Nếu phải nói ở Đại học Thiên Phủ ai có đủ sức mua chiếc xe này, ngoài Tần Mặc ra thì họ chẳng nghĩ ra được ai khác.
Trong toàn bộ Đại học Thiên Phủ, dàn xe sang của Tần Mặc thuộc hàng đỉnh nhất, chiếc nào chiếc nấy đều cả chục triệu tệ trở lên. Trên diễn đàn của trường còn có người lập hẳn một topic để xếp hạng những chiếc xe sang này.
Tần Mặc chễm chệ top 1.
Chiếc McLaren 720S của Dương Tinh còn chẳng có cửa lọt vào, chỉ xếp thứ chín, đủ thấy độ uy tín của bài đăng này.
"Vãi chưởng, Lão Tam, cậu đừng nói với tôi chiếc LaFerrari bên ngoài đúng là của cậu nhé," Dương Tinh kinh ngạc nhìn Tần Mặc.
Nếu đây là sự thật thì trái tim nhỏ bé của hắn hơi bị sốc đấy.
Ánh mắt của Kim Triết và Tô Thức cũng dán chặt vào Tần Mặc. Chiếc xe này có giá trị quá khủng, còn đắt hơn cả chiếc SVJ và SF90 của Tần Mặc cộng lại, ảo ma canada thật sự!
Thấy bộ dạng không hỏi ra ngô ra khoai thì không bỏ qua của ba người, Tần Mặc cười nói: "Xe đúng là của tôi, nhưng không phải tôi mua."
"Ý gì vậy?" Ba người ngơ ngác nhìn nhau, đầu óc có chút mông lung.
Họ chưa từng nghe nói loại xe như LaFerrari mà cũng có thể cho thuê.
"Chiếc xe này là của bạn tôi, tối qua uống say ở quán bar, chìa khóa xe của tôi để ở đó nên đổi xe cho nhau lái tạm," Tần Mặc nhún vai đáp.
"Là một trong hai người hợp tác thành lập công ty văn hóa à?" Dương Tinh tò mò hỏi.
Tần Mặc gật đầu, "Đúng vậy."
Rồi anh nói đùa: "Xe đắt thế này, tôi mà mua cũng xót tiền lắm chứ bộ!"
Nghe đi, xót tiền, chứ không phải không mua nổi!
Đây là cái kiểu văn học Versailles gì thế này?
Chẳng phải điều đó có nghĩa là Tần Mặc hiện đang có ít nhất ba mươi triệu tiền mặt trong tay sao?
Chỉ nghĩ đến con số này thôi đã thấy ảo lắm rồi, đặt lên người một sinh viên đại học thì lại càng ảo hơn.
Khóe miệng Dương Tinh giật giật, quen biết Tần Mặc lâu như vậy, hắn đã học được không ít chiêu trò Versailles cao cấp, ví dụ như lúc này đây.
Nói về trình cà khịa thì ai qua được Tần Mặc chứ!
Kim Triết và Tô Thức đã không biết phải nói gì, cả ký túc xá này chỉ có hai người họ là người bình thường!
Tần Mặc nhún vai, anh thề là mình tuyệt đối không có ý khoe khoang, chẳng lẽ nói thật cũng là khoe khoang sao?
Anh không phục!
"Cậu thắng!" Dương Tinh bất lực buông một câu.
Tần Mặc trêu ghẹo: "Cậu ấm Thượng Hải, cậu phải vùng lên đi chứ."
"Vùng lên cái con khỉ, tôi mở bệnh viện thú cưng xin nhà một chục triệu mà còn phải nói hết nước hết cái mới được. Đây là tiền để làm ăn đàng hoàng, nếu để nhà tôi biết tôi mua xe hết ba mươi triệu, cậu đoán xem tôi còn sống sót về trường được không?" Dương Tinh mặt mày sa sầm đáp trả.
Hắn giờ nghiêm túc nghi ngờ nhà Tần Mặc mở ngân hàng, thật sự không có giới hạn nào luôn sao?
Tình huống này có thể nói là vượt mặt hơn chín mươi phần trăm hội phú nhị đại ở Hoa Quốc rồi.
Không tin ư?
Cứ túm bừa một cậu ấm nào đó trong quán bar mà hỏi, trong người họ tuyệt đối không có quá một triệu, có được vài trăm nghìn đã là thuộc hàng top trong giới rồi.
Thậm chí phần lớn còn đang sống bằng thẻ tín dụng, đến kỳ trả nợ cũng đau đầu, hoàn toàn không thể so sánh với loại như Tần Mặc được!
"Có khoa trương vậy không?" Tần Mặc ngờ vực nhìn Dương Tinh.
"Chắc chắn có, đây là thực trạng của tất cả hội con nhà giàu đấy, cậu tưởng ai cũng như cậu à?" Dương Tinh bực bội đáp.
Tần Mặc xấu hổ sờ mũi, anh quên mất khoảng thời gian khốn khó trước khi có hệ thống, tuy chưa đến mức một trăm tệ phải bẻ đôi ra tiêu, nhưng cũng thuộc dạng tiết kiệm hết nấc.
"Thôi được, cậu thắng," Tần Mặc đáp.
Dương Tinh khoác vai Tần Mặc, cười gian nói: "Thương lượng chút đi, trưa nay dẫn bọn này đi ngó nghiêng nội thất con LaFerrari với, nói thật đây là lần đầu tiên tôi thấy chiếc xe này đấy."
Tần Mặc ngạc nhiên, "Tôi nhớ không phải Thượng Hải có một chiếc sao?"
"Thượng Hải có chứ có phải tôi có đâu!" Dương Tinh cạn lời.
Tần Mặc tỏ vẻ vô tội: "Thế mà cậu bảo chưa từng thấy."
Mặt Dương Tinh tối sầm lại, "Tôi nói là tôi chưa thấy xe thật, trên mạng thì tính làm gì!"
"Ha ha ha, hiểu rồi!" Tần Mặc phá lên cười.
Kim Triết và Tô Thức cũng tỏ vẻ rất hứng thú. Dương Tinh còn chưa thấy thì họ càng không có khả năng thấy, thậm chí trên mạng cũng hiếm khi lướt thấy chiếc xe này, dù sao cũng là thứ cả đời này không chạm tới được, nhìn nhiều chỉ thêm tự kỷ.
"Trưa nay dẫn các cậu đi xem, giờ chúng ta có thể vào lớp được chưa?" Tần Mặc đồng ý rồi bất đắc dĩ hỏi.
Vừa đến dưới tòa nhà giảng đường đã bị ba người này chặn lại, cũng không biết ai nhanh tay thế, chưa đầy nửa tiếng đã đăng ảnh xe lên diễn đàn trường. Mà cái diễn đàn này cũng lạ, cứ bài đăng nào liên quan đến anh là y như rằng leo lên top 1.
"Đi thôi, đi thôi!"
Nhận được câu trả lời hài lòng, ba người mới cười hì hì khoác vai Tần Mặc đi vào tòa nhà.
Vừa bước vào lớp, không ít ánh mắt của bạn học đã đổ dồn về phía Tần Mặc. Hết cách, ai bảo bài đăng trên diễn đàn trường hot nhanh như vậy, lại còn đỗ ở chỗ đậu xe riêng của Tần Mặc, chẳng phải quá rõ ràng là xe của anh rồi sao?
Muốn khiêm tốn cũng khó.
Bốn người Tần Mặc cũng nhận ra điều này, anh có chút bất đắc dĩ, xem ra ngày mai không thể lái chiếc xe này đến nữa rồi, dư âm của nó có vẻ hơi lớn.
Ba người Dương Tinh thì cười trên nỗi đau của người khác.
Dương Tinh cười xấu xa: "Huynh đệ, tôi có linh cảm tan học cố vấn học tập sẽ tìm cậu nói chuyện đấy."
"Anh hùng có chung suy nghĩ, tôi cũng có linh cảm như vậy," Kim Triết cũng cười thầm.
Dù sao chuyện này ảnh hưởng cũng khá lớn, nhà trường chắc chắn không muốn vì việc này mà gây ra chấn động quá lớn, nên có năm mươi phần trăm khả năng sẽ gọi Tần Mặc lên văn phòng.
Tần Mặc cạn lời, sau đó bình tĩnh nói: "Các cậu tốt nhất nên mong tôi không bị gọi lên văn phòng đi, không thì tâm trạng tôi không tốt là dễ quên lắm, ví dụ như vừa rồi tôi đã hứa với các cậu cái gì ấy nhỉ?"
Tần Mặc giả vờ nghi hoặc nhìn về phía ba người.
"..."
Nụ cười của ba người lập tức cứng đờ trên mặt, chơi trò giả ngây giả dại với họ chứ gì?
Vãi thật chứ! Nhưng mà họ lại bị chiêu này trị!
Tần Mặc đắc ý quay về chỗ ngồi. Anh quá hiểu đám bạn này, xem livestream thi đấu game suốt, kỹ năng thao túng tâm lý phải gọi là pro luôn.
May mà ánh mắt của mọi người không kéo dài bao lâu thì giáo viên vào lớp, Tần Mặc lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hết tiết một, quả đúng như ba người Kim Triết dự đoán, cố vấn học tập thật sự đã gửi tin nhắn cho Tần Mặc.
Ba người biết tin này thì ngớ cả người, không cần phải chuẩn như vậy chứ?
Tần Mặc cũng đành bất đắc dĩ bước ra khỏi lớp.
Đến ngoài cửa văn phòng, anh lịch sự gõ cửa. Cố vấn học tập của lớp anh đang ngồi bên trong.
Được cho phép, Tần Mặc mới bước vào, trong văn phòng chỉ có một mình cô.
Thấy Tần Mặc đến, vẻ mặt cô cố vấn cũng có chút bất đắc dĩ, cô đặt tách trà xuống hỏi: "Biết tôi gọi em đến vì chuyện gì không?"
Tần Mặc dè dặt hỏi: "Chuyện trên diễn đàn trường ạ?"
Cô cố vấn bật cười, vừa bực vừa buồn cười nhìn Tần Mặc, "Em cũng biết cơ à?"
Tần Mặc cười gượng, "Em cũng không ngờ nó lại gây ảnh hưởng lớn như vậy."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn