Năm người đội đối diện bị đánh cho mặt mũi sưng vù, biểu cảm trông như meme, đúng là một sự tra tấn tột cùng. Vốn họ định co cụm phòng thủ chờ đến late game combat tổng, nhưng năm người của Phùng Khải Nhạc hoàn toàn không cho họ cơ hội đó, ra tay cực kỳ bạo lực.
Ám ảnh tâm lý luôn rồi.
Trái ngược với năm người đội bạn, mấy người Phùng Khải Nhạc lại có vẻ rất thoải mái, vẫn còn cười toe toét nói chuyện rôm rả.
Khán giả bên dưới thấy vậy cũng không nhịn được mà hò reo cổ vũ, đây thực sự là một màn nghiền ép tuyệt đối, biến một giải đấu vòng loại thành nơi để mấy người họ hành gà, chỉ có thể nói là tàn bạo vãi.
Tần Mặc cũng không nhịn được trêu: "Ra tay hơi ác rồi đấy."
Quách Ngạn Trung và Giang Lam không khỏi bật cười, biết tỏng Tần Mặc đang khiêm tốn kiểu Véc-xây nên cả hai không đáp lại. Rất nhanh, trận đấu tiếp theo bắt đầu. Sau trận này, bất kỳ đội nào đụng phải team của Phùng Khải Nhạc đều mang vẻ mặt chán đời, và sau khi đánh xong thì càng thêm tuyệt vọng.
Những đội vốn có cơ hội đi tiếp, sau khi gặp họ thì triệt để hết cửa.
Mấy trận đấu sau đó gần như là bản sao của trận đầu tiên, cho dù là team rank Vương Giả cũng không trụ nổi quá hai mươi phút. Thậm chí, mấy người họ đã thu hút được một lượng fan nhỏ ngay tại hiện trường, đây mới là điều kỳ lạ nhất.
Một ngày thi đấu kết thúc, năm người trông rất thong thả. Mấy đội này còn chẳng tạo được áp lực bằng những trận đấu tập, đánh với họ phải nói là quá chill. Dọn dẹp đồ nghề xong, họ rời khỏi cửa hàng, hôm nay cả đội vẫn giành được vị trí nhất bảng.
"Vòng loại chỉ là món khai vị thôi, tiếp theo vòng thi đấu cấp tỉnh mới là quan trọng nhất, đừng có lơ là." Quách Ngạn Trung dặn dò.
"Yên tâm đi huấn luyện viên, chúng tôi biết mà." A Kiệt và Phùng Khải Nhạc đồng thanh đáp.
Quách Ngạn Trung hài lòng gật đầu, cả nhóm lên xe đến nhà hàng Xuyên Hương Thu Nguyệt. Đã thắng thì tiệc ăn mừng tự nhiên không thể thiếu, đây đã trở thành truyền thống của chiến đội họ.
Tần Mặc vừa lên xe đã nhận được tin nhắn của Tô Thức và Tào Hoằng Tân.
Tô Thức: "Hôm nay tình hình chiến đấu thế nào?"
Tào Hoằng Tân: "Hóng ké!"
Hai người họ không có đặc quyền xin nghỉ tùy tiện như Tần Mặc, ở trường lại không xem được trận đấu nên chỉ có thể hỏi thăm tin tức từ cậu.
Tần Mặc: "(icon mặt cười) Chuyện đó còn phải hỏi sao, dĩ nhiên là thắng rồi."
Tô Thức: "Trâu bò vãi!"
Tào Hoằng Tân: "Trâu bò vãi!"
Tần Mặc: "Cuối tuần này còn một trận nữa, đến lúc đó hai cậu có thể tới hiện trường xem."
Tô Thức: "Chắc chắn rồi, tớ muốn đi lâu rồi, tiếc là phận sinh viên gương mẫu không dám xin nghỉ."
Tào Hoằng Tân: "Đồng cảnh ngộ, cũng là sinh viên gương mẫu đây."
Tần Mặc: "Thầy cô bắt nạt mấy cậu là dân trí thức đấy, sao các cậu không dám bem nhau với giáo viên một trận?"
Tô Thức: "..."
Tào Hoằng Tân: "..."
Đúng là đứng nói chuyện không biết đau lưng mà!
Tưởng bọn họ không muốn chắc?
Kỷ luật cảnh cáo nhé?
Tần Mặc: "Ha ha ha, không nói với mấy cậu nữa, đi ăn mừng đây!"
Trước khi đi còn cố tình chọc tức hai người, Tô Thức và Tào Hoằng Tân chỉ biết cạn lời, họ nghi Tần Mặc cố ý làm vậy!
Buổi tối sau khi tiệc ăn mừng kết thúc, cả đội trở về biệt thự, Tần Mặc cũng về lại căn hộ D10. Ngày mai chiến đội của họ được nghỉ, cậu cũng không định xin nghỉ nữa, dạo này lại bỏ lỡ không ít bài vở, phải tìm thời gian bù lại mới được.
Tắm rửa xong, cậu liền đi ngủ.
Hôm sau.
Buổi sáng, Tần Mặc lái xe về trường. Lâu Thư Ngữ vừa thấy Tần Mặc đi về phía mình liền lấy vở ghi chép từ trong cặp ra đặt lên bàn. Tần Mặc thấy vậy thầm nghĩ trong lòng, đúng là hiểu chuyện ghê!
"Cảm ơn ủy viên Lâu nhé." Tần Mặc trêu.
Lâu Thư Ngữ lườm cậu một cái: "Thôi đi."
Tần Mặc không nhịn được cười: "Tớ chỉ đang bày tỏ lòng biết ơn thôi mà, thế cũng không cho à?"
Lâu Thư Ngữ đưa vở cho Tần Mặc, sau đó đáp qua loa: "Được rồi, được rồi, mau về chỗ đi, sắp vào lớp rồi."
"Ủy viên Lâu, cậu không ổn lắm đâu!" Tần Mặc ghẹo.
"Tớ thì có gì mà không ổn?" Lâu Thư Ngữ tức quá hóa cười.
"Lạnh nhạt với tớ thế, chẳng lẽ tớ đắc tội gì với cậu à?" Tần Mặc tò mò.
Lâu Thư Ngữ bị mấy lời của Tần Mặc làm cho cạn lời: "Cậu đừng nói mấy câu dễ gây hiểu lầm như thế được không?"
"Ha ha ha, đùa chút thôi, nhưng mà cậu thật sự có gì đó không đúng, có chuyện gì xảy ra à?" Tần Mặc hiếu kỳ hỏi.
Lâu Thư Ngữ lắc đầu, bình tĩnh đáp: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Tần Mặc tỏ vẻ không tin, cậu tin vào trực giác của mình, nhưng vì đối phương không muốn nói nhiều nên cậu cũng không hỏi thêm, cầm lấy vở ghi chép rồi quay về chỗ ngồi.
Dương Tinh chậc chậc cảm thán: "Tán tỉnh ủy viên Lâu ngay trước mặt cả lớp, lão tam, cậu đúng là tấm gương sáng của anh em mình!"
Tần Mặc ngơ ngác, rồi nhanh chóng lắc đầu phủ nhận: "Cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bậy được đâu nhé!"
Dương Tinh cười gian: "Còn không thừa nhận?"
Kim Triết lúc này cũng lại gần, cười thầm: "Không sao, dù sao chị dâu ba cũng không ở Thiên Phủ, cậu có thể tha hồ bung lụa!"
"Bung lụa cái đầu cậu ấy, để Thi Di biết được chắc bả phế tôi luôn quá!" Tần Mặc sa sầm mặt đáp.
"Cậu không nói, tớ không nói, ai mà biết được?" Kim Triết vẫn cười gian, "Yên tâm, mấy anh em sẽ giữ bí mật cho cậu."
"Giữ bí mật cái khỉ, đừng có hại tôi, mấy cái thằng giặc này!" Tần Mặc chửi thầm.
"Ha ha ha ha, cuống rồi kìa!" Kim Triết cười bò.
Dương Tinh và Tô Thức cũng không nhịn được mà bật cười, chỉ có Tần Mặc là cạn lời. May mà rất nhanh đã vào lớp, ba tên này mới chịu yên tĩnh lại.
Tan học, ba người lại bu lại, Dương Tinh hỏi: "Cuối tuần này có kế hoạch gì không?"
Tần Mặc tò mò nhìn hắn: "Cuối tuần này tớ phải đến Ma Đô, có chuyện gì à?"
"Vậy thì thôi, vốn định rủ cậu đi cùng tới bệnh viện thú cưng của tớ một chuyến để cho ý kiến." Dương Tinh tiếc nuối đáp.
Tần Mặc ngạc nhiên: "Không phải mới bắt đầu trang trí thôi sao?"
"Đúng vậy, nhưng tớ hơi phân vân về phong cách trang trí, phương án thiết kế ban đầu gần đây nhìn thế nào cũng thấy thiếu thiếu cái gì đó, muốn nhờ cậu xem giúp."
"Ông anh đây có phải dân thiết kế đâu, biết cái khỉ gì mà xem!" Tần Mặc bó tay.
Gã này thật sự coi cậu là toàn năng rồi à?
Dương Tinh cười hì hì: "Thì tớ tin vào gu thẩm mỹ của cậu mà."
Dù sao hiệu quả trang trí của Xuyên Hương Thu Nguyệt vẫn còn đó, chứng tỏ gu thẩm mỹ của Tần Mặc vẫn rất gì và này nọ.
"Cuối tuần này không được, tuần sau chắc không có việc gì, vừa hay tiệm net bên kia cũng sắp xong, tiện thể đi xem cùng lúc luôn." Tần Mặc suy nghĩ rồi đáp.
"Được, vậy cuối tuần sau đi xem giúp tớ nhé." Dương Tinh quyết định.
"Không vấn đề." Tần Mặc gật đầu đồng ý.
Ăn trưa xong, Tần Mặc mang theo vở ghi chép của Lâu Thư Ngữ đến thư viện.
Chiều thứ sáu, Tần Mặc nhắn tin cho Bạch Hạo, Bạch Hạo nhanh chóng mua vé máy bay cùng chuyến với Tần Mặc đến Ma Đô.
Vương Thần: "Ý gì đây, hai người đi Ma Đô không rủ tôi?"
Bạch Hạo: "Tôi đi lấy đồng hồ, cậu đi làm gì?"
Vương Thần: "Xàm, lấy đồng hồ mà cậu dắt theo Vũ Đồng làm gì?"
Bạch Hạo: "Kệ tôi?"
Vương Thần: "Ha ha, chờ đấy, tôi đặt vé bây giờ đây!"
Bạch Hạo: "Ói, cậu dai như đỉa đói thế!"
Tần Mặc: "Ha ha ha ha, câu này chuẩn không cần chỉnh!"
Vương Thần: "Hai người các cậu đi chơi vui vẻ rồi định quẳng hết việc công ty cho tôi xử lý à? Mơ đẹp thật!"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa