Trong văn phòng mới thành lập, Tần Mặc đang chế giễu hành vi của Vương Thần.
Vương Thần đắc ý nói: "Tốt xấu gì cũng bỏ ra hơn ba mươi triệu, dù sao cũng phải có chút thể diện chứ? Bằng không chiếc xe này của tôi chẳng phải là mua vô ích sao?"
Tần Mặc sững sờ, hình như cũng không có gì sai cả.
Ba mươi triệu bạc thật để mua một chiếc xe thì đúng là có tư bản để khoe khoang.
"Có phải cảm thấy có lý không?" Vương Thần nhíu mày cười xấu xa.
Tần Mặc vô thức gật đầu nhẹ, đồng tình với lời Vương Thần nói.
"Vậy còn chờ gì nữa, dòng thời gian phải bùng nổ like thôi!" Vương Thần liền nhân cơ hội nói.
Cuối cùng Tần Mặc vẫn phải like bài của Vương Thần trên dòng thời gian, lúc này Vương Thần mới hài lòng buông tha hắn.
"Đội game của cậu bên đó xong xuôi chưa?" Bạch Hạo nhìn về phía Tần Mặc hỏi.
Tần Mặc gật đầu đáp lại: "Trận đấu đã kết thúc rồi."
"Kết quả thế nào?" Bạch Hạo đặt tài liệu trong tay xuống, tò mò hỏi.
Tần Mặc biểu thị: "Đương nhiên là đại thắng toàn diện."
Bạch Hạo kinh ngạc: "Không tổ chức tiệc ăn mừng à?"
"Nhất định phải sắp xếp chứ, tôi bảo huấn luyện viên đội game dẫn bọn họ đi chúc mừng rồi." Tần Mặc bình tĩnh nói.
"Chậc, xem ra chức vô địch đã là tình thế bắt buộc rồi?" Vương Thần trêu ghẹo.
Tần Mặc tự tin cười: "Tham gia giải đấu này dự tính ban đầu chính là nhắm đến chức vô địch mà."
"Đỉnh của chóp!" Vương Thần giơ ngón tay cái lên.
Cái vẻ tự tin này cứ như là mua được vậy, nếu không phải biết Tần Mặc có thực lực thật sự, hắn cũng còn tưởng Tần Mặc thật sự dùng tiền tài để tấn công.
Tần Mặc chỉ bình tĩnh cười cười, nhưng nụ cười này rơi vào mắt hai người lại mang ý khoe khoang rõ rệt.
Bạch Hạo và Vương Thần liếc nhau, Vương Thần đột nhiên cười gian xảo nói: "Nói như vậy tối nay không phải nên chúc mừng một chút sao?"
Tần Mặc lập tức có linh cảm chẳng lành, quả nhiên câu nói tiếp theo của Vương Thần khiến hắn không nhịn được muốn càm ràm.
"Hắc hắc, tối nay quẩy bar đi, lão Tần bao!" Vương Thần hiển nhiên vỗ vỗ vai Tần Mặc.
"Không phải cậu mời khách à?" Tần Mặc trừng to mắt.
Vương Thần nhún vai, thành thật nói rõ: "Anh em cũng muốn lắm, nhưng mà mua xong chiếc xe này anh em đang nợ ngập đầu, thật sự là lực bất tòng tâm mà."
". . ." Tần Mặc bất lực càm ràm, đúng là cái cớ khiến người ta không thể nào phản bác được, hắn lại nhìn về phía Bạch Hạo.
Bạch Hạo tranh thủ khoát tay, vẻ mặt không liên quan đến mình nói: "Thôi đi, tôi lại không mua xe mới cũng không có đội game, nói thế nào cũng không đến lượt tôi."
"Móa! Hai ông bạn khốn nạn này bàn bạc trước rồi đúng không?" Tần Mặc mặt đen lại càm ràm.
Sớm biết vừa rồi nên đi tiệc ăn mừng cùng Quách Diễn Trung và mấy người kia!
Vương Thần cười gian xảo, ôm Tần Mặc: "Đừng có quản, dù sao bây giờ cậu không thể nào đi được, vẫn là nghĩ xem tối nay dẫn hai đứa tôi đi đâu quẩy cho vui đi."
Tần Mặc hoàn toàn câm nín, còn có thể làm sao? Chỉ có thể nhận thua!
Ai bảo hắn có hai thằng bạn đểu như thế chứ.
Về phần lựa chọn quán bar, đương nhiên phải là Play House.
PH tuy cũng không tệ, nhưng phong cách Hiphop ở đó rõ ràng không phải gu của Tần Mặc. Hắn vẫn thích Play House với phong cách EDM và không gian sang trọng hơn.
Nghe được câu trả lời của Tần Mặc, Vương Thần và Bạch Hạo lập tức vỗ tay reo hò.
Tần Mặc thấy cảnh này chỉ cảm thấy có cảm giác bị gài bẫy, mặt đầy dấu chấm hỏi nhìn về phía hai người.
Vương Thần cười hắc hắc, tiện tay ném chìa khóa LaFerrari cho Tần Mặc: "Đừng bảo anh em không nghĩ cho chú, cứ thoải mái mà lái đi."
Tần Mặc không khách khí với hắn, ai bảo mình vừa bị hai đứa này chơi xỏ chứ, sau đó ném chìa khóa xe SVJ của mình cho Vương Thần.
Vương Thần vui vẻ nhận lấy chiếc chìa khóa Lamborghini của Tần Mặc, thương vụ này căn bản không lỗ chút nào!
Nói thế nào thì giá lăn bánh của chiếc SVJ này cũng đã hơn chục triệu, giá của LaFerrari tuy vượt trội hơn chiếc SVJ này, nhưng chỉ là nhờ vào độ hiếm mà thôi.
Buổi tối, ba anh em rời công ty, Tần Mặc đi về phía chiếc LaFerrari Vương Thần vừa lấy, ấn chìa khóa trong tay, kéo cánh cửa bướm đặc trưng của LaFerrari ra. Công nhận, chiếc Ferrari này đúng là có giá trị thật, không hổ danh là Mã Vương, ngay cả SF90 cũng phải chịu lép vế trước nó.
Ngồi vào ghế lái chính, hắn thuần thục khởi động động cơ, tiếng gầm không quá lớn cũng không quá nhỏ, không bùng nổ như SVJ, mà mang lại cảm giác vừa vặn.
Về độ thoải mái thì chẳng khác gì chiếc SVJ của hắn, hoàn toàn không có gì gọi là thoải mái cả.
Ba người lái siêu xe của mình đến quán bar Play House, một chốn đào nguyên giữa phố thị.
Nửa giờ sau, Tần Mặc dừng xe lại, với một tư thế cực kỳ kém duyên bước ra khỏi xe, vì phải đề phòng bị cánh cửa bướm phía trên đập vào đầu thì xấu hổ chết.
Vương Thần và Bạch Hạo nhìn thấy cách xuống xe xấu xí như vậy của Tần Mặc lập tức cười phun.
"Ổn không đấy, gà con?" Vương Thần trêu ghẹo.
"Đúng là chưa quen với xe thể thao cửa bướm mà." Tần Mặc cảm thán một tiếng.
"Ý gì, cậu sẽ không nói là cũng mua một chiếc LaFerrari chứ?" Bạch Hạo sững sờ, với phong cách làm việc trước giờ của Tần Mặc, hắn càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Vương Thần cũng không cười, trừng mắt nhìn về phía Tần Mặc, sẽ không hào phóng đến thế chứ?
Tần Mặc tức giận nói: "Nghĩ gì đâu, một chiếc ba mươi triệu, đủ tôi mua mấy chiếc Rolls-Royce rồi?"
Hơn chục triệu thì còn có thể suy tính một chút, ba mươi triệu thôi được rồi. Về phần những mẫu xe McLaren kia, các loại bệnh vặt của thương hiệu này trực tiếp khiến hắn từ bỏ, ít nhất bây giờ vẫn chưa có mẫu xe McLaren nào có thể khiến hắn xúc động tiêu tiền.
"Làm tôi sợ chết khiếp, tôi còn tưởng cậu lại muốn bắt đầu chơi trội nữa chứ." Vương Thần lập tức nhẹ nhàng thở ra.
Tần Mặc chế giễu biểu thị: "Dù sao tôi là người nghèo, hai cậu hiểu mà."
Đúng là nói thẳng toẹt ra mà.
"Nhanh đừng tức giận chúng tôi, cậu là người nghèo thì chúng tôi là cái gì đây?" Vương Thần tức giận nhìn về phía Tần Mặc.
Tần Mặc một mặt bất đắc dĩ, hắn hiện tại thật sự là mua không nổi một chiếc LaFerrari, hôm qua mới đưa cho Vương Thần mười triệu, trong người chỉ còn chưa đến ba mươi lăm triệu, là thật có chút nghèo.
Sao hai người không tin chứ!
Bạch Hạo và Vương Thần nếu biết Tần Mặc hiện tại trong lòng nghĩ gì, sợ là sẽ sốc tận óc tại chỗ, ba mươi triệu mà gọi là nghèo?
Ngay cả Bạch Hạo gom hết toàn bộ tài chính trên người cũng không có ba mươi triệu, Vương Thần thì càng không cần nói, đã biến thành người làm công trả nợ.
Hai người sợ Tần Mặc sau đó lại nói ra lời gì đâm chọc, tranh thủ ngắt lời hắn tiếp tục khoe khoang một cách tinh vi, kéo hắn đi thẳng vào quán bar.
Tần Mặc cười khổ không nói nên lời, bị hai người kéo vào quán bar. Tối nay không có người lạ, Tần Mặc tùy tiện chọn một dãy ghế dài, vị trí bình thường nhưng rượu thì vẫn là loại cao cấp nhất, bảo nhân viên lấy hết rượu mà hắn đã trữ ở đây ra. Hai set Đại Thần Long cùng với các loại rượu tây khác, tổng cộng đã hơn ba trăm triệu.
"Tổng giám đốc Tần thật hào phóng, ngầu vãi!" Vương Thần mắt sáng rực lên, liền nịnh bợ ngay lập tức.
Bạch Hạo cũng ở một bên hùa theo, vẻ mặt như thể không chê chuyện lớn.
Tần Mặc khó chịu rót đầy rượu rồi đưa cho hai người, càm ràm: "Nhanh lên, đừng có làm mất mặt nữa, cringe lắm!"
"Ha ha ha ha ha!"
Hai người lập tức bật cười.
Ngay lúc ba người đang uống vui vẻ, mấy vị khách VIP ở dãy ghế bên cạnh bưng ly rượu đột nhiên đi đến dãy ghế của ba người...