Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 616: CHƯƠNG 615: GIẢI QUYẾT PHỐI PHƯƠNG TỈ LỆ

Tần Mặc nắm rõ hiệu suất làm việc của Bạch Hạo như lòng bàn tay, tự nhiên không chút lo lắng. Hắn liền hỏi: "Bên cậu còn bao lâu nữa thì xong? Lát nữa cùng nhau đi ăn khuya nhé?"

"Chắc là được đấy, để tôi gọi cho lão Vương, đợi hắn đến thì chúng ta đi luôn." Bạch Hạo đáp.

Nửa giờ sau, Vương Thần mắt nhắm mắt mở xuất hiện trong phòng làm việc, ngáp một cái hỏi: "Gấp gáp tìm tôi có chuyện gì thế?"

"Đừng bảo là cậu đã ở nhà đi ngủ rồi đấy?" Bạch Hạo không thể tưởng tượng nổi nhìn Vương Thần.

"Cũng gần như thế rồi, bị cậu gọi một cú dậy đấy." Vương Thần cằn nhằn.

Tần Mặc kinh ngạc: "Cậu đổi tính rồi à? Ngủ sớm thế này, cậu chắc chắn mình là lão Vương không đấy?"

Vương Thần đen mặt, giải thích: "Hôm qua một đêm không ngủ, mệt muốn chết!"

"Vì sao?" Tần Mặc và Bạch Hạo đồng thanh nhìn về phía Vương Thần.

"Đêm qua ở quán bar lỡ chơi bời quá đà, chuyển ba bãi liền, chẳng ngủ được tí nào." Vương Thần cười tủm tỉm giải thích.

"Nhạc Nhạc không xử cậu à?" Bạch Hạo và Tần Mặc mặt đầy vẻ không thể tin được.

Nói thật thì chuyện này hơi vô lý, sao lại yên tâm để Vương Thần ở ngoài quẩy chứ?

Vương Thần đắc ý lắc đầu: "Tối qua chúng tôi đi chơi cùng nhau mà, cộng thêm mấy người bạn của cô ấy nữa."

"Đỉnh của chóp!" Bạch Hạo giơ ngón tay cái lên. Vương Thần đúng là một chiến sĩ, không nể phục không được.

"Chuyện nhỏ ấy mà, nhớ năm đó ba ngày ba đêm với tôi cũng chẳng thành vấn đề." Vương Thần cười tủm tỉm ngồi xuống cạnh Tần Mặc: "Gọi tôi đến có chuyện gì thế?"

Bạch Hạo kể lại ý tưởng của Tần Mặc cho hắn nghe, Vương Thần lập tức tinh thần hẳn lên, hưng phấn nói: "Chuyện vận chuyển cứ giao cho tôi, về khoản này thì tôi chuyên môn rồi."

"Vậy thì giao cho cậu đấy. Giờ thì sao nào, cùng nhau đi ăn khuya chứ?" Tần Mặc cười mời.

Vương Thần vung tay lên: "Chuyện lớn thế này nhất định phải chúc mừng một chút chứ. Đi, tối nay tôi mời khách."

"Thế thì tốt quá, ăn được bữa của cậu cũng không dễ dàng đâu." Bạch Hạo nghe vậy lập tức buông tài liệu trong tay xuống, sợ giây sau Vương Thần đổi ý.

Ba người ra khỏi công ty, đi đến quán đồ nướng ven đường lần trước đi cùng Lưu Dương.

"Này, ông bạn, đây là cậu bảo mời khách đấy à?" Bạch Hạo cạn lời. Khó trách tên này tích cực thế, hóa ra đã tính toán từ trước rồi à?

"Chỗ này thì sao chứ, vừa kinh tế lại tiện lợi, mà ăn khuya với tôm càng thì không hợp à?" Vương Thần đương nhiên như không, lấy một chai bia đặt trước mặt Tần Mặc.

Bạch Hạo bĩu môi: "Trời ơi, ít nhất cũng phải cá nướng chứ!"

"Ngày nào cũng ăn cậu không ngán à?" Vương Thần im lặng. Khoảng thời gian này, bữa ăn khuya của hai người họ cơ bản đều là cá nướng, ăn thêm mấy ngày nữa hắn cảm giác mình cũng sắp biến thành cá nướng.

Tần Mặc cười: "Tôi thấy không có vấn đề gì cả."

"Thấy chưa, vẫn là lão Tần biết nói chuyện nhất." Vương Thần đắc ý nhìn về phía Bạch Hạo.

Bạch Hạo cũng chỉ đành thỏa hiệp. Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến rạng sáng. Họ gọi xe rồi ai về nhà nấy.

Sáng hôm sau.

Tần Mặc vừa đến lớp học, dưới ánh mắt kinh ngạc của Kim Triết và mấy người khác, Lâu Thư Ngữ tìm đến Tần Mặc nhỏ giọng cảm ơn. Tần Mặc biết đó là vì tối qua ở Xuyên Hương Thu Nguyệt họ được miễn phí. Tần Mặc cười cười: "Sau này còn phải nhờ ủy viên Lâu tích cực ủng hộ hơn nhé."

"Dù cậu không nói tôi cũng biết mà, dù sao có thẻ giảm giá của cậu thì tiết kiệm được kha khá đấy." Lâu Thư Ngữ mỉm cười.

Gần đến giờ vào lớp, Lâu Thư Ngữ mới trở về chỗ ngồi. Dương Tinh hiếu kỳ hỏi: "Tối qua cậu hẹn ủy viên Lâu đi Xuyên Hương Thu Nguyệt ăn cơm à?"

Kim Triết và Tô Thức mặt đầy vẻ hâm mộ nhìn về phía hắn: "Thật hay giả đấy?"

Tần Mặc phủ nhận: "Tối qua là vừa hay tiện đường, tôi đưa cô ấy đến Xuyên Hương Thu Nguyệt, cô ấy hẹn bạn ở đó."

Dương Tinh mắt đầy nghi hoặc, hiển nhiên không tin lời Tần Mặc nói lắm: "Nghe không đáng tin lắm."

"Đồng cảm." Kim Triết và Tô Thức cũng gật đầu lia lịa.

"Này, tôi trông giống tra nam thế à?" Tần Mặc bất mãn cằn nhằn. Hắn là chính nhân quân tử mà?

Hắn dám khẳng định câu trả lời nhận được chắc chắn là tra nam không thể nghi ngờ. Có bạn gái xinh đẹp như thế chưa kể, còn giao lưu với nhiều hoa khôi khoa và hoa khôi lớp trong trường, bảo hắn là người tốt thì ai mà tin chứ?

"Các cậu đây là thành kiến trắng trợn!" Tần Mặc đen mặt cằn nhằn lại.

Dương Tinh nhún nhún vai: "Mắt dân chúng sáng như gương ấy mà."

Tần Mặc im lặng quay người, không muốn tranh cãi với ba tên này nữa.

Buổi tối, Trần Bằng gửi tin nhắn cho hắn, bảo hắn đến nhà máy gia công một chuyến. Hắn không do dự, tan học liền thẳng tiến nhà máy gia công.

"Gấp gáp gọi tôi đến có chuyện gì thế?" Tần Mặc hiếu kỳ hỏi.

Trần Bằng tháo khẩu trang, lấy ra một miếng thịt thỏ nguội vừa mới làm xong đưa cho Tần Mặc, vừa cười vừa nói: "Nếm thử xem, có khác gì so với hương vị trong tiệm không?"

Tần Mặc nhận lấy thưởng thức một miếng. So với hương vị trong ký ức, ước chừng đạt bảy phần mười tiêu chuẩn. Thế là hắn đem kết quả này nói cho Trần Bằng. Trần Bằng cũng tự mình nếm một miếng, suy nghĩ rồi nói: "Vậy tôi sẽ cải tiến thêm một chút."

Sáng hôm nay hắn đã thử qua không dưới bảy công thức. Đến mức ngay cả bản thân hắn bây giờ cũng không đoán được hương vị hiện tại rốt cuộc đạt đến tiêu chuẩn nào, bởi vậy mới gọi Tần Mặc đến nếm thử.

Sau đó hắn lại bắt đầu cải tiến công thức. Nửa giờ sau, hắn lại dùng máy móc làm xong một phần lớn thịt thỏ nguội bưng đến trước mặt Tần Mặc: "Bây giờ thử một chút xem."

"Lần này hương vị không sai biệt lắm, nếu như gia vị có thể tươi hơn một chút nữa thì hoàn hảo." Tần Mặc sau khi nếm thử, đưa ra đề nghị.

Hai người loay hoay trong nhà máy hơn hai tiếng đồng hồ mới đưa ra được tỷ lệ công thức cuối cùng.

Trần Bằng thở phào nhẹ nhõm, đem toàn bộ số thịt thỏ nguội thử nghiệm này đóng gói cho Tần Mặc mang về trường học. Dù sao, loại thịt thỏ nguội trình độ này nếu mang về tiệm bán thì chẳng khác nào tự đập đổ thương hiệu của mình. Mà vứt đi thì lại quá đáng tiếc, chỉ đành dùng hạ sách này.

Tần Mặc tự nhiên không có ý kiến. Số thịt thỏ nguội này tuy không hoàn hảo như loại bán trong tiệm, nhưng làm mồi nhậu thì hoàn toàn đủ. Trên đường về trường, hắn còn ghé siêu thị mua mấy két bia.

"Mấy đứa, ba về rồi!" Tần Mặc đẩy cửa phòng ngủ thét.

Ba người bị số thịt thỏ nguội trên tay hắn hấp dẫn, mắt sáng rỡ: "Cậu cướp sạch Xuyên Hương Thu Nguyệt à?"

"Làm gì có chuyện đó, đây là hàng thử nghiệm nhà máy chúng tôi làm hôm nay." Tần Mặc đặt bia xuống, vừa vẫy tay vừa đáp.

Hắn kể lại tình huống đơn giản cho ba người nghe. Kim Triết cười xấu xa: "Vậy là tối nay chúng ta có đồ ăn ngon à?"

"Hoàn toàn có thể hiểu như thế, không thấy tôi mua bia sao?" Tần Mặc trêu chọc: "Tối nay chiến thôi!"

"Vậy còn chờ gì nữa, tôi vừa mới gọi đồ nướng, vừa hay coi như thêm món cho tối nay." Dương Tinh cười tủm tỉm, nhanh chóng lật từ trên giường xuống, mở két bia, lần lượt rót cho mỗi người một chai.

Ba người vừa mới bắt đầu uống thì đồ nướng Dương Tinh gọi đã đến. Hắn gọi rất nhiều, hoàn toàn là phần ăn cho bốn người. Cộng thêm số thịt thỏ nguội Tần Mặc mang về, muốn tiêu diệt hết thì hơi không thực tế. Phòng ngủ của bọn họ lại không có tủ lạnh, bảo quản cũng là một vấn đề.

Kim Triết đề nghị: "Cùng lắm thì mai chia cho mấy đứa khác, đảm bảo hết veo ngay."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!