Virtus's Reader

Đường Thi Di: "(Icon hóng chuyện) Để em đoán xem, chẳng lẽ anh lại muốn đến Ma Đô à?"

Tần Mặc bật cười vì tức giận, hắn cứ như vậy giống kẻ biến thái sao?

Sau đó hắn nhanh chóng trả lời.

Tần Mặc: "(Cười) Anh cho phép em sắp xếp lại ngôn ngữ của mình."

Đường Thi Di: "Không phải sao?"

Cô mèo béo này càng ngày càng lún sâu vào con đường tìm chết.

Tần Mặc: "Nếu em đoán đúng thì đợi đấy, anh đặt vé ngay bây giờ!"

Đường Thi Di: "(Mặt đáng thương) Đừng mà, đừng mà, đừng mà! Em sai rồi!!!"

Ít nhất cũng phải để cô ấy hoãn lại một chút, dù sức chiến đấu của cô ấy có tăng lên, nhưng vẫn không thể sánh bằng thiên phú của Tần Mặc.

Tần Mặc cười khẩy một tiếng, "Xin lỗi đi!"

Đường Thi Di: "Em xin lỗi!!! (Hét to)"

Tần Mặc: "Cái này còn tạm được."

Thấy cô ấy khá thành khẩn, hắn liền miễn cưỡng đồng ý lời xin lỗi của Đường Thi Di.

Đường Thi Di: "(Thả tim) Yêu anh quá đi mất!"

Đường Thi Di: "Bây giờ anh có thể nói là chuyện gì được chưa ạ? (Siêu ngoan)"

Tần Mặc nhìn thấy tin nhắn này suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đúng là bó tay với cô bé này!

Tần Mặc: "(Cười gian) Vừa rồi bà Vương gọi điện thoại muốn anh nói chuyện đính hôn với em."

Tần Mặc: "Không biết Tiểu Đường có ý kiến gì không?"

Đường Thi Di: "?!!! Thật sao?"

Phảng phất sợ Tần Mặc lừa mình, rất nhanh cô ấy gọi video đến ngay lập tức. Tần Mặc vẻ mặt tươi cười nhấn kết nối, Đường Thi Di đầy mắt mong đợi nhìn chằm chằm Tần Mặc, "Dì thật sự nói như vậy sao?"

"Ừm hứ, anh còn lừa em bao giờ sao?" Tần Mặc cười trêu chọc.

Sau khi hắn nói xong câu đó, nụ cười trên khóe miệng Đường Thi Di vô cùng chân thật, rõ ràng là rất muốn đồng ý, nhưng vẫn thấp thỏm nhìn Tần Mặc một chút, "Còn anh thì sao? Thật ra bây giờ nói chuyện này có vẻ hơi sớm, em không sao đâu."

Ai cũng có thể nhìn ra cô ấy lúc nói những lời này là trong lòng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo. Tần Mặc trong nháy mắt đoán được cô mèo béo này đang nghĩ gì, đơn giản là sợ hắn bị bà Vương gây áp lực nên mới đến bàn bạc với cô ấy, chứ không phải vì ý muốn thật sự của Tần Mặc.

Cô bé này luôn suy nghĩ cho người khác.

Tần Mặc trên mặt lộ ra một nụ cười phát ra từ nội tâm, "Anh đương nhiên hy vọng sớm định ra chuyện này, dù sao bây giờ em là nữ thần của cả mạng xã hội, vạn nhất ngày nào đó chạy theo người khác mất, anh chẳng phải sẽ khóc ngất trong nhà vệ sinh sao?"

"Nói bậy bạ, cái gì mà nữ thần của cả mạng xã hội, nghe ghê chết đi được." Đường Thi Di hờn dỗi, chỉ là nụ cười trên khóe miệng vẫn rất chân thật phản ánh nội tâm cô ấy.

Câu nói này nếu là từ trong miệng người khác nói ra, cô ấy có thể sẽ chỉ cười cho qua chuyện, chẳng để tâm, nhưng đây chính là từ miệng Tần Mặc nói ra, gián tiếp đã chứng minh nhan sắc của mình trong mắt Tần Mặc vẫn rất "đỉnh"!

Điều ấy đủ để cho cô ấy vui vẻ cả ngày.

"Anh thật sự nguyện ý sao?" Đường Thi Di lại một lần nữa hỏi thăm, lần này trong mắt cô ấy không có thấp thỏm, mà là ánh mắt sáng rực, tràn đầy mong đợi.

"Đương nhiên." Tần Mặc gật đầu khẳng định, sau đó trêu chọc nói: "Cho nên Tiểu Đường bây giờ có phải nên cho anh một câu trả lời rồi không?"

Đường Thi Di tâm trạng vui vẻ khôn xiết, nhưng cũng không lập tức đồng ý, mà là ra vẻ khó xử kéo dài giọng, "Thế này à... Em cần cân nhắc một chút."

"?" Đến lượt Tần Mặc trợn tròn mắt, đáp án này hắn hoàn toàn không nghĩ tới. Rất nhanh hắn chú ý tới biểu cảm ranh mãnh của Đường Thi Di, biết mình bị lừa rồi, chơi trò mèo vờn chuột đúng không?

Trùng hợp làm sao, so diễn kịch hắn còn chưa từng thua ai.

"Đã như vậy, vậy anh chỉ có thể báo cáo chi tiết lại với bà Vương." Tần Mặc thở dài, giả vờ buồn bã chuẩn bị cúp máy video.

Đường Thi Di tưởng mình chơi quá đà, vội vàng ngăn cản, "Em nói đùa thôi, em đồng ý!!!"

Tần Mặc cười hừ hừ một tiếng, nhóc con mà dám chơi trò mèo vờn chuột với hắn, cô mèo béo này còn non lắm!

"Được lắm, anh lừa em!" Đường Thi Di kịp phản ứng, tức giận nói.

"Em có nói lý không, rõ ràng là em lừa anh trước, sao còn trách ngược lại anh?" Tần Mặc mặt mũi tràn đầy vô tội hỏi lại.

"Em..." Đường Thi Di há miệng muốn cãi lại, phát hiện mình căn bản không cãi lại được Tần Mặc, buồn bực lườm Tần Mặc một cái, hừ nhẹ nói: "Thật là, không thể để em trêu chọc anh một chút sao?"

"Nếu ái phi muốn, chúng ta về sau còn nhiều thời gian mà." Tần Mặc cười xấu xa nói.

Cái câu "còn nhiều thời gian" này nhất định phải đánh dấu trọng điểm.

Trời mới biết hắn ngụ ý gì!

Đường Thi Di sắc mặt lập tức đỏ lên, lườm hắn một cái, cái gì mà lời lẽ hổ lang, giữa thanh thiên bạch nhật mà công khai "lái xe".

Tần Mặc nếu biết suy nghĩ trong đầu Đường Thi Di thì khẳng định phải kêu oan ầm ĩ, rõ ràng là chính Đường Thi Di nghĩ sai, cái nồi này hắn không gánh đâu!

"Dì còn nói gì nữa không?" Đường Thi Di dịu dàng nhìn Tần Mặc, nụ cười trên mặt cũng cho thấy cô ấy đang rất vui vẻ.

"Dì chỉ bảo anh hỏi ý kiến của em thôi. Còn bên dì Hàn và chú Đường thì dì ấy và ông Tần sẽ lo liệu. Nếu không có vấn đề gì, ý anh là sẽ định thời gian vào kỳ nghỉ hè, tiện thể lúc đó mời bạn bè cấp ba, đại học và cả bạn bè trong giới hiện tại đến làm chứng." Tần Mặc đáp lại.

"Cho nên anh cũng đã sắp xếp xong hết rồi sao?" Đường Thi Di ngạc nhiên nhìn Tần Mặc.

"Ừm, chỉ còn thiếu ý kiến của nữ chính thôi." Tần Mặc trêu ghẹo.

Đường Thi Di mím môi cười, "Vậy nữ chính có ý kiến gì không?"

Tần Mặc giơ ngón tay cái lên, "Tán thành!"

Đường Thi Di hài lòng cười, hiếu kì hỏi: "Vậy em cần chuẩn bị gì không?"

Chuyện này cô ấy cũng là lần đầu tiên, cho nên cũng không rõ lắm.

"Anh sẽ lo liệu hết, em chỉ cần yên tâm chờ thư mời thôi." Tần Mặc cười.

"Còn có thư mời?" Đường Thi Di kinh ngạc, tựa hồ nghĩ tới điều gì, mong đợi nhìn Tần Mặc.

"Ừm, tam thư lục lễ một thứ cũng không thiếu." Tần Mặc gật đầu khẳng định.

Nếu là tôn trọng truyền thống, thì sau này chắc chắn sẽ là mười dặm hồng trang, tám kiệu lớn rước dâu, cưới hỏi đàng hoàng, những lễ tiết cần có đương nhiên cũng không thể thiếu, nhưng những thứ sau này thì hiện tại chắc chắn không dùng được.

Đường Thi Di khóe mắt ửng đỏ, trong lòng cảm động vô cùng. Thân là người Hoa, cô ấy quá hiểu nghi thức như vậy đại diện cho điều gì, Tần Mặc nguyện ý cho cô ấy nghi thức như vậy đã đủ để chứng minh tất cả.

Điều này so với bất kỳ sản nghiệp hay tiền tài nào Tần Mặc cho cô ấy đều có ý nghĩa sâu sắc hơn!

"Sao lại khóc, em không thích sao?" Tần Mặc sửng sốt một chút.

"Thích." Đường Thi Di nín khóc mỉm cười, trong mắt tình yêu thương sắp tràn ra, "Rất thích!"

Tần Mặc lúc này cũng kịp phản ứng, cười nói: "Thích là tốt rồi. Chờ cuối tuần sau gặp mặt, chúng ta sẽ tối ưu hóa chi tiết một chút, dựa theo sở thích của em."

"Vâng ạ." Đường Thi Di cảm động gật đầu.

Tần Mặc trêu chọc hỏi: "Vậy bây giờ có phải chúng ta nên nghiên cứu một chút vấn đề đổi cách xưng hô không?"

"Cái gì?" Đường Thi Di giả ngu.

"Em giả bộ!" Tần Mặc tức giận hỏi lại!

"Em không hiểu anh đang nói gì." Đường Thi Di vẫn giữ vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Tần Mặc mặt đen sì, "Được được được, qua cầu rút ván, chơi kiểu này đúng không?"

Nhìn xem biểu cảm của Tần Mặc, Đường Thi Di bật cười khúc khích, ghé sát lại nhỏ giọng gọi: "Quan nhân? Tướng công? Lão công? Phu quân?"

"Anh muốn nghe cái nào?" Đường Thi Di tinh nghịch chớp mắt, "Em thật sự không biết."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!