Một khi thật sự xác nhận AI này có thể dùng cho quân sự, đến lúc đó nhảy vọt thành tập đoàn quân sự hàng đầu Trung Quốc cũng không phải là vấn đề!
Huống chi Diêu Vũ Dương phía sau còn có bối cảnh quân đội, đơn giản là đúng gu luôn!
"Yên tâm, chúng ta hợp tác cùng nhau, đương nhiên là cùng nhau chia bánh." Bạch Hạo đảm bảo chắc nịch.
Diêu Vũ Dương hơi kinh ngạc, hắn không nghĩ tới Bạch Hạo lại hào phóng như vậy, vốn cho rằng mình chỉ có thể chiếm một phần nhỏ, hiện tại xem ra là hắn đã suy nghĩ quá nhiều.
"Cảm ơn anh Bạch." Diêu Vũ Dương nói lời cảm tạ.
Bạch Hạo nói, anh em một nhà, có phúc cùng hưởng là chuyện đương nhiên.
"Vậy nên bây giờ các cậu có kế hoạch gì?" Diêu Vũ Dương hưng phấn hỏi.
Bạch Hạo nghiêm túc đáp lại, "Nếu có thể, hãy cố gắng tìm thêm một đối tác có bối cảnh và đáng tin cậy, nếu không miếng bánh này chỉ dựa vào mấy anh em chúng ta thì không thể nào nuốt trôi, kể cả lão Diêu có tham gia cũng vậy."
Ở Đế đô này không bao giờ thiếu người có thân phận, một khi công ty này bị cấp trên chú ý tới, Diêu gia rất có thể sẽ không chịu nổi áp lực, dù sao hổ mạnh cũng khó địch lại bầy sói.
"Có lý." Từ Thừa Duệ nhìn về phía Diêu Vũ Dương, phần lớn mối quan hệ của hắn ở Đế đô đều đến từ Diêu Vũ Dương, chuyện tìm đồng minh này vẫn phải dựa vào Diêu Vũ Dương.
Diêu Vũ Dương suy tư một lát, lời Bạch Hạo nói không phải không có lý, nếu là doanh nghiệp bình thường thì lời nói của Diêu gia ở Đế đô vẫn rất có trọng lượng, người khác thường cũng sẽ nể mặt, nhưng lần này miếng bánh Bạch Hạo mang đến quá lớn, Diêu gia bọn họ thật sự có khả năng không thể gánh vác nổi, dù sao trước mặt lợi ích tuyệt đối thì không có bạn bè.
"Thật sự có một người, là con nhà nòi chính hiệu, tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu ta ngay bây giờ." Diêu Vũ Dương nhanh chóng nghĩ đến một người, trên mặt lộ ra nụ cười.
Tần Mặc và những người khác im lặng chờ tin tốt.
Vài phút sau, Diêu Vũ Dương cười cúp điện thoại, giơ ngón cái với cả bọn, "Xong rồi, lát nữa cậu ta sẽ đến."
Bạch Hạo rõ ràng cũng nhẹ nhõm thở phào, ban đầu còn lo lắng người Diêu Vũ Dương tìm đến sẽ không đủ tầm, hiện tại xem ra là hắn đã lo lắng quá nhiều, con nhà nòi đời thứ hai, giá trị đỉnh của chóp!
"Ăn trước đi, không cần chờ cậu ta." Diêu Vũ Dương hô.
"Vậy thì tôi không khách sáo nữa, đoạn đường này đói muốn xỉu." Từ Thừa Duệ vừa cằn nhằn vừa cầm đũa.
"Nói cứ như cậu khách sáo với tôi bao giờ đâu!" Diêu Vũ Dương cà khịa.
"Ha ha ha ha ha ha!"
Tần Mặc và những người khác cười ồ lên, không thể không nói có chút chân thực.
Nửa giờ sau, cửa phòng riêng bị đẩy ra, một anh chàng đầu đinh bước vào, nhìn khí chất là có thể nhận ra ngay, tuyệt đối là người từng phục vụ trong quân đội.
Tần Mặc âm thầm xem xét thông tin của người này.
. . . . .
Triệu Thái
Ngoại hình: 83
Chiều cao: 180 cm
Cân nặng: 60 kg
Dáng người: 95
Đạo đức: 90
Mức độ thiện cảm: 60
Quan hệ: (bèo nước gặp nhau)
. . . . .
Nhìn thấy cái tên này lúc Tần Mặc sững sờ, có chút tụt mood thật.
Tối nay Triệu công tử bao hết chi phí?
Người này cũng không giống người tốt cho lắm nha!
"Chà, bữa ăn thịnh soạn phết, sao cậu biết gần đây tôi đang khó khăn?" Triệu Thái hai mắt sáng rực.
"Còn có bạn bè ở đây, cậu đàng hoàng chút được không hả?" Diêu Vũ Dương im lặng, người bạn này của hắn cái gì cũng tốt chỉ là đôi khi đầu óc có chút tưng tửng.
"Ôi, xin lỗi, chào mấy anh em, cứ gọi tôi là Triệu Thái, lớn lên cùng Vũ Dương trong khu quân đội." Triệu Thái nhếch miệng cười một tiếng.
Quả nhiên Bạch Hạo và mấy người khác khi nghe cái tên này cũng rõ ràng sững sờ một chút.
"Ài, Triệu Thái này không phải Triệu Thái kia đâu nha, tuyệt đối đừng hiểu lầm, tôi là người đứng đắn đó!" Triệu Thái nghiêm túc giải thích.
Vì cái tên này mà không ít lần bị người trong giới trêu chọc, hắn muốn tự kỷ luôn rồi, vãi chưởng!
Bạch Hạo và mấy người khác không nhịn được cười, anh chàng này có chút thú vị phết.
Diêu Vũ Dương trêu chọc: "Chỉ có thể nói ông cụ nhà cậu đúng là biết cách đặt tên."
"Mau cút đi!" Triệu Thái cười mắng.
Sau đó, qua lời giới thiệu của Diêu Vũ Dương, mấy người làm quen nhau, vì có mối quan hệ của Diêu Vũ Dương nên rất nhanh đã hòa hợp.
"Nói đi, gấp gáp tìm tôi có chuyện gì thế?" Triệu Thái nhét một miếng lớn thịt vịt nướng vào miệng, hỏi một cách ú ớ.
"Có hứng thú cùng chúng tôi thành lập công ty không?" Diêu Vũ Dương cười hỏi.
"Chuyện này cậu tìm nhầm người rồi đại ca, tình hình nhà tôi thế nào cậu cũng biết mà, ông cụ nhà tôi căn bản không thể nào cho tôi tiền, nếu không tôi cũng đâu đến nỗi thảm hại đến vậy, ra ngoài ăn bữa cơm còn phải cân nhắc số dư thẻ ngân hàng, đừng nói chi là ấm ức." Triệu Thái buồn bực nói.
Cả Đế đô này không có con nhà nòi nào thảm hơn hắn, là con nhà nòi chính hiệu, từ nhỏ đã bị ông cụ nhà hắn nuôi dưỡng theo tiêu chuẩn nghiêm khắc nhất, cái gì xe thể thao, biệt thự triệu đô, mỹ nữ đều chẳng có gì sất, tiền bạc lại càng bị kiểm soát chặt chẽ, ngày tháng đừng nói chi là nghèo khó, có thể nói hắn toàn thân trên dưới đều không có nổi hai trăm ngàn.
Chút tiền ấy mà đầu tư ư?
Sợ là đang sống trong mơ!
"Nếu tôi nói có cách để ông cụ nhà cậu chủ động bỏ tiền ra thì sao?" Diêu Vũ Dương cười gian xảo.
Triệu Thái thờ ơ kẹp một miếng gan ngỗng bỏ vào miệng, nói ú ớ: "Cậu mà làm được, tôi gọi ông là bố cũng được, ngầu vãi!"
"Muốn đánh cược không, vừa hay lão Tần và mấy người kia đều là nhân chứng." Diêu Vũ Dương từng bước dụ dỗ.
"Cược thì cược, cậu thật sự không biết ông cụ nhà tôi tính tình thế nào đâu." Triệu Thái cười thầm.
Diêu Vũ Dương cười gian liếc nhìn mấy người ở đó, Tần Mặc và những người khác cúi đầu nén cười, chỉ có thể nói vị Triệu công tử này quá đỗi đơn thuần, pro quá!
"Sao thế? Cười cái gì?" Triệu Thái ngơ ngác, lúc ngơ ngác vẫn không quên nhét cơm, đúng là ăn như hạm.
"Ăn cơm của cậu đi, chúng tôi coi như cậu đã đồng ý gia nhập hội." Diêu Vũ Dương khoát tay.
"Tùy cậu, dù sao đòi tiền thì tôi không có." Triệu Thái móc ra túi quần sạch trơn nhún vai, hắn thật sự không có tiền.
"Công ty này các cậu định đầu tư bao nhiêu?" Diêu Vũ Dương hỏi, hiện tại hắn có thể lấy ra mười triệu tiền mặt.
Bạch Hạo đáp lại, "Theo ý tôi, ngoài hai mươi triệu để thu mua, tôi dự định đầu tư thêm khoảng bốn mươi triệu nữa, mở rộng đội ngũ nghiên cứu phát triển, nhanh chóng hoàn thiện chức năng của AI này."
"Mỗi người mười triệu cũng không nhiều." Diêu Vũ Dương gật đầu.
"Nhìn tôi làm gì, tôi thật sự không lừa các cậu!" Triệu Thái buồn bực đáp lời, sau đó lại tò mò hỏi: "Nhưng mà AI các cậu nói chắc không cần nhiều tiền đầu tư đến thế chứ?"
"Đương nhiên không thể đơn giản chỉ là AI như vậy." Diêu Vũ Dương nói.
Triệu Thái nghi hoặc, "Chẳng lẽ còn có những chức năng khác?"
"Tôi có thể nói không?" Diêu Vũ Dương nhìn về phía Bạch Hạo.
Bạch Hạo gật đầu đồng ý.
"Cái AI này có giá trị quân sự, điều này có ý nghĩa gì thì cậu hẳn là rất rõ ràng." Diêu Vũ Dương cười gian ôm vai Triệu Thái.
"Cái gì cơ?!" Triệu Thái sững sờ, rất nhanh thần sắc nghiêm túc hỏi: "Cậu xác nhận không phải nói đùa?"
"Cậu nghĩ tôi sẽ lấy chuyện này ra đùa giỡn sao?" Diêu Vũ Dương im lặng.
"Nếu là như vậy... Vãi chưởng, tôi mới phản ứng kịp, mẹ nó cậu gài bẫy tôi à?!" Triệu Thái trừng to mắt, "Mười chín năm anh em, tôi với cậu tâm đầu ý hợp mà cậu lại chơi khăm tôi, ngầu vãi!"
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay