Tần Mặc không nói hai lời, trực tiếp chuyển một nghìn vạn vào thẻ của Vương Thần, Bạch Hạo cũng làm y như vậy. Nhìn thông báo đã nhận được tiền trong tài khoản ngân hàng, Vương Thần cười toe toét vì phấn khích.
"Yên tâm đi Tần già, số tiền này nhiều nhất một tháng là trả lại cho cậu." Vương Thần cảm kích nói.
"Khách sáo vớ vẩn." Tần Mặc khoát tay tỏ vẻ hào phóng.
Thao tác chuyển khoản vừa rồi của hắn đều bị Trình Lăng nhìn thấy hết, một nghìn vạn mà không thèm chớp mắt, đúng là có phong thái của thiếu gia nhà giàu rồi đấy!
Số dư trong thẻ của Vương Thần vừa vặn là ba mươi lăm triệu, anh ta dứt khoát chuyển hết tiền cho Trình Lăng, không hề sợ gã sẽ ôm tiền bỏ trốn trong đêm nay.
Hai người quen biết nhiều năm, anh ta biết Trình Lăng không phải loại người như vậy.
"Mai gặp ở trung tâm đăng kiểm nhé." Trình Lăng đã uống hơi nhiều, nói chuyện cũng bắt đầu líu nhíu, sau đó lấy điện thoại ra kết bạn WeChat với Tần Mặc rồi rời đi.
Sau khi Trình Lăng đi, ba người Tần Mặc cũng chuẩn bị về.
Hắn dùng điện thoại gọi tài xế lái thay, sau đó trở về căn hộ D10.
Sáng hôm sau, lúc Tần Mặc tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng, hắn cầm điện thoại lên xem thì thấy mấy người Kim Triết vừa nhắn tin cho mình.
Năm thành viên của chiến đội GW đã đến nhà thi đấu.
Tần Mặc trả lời tin nhắn, nói rằng mình sẽ đến ngay. Địa điểm tổ chức giải đấu cấp tỉnh cũng ở Thiên Phủ, lại còn rất gần căn hộ D10, lái xe chỉ mất nửa tiếng.
Hắn vào phòng vệ sinh rửa mặt qua loa rồi cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Nửa giờ sau, tại nhà thi đấu.
Tần Mặc đỗ xe xong liền nhắn tin hỏi vị trí của ba người Kim Triết. Rất nhanh sau đó, Kim Triết từ trong nhà thi đấu đi ra, liếc thấy Tần Mặc đang đứng cạnh chiếc Lamborghini SVJ thì trêu chọc: "Không biết còn tưởng ông đến đây để câu gái đấy."
"Câu em gái cậu ấy." Tần Mặc đáp trả.
Kim Triết cười gian nói: "Để tôi nói cho ông nghe, hôm nay trong sân đấu nhiều em gái lắm, em nào em nấy cũng xinh hết nước chấm."
Game thủ nữ chơi LOL ở Thiên Phủ vẫn rất đông, mà nhan sắc của các cô gái ở đây thì khỏi phải bàn.
"Thật hay giả đấy?" Tần Mặc ngạc nhiên hỏi.
"Chắc chắn là thật." Kim Triết cười đầy phấn khích, chính cậu ta cũng không ngờ hiện trường lại có nhiều cô gái đến vậy, cứ như lạc vào Nữ Nhi quốc.
"Bạn gái cậu không đến à?" Tần Mặc thấy bộ dạng này của Kim Triết thì không khỏi cười hỏi.
"Hôm nay cô ấy đi mua sắm với hội bạn thân rồi, may mà không đến, không thì toang!" Kim Triết nói với vẻ may mắn.
Tần Mặc bật cười, "Tra nam chính hiệu!"
"Cút đi! Cứ nhìn quả tạo hình của hai đứa mình đi, xem ai giống tra nam hơn?" Kim Triết bực bội nói.
Tần Mặc nhún vai, "Nếu nói về nhan sắc thì tôi đúng là hơn cậu thật, điểm này tôi không phủ nhận."
"?" Kim Triết ngơ ngác, sau khi hiểu ra liền bắt chước giọng điệu của mấy cô gái để đáp trả: "Đúng là trai thẳng tự luyến."
Tần Mặc cười ha hả, "Cay à?"
Hai người vừa trêu chọc nhau vừa đi vào nhà thi đấu, quả đúng như lời Kim Triết nói, con gái ở đây nhiều thật!
Tần Mặc nhìn mà ngây người, nào là tất đen, tất trắng, đồng phục JK, chân dài, thứ gì cũng có.
"Thế nào, tôi không lừa ông chứ." Kim Triết thấy biểu cảm của Tần Mặc liền trêu chọc.
"Đúng là hơi bá đạo thật." Tần Mặc gật đầu đáp.
Hai người đến chỗ ngồi, Quách Ngạn Trung và Giang Lam cũng đã ở đó, vị trí của họ được xem là có góc nhìn tốt nhất toàn sân.
"Tần tổng."
Thấy Tần Mặc đến, hai người gật đầu chào.
Lúc này, sự chú ý của Dương Tinh hoàn toàn không nằm ở giai đoạn cấm chọn trên màn hình, cậu ta cứ nhìn trái ngó phải, trong mắt toàn là tất đen.
Tần Mặc tiến lên vỗ vai cậu ta, trêu ghẹo: "Tình hình sao rồi?"
Dương Tinh giật mình, thấy là Tần Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm túc giải thích: "Khung cảnh nhà thi đấu không tệ, tôi ngắm vu vơ thôi."
Tần Mặc bị chọc cười, mắt dán chặt vào mấy em gái rồi mà bây giờ lại bảo là đang ngắm khung cảnh nhà thi đấu?
Có thể bịa chuyện lố hơn được nữa không?
Tô Thức ngồi bên cạnh cũng không nhịn được mà khinh bỉ: "Lý do của cậu có thể đáng tin hơn chút được không?"
"..." Dương Tinh sa sầm mặt nhìn Tô Thức, "Chuyện người lớn, trẻ con đừng xía vào!"
"Ha ha ha ha!" Kim Triết cười như được mùa.
Chiều cao của Tô Thức thuộc hàng thấp nhất trong đám, vì vậy lúc ở ký túc xá cậu ta không ít lần bị mấy người kia trêu chọc, bây giờ bị Dương Tinh chọc vào nỗi đau ngay trước mặt khiến Kim Triết cười không ngậm được mồm.
Cậu ta có lý do để nghi ngờ rằng cái trò này chính là do Tô Thức phát minh ra.
Tần Mặc cũng không nhịn được cười, cuộc nói chuyện của mấy người khiến Quách Ngạn Trung và Giang Lam cũng phải ngoái nhìn. Khi thấy họ trêu chọc lẫn nhau, biểu cảm của cả hai có chút kỳ lạ, tình cảm thế này có lẽ chỉ có ở thời đại học thôi nhỉ?
"Đội đối thủ có lai lịch thế nào?" Tần Mặc ngồi xuống cạnh Quách Ngạn Trung hỏi.
"Là chiến đội từ thành phố Khánh đến, thực lực cũng ổn, là đội vô địch vòng loại bên đó." Quách Ngạn Trung chia sẻ những thông tin mình biết cho Tần Mặc.
"Ra là vậy, thế thì trận đấu sắp tới có vẻ đáng xem đây?" Tần Mặc có chút mong đợi nhìn lên màn hình lớn đang trong giai đoạn cấm chọn.
Quách Ngạn Trung cười nói: "Chắc chắn sẽ đáng xem hơn vòng loại."
"Anh thấy mấy phút có thể kết thúc?" Tần Mặc hứng thú nhìn Quách Ngạn Trung hỏi.
"Nếu họ vẫn đánh theo lối chơi lúc giành chức vô địch ở thành phố Khánh, tôi đoán trận đấu có thể kết thúc trước hai mươi phút." Quách Ngạn Trung phân tích.
Đây là sự tự tin tuyệt đối, tuy cùng là nhà vô địch vòng loại, nhưng giá trị của chức vô địch này và chức vô địch kia không giống nhau.
"Nghe hơi ra dẻ nhỉ." Tần Mặc trêu.
Quách Ngạn Trung đẩy gọng kính, mỉm cười nói: "Cũng không hẳn là ra dẻ, chỉ là nói thật thôi."
Tần Mặc cười, giơ ngón tay cái lên rồi hướng mắt về trận đấu phía dưới, lúc này giai đoạn cấm chọn của hai đội đã kết thúc.
Bên phía Phùng Khải Nhạc vẫn là đội hình bạo lực, đánh nhanh thắng nhanh, ngược lại đội hình của đối phương lại có phần bảo thủ hơn nhiều.
Trận đấu chính thức bắt đầu, ba người Dương Tinh cũng tập trung ánh mắt vào màn hình lớn, Tô Thức còn lấy ra cuốn sổ tay nhỏ để chuẩn bị ghi lại những sai lầm mà đội có thể mắc phải.
Ba phút đầu trận, A Kiệt tìm được một cơ hội trong rừng, phối hợp với người đi đường giữa đã dọn xong lính để tiễn người đi rừng đối phương lên bảng đếm số. Sau pha giao tranh này, nửa trên khu rừng của đối phương hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của A Kiệt.
Chưa đầy mười phút, trụ trên của đối phương đã sắp sập đến nơi, chỉ còn thiếu lớp giáp trụ cuối cùng là tan nát.
Cảnh tượng này lập tức khiến khán giả tại hiện trường phải kinh ngạc thốt lên, cảm thấy thực lực của năm người Phùng Khải Nhạc có chút quá bá đạo.
Lối chơi của năm người này là một khi đã có lợi thế thì sẽ không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để thở. Ngay cả các đội LCK trong những trận đấu tập khi gặp phải GW đang có lợi thế cũng phải bó tay, nhịp độ tấn công dồn dập như vũ bão đó đúng là khó đỡ.
Không có gì bất ngờ, ván đấu này kết thúc ở phút thứ mười tám. Năm người đội bạn bị đánh cho tối tăm mặt mũi, từ giai đoạn đi đường đã hoàn toàn không có sức chống cự, cho đến khi trận đấu kết thúc họ vẫn không thể phá vỡ được nhịp độ mà năm người Phùng Khải Nhạc đã áp đặt.
Ngược lại, năm người của Phùng Khải Nhạc sau khi thắng ván này cũng không có biểu cảm gì quá kích động, chỉ bình thản cười và vỗ tay với nhau.
"Ngầu vãi!"
Không biết ai đó trong đám đông đã hét lên một tiếng, ngay lập tức cả nhà thi đấu bùng nổ, mọi người đồng loạt hô vang tên đội của năm người Phùng Khải Nhạc...