"Về khách sạn trước nhé? Cất đồ xong đi ăn một bữa rồi đến quán bar sau?" Tần Mặc đề nghị.
"Em thấy được đó!" Vương Thần giơ cả hai tay hai chân tán thành.
Bạch Hạo cũng không có ý kiến, "Vừa hay dưới khách sạn Bulgari có một nhà hàng Poly Xuan, cũng tiện."
"Anh cũng nghĩ vậy." Tần Mặc cười đáp.
Mấy người quay về khách sạn Bulgari, Tần Mặc và Đường Thi Di ngồi ở sảnh khách sạn đợi bốn người kia, kết quả là nửa tiếng sau vẫn chưa thấy ai xuống, Tần Mặc chậc chậc lưỡi cảm thán, đoán ra được chuyện gì đó.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tư thế trên xe lúc nãy đúng là khó đỡ thật, cũng là điều dễ hiểu.
Đường Thi Di tò mò hỏi: "Sao họ còn chưa xuống nhỉ, anh có muốn em nhắn tin cho Nhạc Nhạc với Vũ Đồng không?"
Tần Mặc ra vẻ nghiêm túc lắc đầu từ chối: "Anh nghĩ tốt nhất là không nên nhắn."
"Tại sao ạ?" Đường Thi Di nghi hoặc nhìn Tần Mặc.
Tần Mặc đầy ẩn ý nói: "Chắc là kẹt xe rồi."
"Hả?" Đường Thi Di ngẩn ra một lúc, đến khi hiểu ra thì hai vệt hồng nhanh chóng lan trên má, cô lườm yêu anh một cái rồi lí nhí: "Thật hay giả vậy? Chắc không đến nỗi đâu."
Tần Mặc cười gian hỏi: "Em thấy ngoài lý do này ra thì còn lý do nào khác không? Chẳng lẽ thang máy đông người quá nên họ bị kẹt ở trên à? Nghĩ thôi đã thấy vô lý rồi!"
Đường Thi Di mím môi, hình như phân tích cũng có lý thật.
Tần Mặc đột nhiên nhìn Đường Thi Di, nhỏ giọng trêu: "Hay là chúng ta cũng lên phòng nhé?"
"Anh mơ đẹp quá!" Đường Thi Di véo nhẹ vào lưng Tần Mặc, ngượng ngùng hừ một tiếng.
Tần Mặc cười cười đứng dậy, Đường Thi Di không hiểu gì cả, nghi ngờ hỏi: "Anh không định lên thuê phòng thật đấy chứ?"
"Vậy em có đồng ý không?" Tần Mặc ném câu hỏi lại cho Đường Thi Di, vẻ mặt đầy trêu chọc.
"Hừ, em mà cản được anh chắc!" Đường Thi Di lườm anh một cái.
Tần Mặc dắt tay Đường Thi Di, trêu ghẹo: "Anh cũng đâu phải cầm thú, vẫn thấy ở nhà thì tốt hơn."
Mặt Đường Thi Di nóng bừng lên trong nháy mắt, nhưng vẫn tò mò hỏi: "Vậy anh định đi đâu?"
"Qua nhà hàng Poly Xuan bên cạnh đợi họ trước đi, ai biết phải đợi bao lâu đâu, chúng ta không thể cứ ngồi đây mãi được đúng không?" Tần Mặc cười nói.
"Ra là vậy." Đường Thi Di bừng tỉnh, sau đó bật cười thành tiếng vì suy nghĩ vừa rồi của mình.
Tần Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, cô ấy còn tưởng anh là quỷ đói háo sắc thật hay sao?
Đường Thi Di tinh nghịch hôn lên môi Tần Mặc một cái, lí lắc nói: "Đây là bồi thường vì đã hiểu lầm anh."
Tần Mặc bực mình nhìn Đường Thi Di: "Em mà còn thế nữa là anh đi thuê phòng thật đấy."
Đường Thi Di lập tức ngoan như một đứa trẻ, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Tần Mặc, không dám trêu chọc anh nữa.
"Thế còn tạm được." Tần Mặc hừ hừ.
Hai người đến nhà hàng Poly Xuan đặt một phòng nhỏ, vận may của Tần Mặc cũng không tệ, giờ cơm tối mà vẫn còn phòng trống.
Đường Thi Di ngồi sát vào Tần Mặc, xoa bóp đôi chân đang mỏi nhừ của mình. Hôm nay cô mang đôi cao gót của Valentino đi dạo cả ngày cùng mọi người, có chút không chịu nổi.
"Sao thế em?" Tần Mặc quan tâm hỏi.
"Chân em hơi mỏi." Đường Thi Di lí nhí.
Tần Mặc chợt hiểu ra, nghiêm túc nói: "Vừa hay anh biết cách làm dịu cơn mỏi, để anh mát-xa cho em."
Đường Thi Di tinh nghịch chớp chớp mắt, giả vờ nghi ngờ nhìn Tần Mặc: "Thật không đó? Sao em cứ thấy anh muốn chiếm tiện nghi của em thì phải?"
Tần Mặc: "..."
Cô nhóc này giờ càng ngày càng khó lừa rồi.
Đường Thi Di bật cười, trêu chọc: "Sao nào, bị em đoán trúng nên không cãi lại được à?"
Tần Mặc lúng túng sờ mũi, sau đó nghiêm túc nói: "Anh là chính nhân quân tử đấy nhé!"
Đường Thi Di nhìn hai bàn tay to đang đặt trên chân mình, tức giận mà buồn cười, trêu ghẹo: "Đây là chính nhân quân tử mà anh nói đó hả?"
"Em biết mà, anh không nỡ nhìn em khó chịu chút nào." Tần Mặc giả vờ như thật, ngụy biện.
Đường Thi Di liếc anh một cái, mặc cho Tần Mặc đặt chân mình lên đùi anh để xoa bóp, nhưng phải công nhận là cũng dễ chịu thật.
Tần Mặc chê đôi giày cao gót của Valentino vướng víu, liền cởi thẳng ra. Đường Thi Di ngượng ngùng gắt: "Anh làm gì vậy, lát nữa Nhạc Nhạc và mọi người tới thấy thì sao?"
Tần Mặc nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của Đường Thi Di, trêu chọc: "Chỉ cho quan đốt nhà, không cho dân thắp đèn à? Huống chi anh chỉ đang giúp em giảm mệt mỏi thôi mà!"
Đường Thi Di bị lý lẽ cùn của Tần Mặc làm cho bật cười, lí nhí: "Được rồi, được rồi, anh là nhiều lý do nhất."
Tần Mặc đắc ý cười, quả thật không làm gì khác người, chỉ chăm chú giúp Đường Thi Di xoa dịu đôi chân mỏi nhừ. Đường Thi Di mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nâng mặt nhìn Tần Mặc, cô thấy thật may mắn vì lúc đó đã dũng cảm bước tới bước đầu tiên, nếu không thì người bạn trai tốt như vậy đã bị người khác cuỗm mất rồi.
Nghĩ đến đây, cô bất giác mỉm cười. Tần Mặc ngẩng đầu lên tò mò hỏi: "Sao thế?"
Đường Thi Di lắc đầu, tinh nghịch nói: "Em đang nghĩ nếu lúc đó em không mở lời, không biết người nào đó có bị người khác dụ dỗ mất không."
Tần Mặc lập tức hiểu ra chuyện gì, không nhịn được trêu: "Em không có lòng tin vào sức hút của mình à?"
Đường Thi Di vẫn cười: "Nhưng những cô gái anh quen đâu có ai kém hơn em đâu."
Ví dụ như Dương Khả Nhi, nhan sắc không hề thua kém cô, còn có Từ Duyệt Ninh và Tiêu Tiểu, ngay cả Thẩm Hi Dư gặp lần trước cũng là một đại mỹ nhân. Hình như nhan sắc của cô cũng không quá nổi bật.
Nếu Tần Mặc biết được suy nghĩ trong lòng Đường Thi Di, chắc chắn sẽ không nhịn được mà phàn nàn, đây đúng là kiểu đẹp mà không tự biết.
Tần Mặc cười nói: "Yêu đương đâu phải chỉ nhìn mỗi nhan sắc, tình yêu chỉ dựa vào vẻ ngoài chắc chắn sẽ không bền lâu. Sự hòa hợp về tam quan và phẩm hạnh mới là quan trọng nhất. Em đã thỏa mãn rất nhiều ảo tưởng của anh về nửa kia, cho nên dù em không chủ động mở lời thì cũng không thoát được đâu."
Đường Thi Di mỉm cười, tinh nghịch hỏi: "Vậy là bạn học Tần đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên rồi sao?"
"Yêu từ cái nhìn đầu tiên là do hormone bộc phát, còn lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, rung động thật sự là khi tư tưởng và tâm hồn hòa hợp. Em thuộc vế sau." Tần Mặc nghiêm túc trả lời.
Thời cấp ba, Đường Thi Di là nữ thần của tất cả nam sinh trong lớp. Lúc đó hai người họ không tiếp xúc nhiều, tuy anh thấy Đường Thi Di xinh đẹp nhưng thật sự không có suy nghĩ gì đặc biệt. Ngược lại, sau khi tốt nghiệp, tiếp xúc vài lần mới khiến anh rung động.
Dù sao thì với một cô gái có tính cách như Đường Thi Di, đổi lại là ai cũng sẽ không kìm được mà rung động.
"Anh đánh giá em cao thế cơ à?" Đường Thi Di tinh nghịch chớp mắt.
Tần Mặc cười: "Không phải anh đánh giá em cao, mà là bản thân em vốn đã rất tốt rồi. Dù không phải là anh, đổi lại là người khác thì họ cũng sẽ đánh giá em rất cao."
"Lỡ như em không tốt như anh nghĩ thì sao?" Đường Thi Di hỏi.
Tần Mặc nhún vai, nói đùa: "Vậy thì đành tự nhận mình xui xẻo thôi, ai bảo là do mình tự chọn cơ chứ."
Đường Thi Di trêu chọc: "Nói vậy là bạn học Tần nhận định em rồi sao?"
Tần Mặc ra vẻ chân thành: "Ừm, trước khi gặp được người tiếp theo khiến anh rung động, em vẫn là chính cung nương nương!"
Đường Thi Di bật cười, hồn nhiên nói: "Ăn xong chùi mép rồi định chạy à? Anh mơ đẹp quá!"
Tần Mặc trêu ghẹo: "Em tính ăn vạ anh đấy à?"
Đường Thi Di đắc ý hừ hừ: "Đúng vậy, em bám chắc lấy anh đấy!"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa