Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 707: CHƯƠNG 678: DỊCH VỤ ĐÁNH THỨC ĐẶC BIỆT

Trong phòng ngủ, Tần Mặc bế Đường Thi Di đã kiệt sức vào phòng tắm.

Tần Mặc vỗ nhẹ lên mông Đường Thi Di, trêu chọc: "Giờ còn mạnh miệng nữa không?"

Đường Thi Di nằm trong lòng Tần Mặc, chỉ còn sức hừ hừ vài tiếng.

Tần Mặc không nhịn được cười, sau khi xả đầy nước nóng thì đặt Đường Thi Di vào bồn tắm, còn mình thì đi tắm gội.

Lúc hai người từ phòng tắm bước ra, Đường Thi Di đã hồi phục chút sức lực, nhưng vẫn ỷ lại trên người Tần Mặc không chịu xuống.

Tần Mặc bế Đường Thi Di lên giường, vừa đắp chăn cho cô thì con mèo lớn này liền không ngoan ngoãn mà choàng cổ kéo anh lên giường, nũng nịu thì thầm bên tai Tần Mặc: "Không được đi."

Tần Mặc không khỏi bật cười, trêu ghẹo: "Chắc không?"

"Ừm..." Đường Thi Di hơi đỏ mặt, lí nhí đáp.

"Cậu em" Tần Mặc lập tức đứng dậy chào cờ, Đường Thi Di hiển nhiên cũng cảm nhận được điều này, cô cười gian, giả vờ nghi hoặc hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

Tần Mặc tức giận lườm cô một cái, con mèo lớn này còn dám khiêu khích, xem ra trận chiến vừa rồi vẫn chưa đủ để thuần phục cô nàng.

Không những không đầu hàng mà còn dám phản công?

Tuyệt đối không thể nhịn!

Đường Thi Di đỏ mặt, ghé sát vào Tần Mặc, ngọt ngào gọi: "Anh ơi..."

"..."

Đường Thi Di đúng là biết cách đổ thêm dầu vào lửa!

Gần ba giờ sáng, Đường Thi Di cuối cùng cũng mệt lả ngủ thiếp đi, Tần Mặc cười khổ một tiếng, sức chiến đấu của con mèo lớn này bây giờ đúng là không thể xem thường.

Anh lại vào phòng tắm tắm rửa qua loa rồi mới lên giường đi ngủ.

Trưa hôm sau, Tần Mặc bị đánh thức bằng một cách rất đặc biệt, anh lơ mơ liếc nhìn vào trong chăn, Đường Thi Di không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang trốn ở trong đó...

Tần Mặc hoàn toàn tỉnh ngủ, đúng lúc này Đường Thi Di đột nhiên ló cái đầu nhỏ ra khỏi chăn, sau đó mặc chiếc váy ngủ lụa rộng thùng thình chạy nhanh vào phòng tắm, chỉ lát sau khi súc miệng xong lại vội vã chạy về, chui vào lòng Tần Mặc khẽ hừ hừ: "Ai bảo anh ngủ say như chết làm gì, mẹ đến gọi chúng ta rồi kìa."

Tần Mặc ngẩn người, anh thật sự không nghe thấy tiếng bà Vương gọi hai người dậy.

"Thế nên đây là lý do của em à?" Tần Mặc dở khóc dở cười nhìn Đường Thi Di.

Đường Thi Di mặt đỏ bừng, lí nhí ngụy biện: "Em sợ cách khác không gọi anh dậy được."

Lý do hay lắm!

Tần Mặc thầm khen đúng là dân chuyên!

Tần Mặc ôm Đường Thi Di chặt hơn một chút, hỏi: "Mẹ đến lúc nào vậy?"

"Mới lúc nãy thôi." Đường Thi Di ngoan ngoãn đáp, sau đó tinh nghịch cười một tiếng: "Em giả vờ ngủ không trả lời."

Tần Mặc không khỏi bật cười, véo má Đường Thi Di, cảm giác mềm mại vô cùng thích, anh cười nói: "Cho em một like!"

Đường Thi Di chớp chớp mắt hỏi: "Vậy có phần thưởng gì không?"

Tần Mặc cầm điện thoại lên xem giờ, mới hơn mười một giờ, anh đặt điện thoại xuống rồi cười gian với Đường Thi Di: "Thời gian còn sớm, tập thể dục buổi sáng thôi!"

"..."

Một giờ sau, hai người mới từ trong phòng bước ra, Tần Mặc tinh thần sảng khoái, còn mặt Đường Thi Di vẫn ửng hồng, cô phải quấn mình kín mít, nếu không những dấu vết trên người rất dễ bị phát hiện.

Bà Vương và ông Tần đang ngồi ở phòng khách, thấy hai người cuối cùng cũng ra, bà nhìn Đường Thi Di cưng chiều cười nói: "Cơm ở trong bếp, hai đứa hâm nóng lên là ăn được."

"Con cảm ơn mẹ." Đường Thi Di ngoan ngoãn nói.

Nụ cười trên mặt bà Vương càng thêm rạng rỡ.

Ăn sáng xong, Tần Mặc và Đường Thi Di chuẩn bị rời Hàng Châu, Tần Mặc có chuyến bay lúc sáu giờ tối đến Thiên Phủ.

Ông Tần và bà Vương tiễn hai người xuống tận gara tầng hầm, nói đúng hơn là tiễn Đường Thi Di.

Tần Mặc tỏ vẻ bất lực, sau khi lên xe, Đường Thi Di thấy vẻ mặt của anh thì phì cười, véo má Tần Mặc trêu chọc: "Cậu Tần ghen rồi à?"

Tần Mặc tức giận vỗ vào tay Đường Thi Di, khinh bỉ nói: "Em có biết hành vi này của em gọi là gì không?"

Đường Thi Di lắc đầu.

"Cái này gọi là tiểu nhân đắc chí!" Tần Mặc hừ hừ.

Đường Thi Di cười cong cả mắt, đùa giỡn: "Em là tiểu nhân đấy, không phục thì cắn em đi!"

Tần Mặc: "..."

Thế này thì anh còn nói được gì nữa?

"Hay là em đền bù cho anh một chút nhé?" Đường Thi Di tinh nghịch nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc hứng thú: "Đền bù thế nào?"

Bàn tay nhỏ của Đường Thi Di vươn tới.

Nửa giờ sau, người lái xe từ Tần Mặc đổi thành Đường Thi Di.

Đừng hỏi tại sao.

Hỏi thì là do cơ thể đột nhiên không khỏe.

Đường Thi Di thắt dây an toàn, thành thạo khởi động xe lái ra khỏi gara tầng hầm.

Tần Mặc hôm nay quả thật hơi mệt, dù sao sau mấy trận đại chiến, coi như hắn có "Thận Vương" làm át chủ bài cũng hơi đuối.

Hơn ba giờ chiều, Đường Thi Di lái xe đến sân bay Hồng Kiều ở Ma Đô, còn ba tiếng nữa mới đến giờ bay nên thời gian vẫn còn rất dư dả.

Hai người xuống xe, Tần Mặc dẫn Đường Thi Di đi dạo một vòng trong sân bay.

"Cuối tuần sau anh về không?" Đường Thi Di nhìn Tần Mặc, dịu dàng hỏi.

Tần Mặc lắc đầu: "Cuối tuần sau chắc không được, anh có hẹn với lão Diêu và mấy người nữa ở Thiên Phủ."

Đường Thi Di tò mò: "Chuyện công ty ạ?"

Tần Mặc không giấu giếm, kể cho cô nghe chuyện mấy người họ định hùn vốn mở một quán trà.

Đường Thi Di hơi kinh ngạc, nghĩ kỹ lại thì hình như Tần Mặc đã kinh doanh gần hết các ngành nghề ở Thiên Phủ rồi, đúng là hơi bá đạo!

Nhưng rất nhanh, trên mặt cô liền lộ ra vẻ sùng bái và tự hào, khiến Tần Mặc bật cười.

"Có phải em thấy bạn trai em rất lợi hại không?" Tần Mặc đắc ý hỏi.

Đường Thi Di mím môi cười, không châm chọc Tần Mặc tự sướng mà gật đầu, khoác tay anh, chân thành nói: "Bạn trai em là giỏi nhất."

Lòng hư vinh của Tần Mặc được thỏa mãn tột độ, đợt buff tinh thần này của Đường Thi Di đúng là đỉnh của chóp!

Đường Thi Di trêu chọc: "Em cảm thấy bây giờ mình hơi không xứng với anh rồi đó."

Tần Mặc đùa cợt, đắc ý nói: "Biết là tốt, sau này hầu hạ cho tốt, không thiếu phần của em đâu."

"Vâng ạ, Tần đại quan nhân, sau này anh bảo đi đông em cam đoan không đi tây, tuyệt đối nghe lời!" Đường Thi Di lập tức nghiêm túc phối hợp đáp lại.

Có lẽ chính cô cũng cảm thấy hơi trẻ trâu, vừa nói xong câu đó đã tự mình bật cười trước.

Tần Mặc véo má Đường Thi Di, trêu ghẹo: "Hạ sĩ Đường có được giác ngộ này, tôi vô cùng vui mừng."

Đường Thi Di nhíu chiếc mũi xinh xắn, hai tay ôm cổ Tần Mặc, hung dữ nói: "Không cho véo mặt em nữa, véo nhiều mặt sẽ to ra đó!"

"To một chút sờ mới thích." Tần Mặc đầy ẩn ý.

Đường Thi Di để ý thấy ánh mắt của anh, mặt liền đỏ bừng, cô tức giận véo vào lưng anh một cái, lí nhí dọa: "Cẩn thận em tố cáo anh giở trò lưu manh giữa chốn công cộng."

Tần Mặc cười gian: "Em quên chúng ta bây giờ là hợp pháp rồi à?"

Nói cho công bằng thì tuy hai người chưa lĩnh chứng, nhưng bố mẹ hai bên đều đã đồng ý, dù chú cảnh sát có đến cũng không thể bắt Tần Mặc đi được, đúng không?

Đường Thi Di giận dỗi lườm Tần Mặc một cái, đáng thương nói: "Cuối tuần này em hẹn Nhị Nhị đi tập múa, chắc không đến Thiên Phủ được."

"Tiểu thư Tiffany nhà giàu đó chắc không phải đến cướp bạn gái của tôi đấy chứ?" Tần Mặc bất đắc dĩ cà khịa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!