngày liền, cậu đúng là học sinh giỏi của tôi đấy nhỉ, có chuyện gì không biết nói trước với tôi một tiếng à?"

Tần Mặc xấu hổ cười một tiếng, bất quá rất nhanh kịp phản ứng, tình huống này hình như có gì đó sai sai, không phải nên trực tiếp "tuyên án tử hình" cho hắn sao?

Nghe ý của đạo viên, trong chuyện này hình như vẫn còn đường lui?

"Chuyện công ty giải quyết xong rồi à?" Câu nói tiếp theo của đạo viên càng thêm vượt quá dự liệu của hắn.

Tần Mặc kinh ngạc ngẩng đầu, "Chuyện gì ạ?"

"Còn giả vờ với tôi à, cổ đông công ty cậu đã tiết lộ sự thật với nhà trường rồi. Lần này trốn học không phải là vì đàm phán hợp đồng đại diện với Dior sao?" Đạo viên nói, "Công ty văn hóa mới thành lập lại là của cậu, cậu đúng là làm chuyện lớn trong âm thầm đấy nhỉ."

Tần Mặc càng thêm mơ hồ, bất quá hắn cũng sẽ không ngốc đến mức vạch trần nội tình của mình, "Trường học đều biết rồi ạ?"

"Ừm, chuyện lớn như vậy mà tôi làm đạo viên lại là người cuối cùng biết." Đạo viên tức giận đáp lại.

Tần Mặc nhanh chóng tự hỏi, nhớ không nhầm thì Đại học Thiên Phủ hôm nay đối với sinh viên khởi nghiệp dường như được ưu đãi đặc biệt, hơn nữa còn có một số đặc quyền, ví dụ như việc "trốn học" này, và việc này còn được nhà trường công nhận, không cần lo lắng vấn đề học phần bị trừ nặng nề.

Nghĩ đến mình rất có thể vì phương diện này mới có thể nhận được ưu đãi, hắn lúc này thừa nhận, cười ngượng nghịu nói: "Không có ý tứ đạo viên, vốn dĩ tôi chỉ muốn khiêm tốn một chút thôi mà."

Đạo viên suýt chút nữa bị lời này của hắn chọc cười, "Nhớ không nhầm thì mấy chiếc xe sang trọng đậu trong trường trước đó đều là của cậu đúng không, đây là cái kiểu khiêm tốn gì vậy?"

"À ừm..." Tần Mặc lúng túng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!