Nghe xong lời Tần Mặc, Lâm Khải mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, sau đó hiếu kỳ hỏi: "Tần tổng, ngài nói người kia là ai?"
Tần Mặc cười thần bí: "Đến lúc đó cậu sẽ biết. Sau này hai người các cậu trong công việc còn cần phối hợp lẫn nhau."
"Điểm này tuyệt đối không có vấn đề." Lâm Khải chăm chú biểu thị.
"Cậu có ý nghĩ gì?" Tần Mặc dò hỏi.
Hắn chỉ là nói ra ý nghĩ của mình, ý nghĩ của hắn tự nhiên không thành thục bằng Lâm Khải, cho nên muốn nghe xem Lâm Khải có thể đưa ra ý kiến gì.
"Dựa theo Tần tổng vừa nói, nếu chỉ là trước thành lập một công ty quản lý thì không có gì khó khăn, vài ngày là đủ để giải quyết. Nhưng vấn đề là sau khi đăng ký xong công ty thì giải quyết vấn đề mặt bằng thế nào?" Lâm Khải nghĩ nghĩ rồi đáp: "Hiện tại đã phải thuê một văn phòng rồi sao?"
Ý nghĩ của hắn là đợi đến khi công ty văn hóa mới thành lập bên kia chốt xong rồi sẽ đồng bộ khởi công là được, nhưng hắn không rõ ý Tần Mặc, cho nên vẫn định hỏi trước một chút.
Tần Mặc suy tư một lát, sau đó đáp: "Đã công ty đều thành lập, tự nhiên muốn trước đem vấn đề địa điểm làm việc cùng giải quyết. Tiền không phải vấn đề."
Nghe xong lời Tần Mặc, Lâm Khải trong lòng nắm chắc, sau đó cười nói: "Được, chuyện này cứ giao cho tôi đi."
Tần Mặc cười gật gật đầu, Lâm Khải làm việc hắn yên tâm.
"Đúng rồi Tần tổng, địa điểm làm việc của công ty có yêu cầu gì không? Ví dụ như lựa chọn tại khu vực nào ở Ma Đô?" Lâm Khải chợt nhớ tới vấn đề này.
Tần Mặc sửng sốt một chút, địa điểm của công ty quản lý này có lẽ không thể cách công ty con văn hóa mới thành lập quá xa. Nhưng bây giờ có một vấn đề, đó chính là công ty con văn hóa mới thành lập bên kia còn chưa chốt xong, cụ thể còn không biết chọn khu nào.
"Chờ tôi hỏi bọn lão Bạch đã." Tần Mặc đáp.
Lâm Khải gật đầu không nói gì, Tần Mặc gửi tin nhắn cho Bạch Hạo và Vương Thần.
Tần Mặc: "Bên các cậu thương lượng thế nào rồi?"
Chưa đến hai phút, Bạch Hạo và Vương Thần đã hồi đáp tin nhắn.
Vương Thần: "Vừa mới họp xong, nhân sự đã chốt xong, dự định ngày mai sẽ để Triệu Kiện đến Ma Đô chốt địa điểm làm việc."
Bạch Hạo: "Không sai."
Tần Mặc: "Quyết định ở khu nào?"
Bạch Hạo: "Hoàng Phổ."
Tần Mặc: "OK!"
Tần Mặc đưa nội dung trò chuyện cho Lâm Khải xem.
"Văn phòng hạng A khu Hoàng Phổ, giá thuê hàng năm có chút đắt đó." Lâm Khải sờ lên mũi nói.
Tần Mặc nhịn không được cười lên, nói đùa: "Cậu xem thường tôi à? Chút tiền ấy tôi còn có thể bỏ ra."
Lâm Khải lúc này mới nhớ tới tài lực của Tần Mặc hào phóng đến mức nào, cũng không khỏi cười: "Là lỗi của tôi."
"Đưa chuyện này vào danh sách ưu tiên, dù sao trang trí còn cần một khoảng thời gian. Cần tài chính thì cứ lấy từ tài khoản công ty, nếu không đủ thì nói với tôi." Tần Mặc cười nói.
"Tần tổng nói đùa, báo cáo tài chính quý này vừa mới ra, tài chính trong tài khoản công ty dù có đồng thời thuê mấy văn phòng hạng A khu Hoàng Phổ cũng dư sức." Lâm Khải nói đùa biểu thị.
"Vậy là được, tốt nhất diện tích lớn hơn địa điểm làm việc hiện tại một chút. Thiên Phủ bên này cuối cùng chỉ là chuyện cỏn con, tương lai Ma Đô và Đế Đô mới là mục tiêu cốt lõi của chúng ta." Tần Mặc nói.
Lâm Khải bị lời Tần Mặc nói làm cho nhiệt huyết sôi trào, tựa hồ đã thấy hình ảnh một đế chế kinh doanh đang trỗi dậy, lúc này gật đầu đáp ứng: "Được rồi Tần tổng."
Hai người lại tại công ty hàn huyên một ít chuyện công việc. Hai cửa hàng Xuyên Hương Thu Nguyệt cũng sắp hoàn tất xây dựng, cơ sở dưỡng da Gạo Man bên kia vào cuối năm cũng cần mở rộng, tất cả đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Tần Mặc trong lòng thầm cảm khái, đạt được hệ thống đến nay mới hơn một năm, vậy mà đã đặt xuống một mảnh giang sơn lớn như vậy ở Thiên Phủ.
Hắn đột nhiên thú vị nghĩ đến, nếu như bố Tần đồng chí biết hắn sẽ có cảm tưởng thế nào?
Lúc nào không hay, ví tiền của hắn ngày càng rỗng.
"Xem ra cần phải tìm thời gian cùng bố Tần đồng chí trước tiết lộ một phần sự thật, bằng không đợi bị phát hiện thì căn bản không thể giải thích rõ ràng." Tần Mặc thầm nói.
Lâm Khải đã rời khỏi phòng làm việc và bảo trợ lý đặt trước hai vé máy bay sớm nhất ngày mai bay Ma Đô.
Tần Mặc ngồi trên ghế ông chủ, nghĩ đến làm thế nào để nói rõ chân tướng với bố Tần đồng chí mà không khiến ông quá thất vọng. Tuy nói sóng sau đè sóng trước, nhưng cái làn sóng sau này của hắn có chút quá mạnh, nói một câu không hợp thói thường cũng không quá đáng, đây không phải là đem sóng trước đập vào trên bờ cát mà là trực tiếp đập chết.
"Đẩy cái nồi cho Bạch Hạo và Vương Thần tựa hồ có thể thực hiện." Tần Mặc mắt sáng lên.
Hai huynh đệ này đơn giản chính là hai ứng cử viên sáng giá nhất cho việc cõng nồi, dù sao thân phận của hai người còn đó mà lại đã được kiểm chứng. Nói là hai người mang theo tiền hắn kiếm được thì bố Tần đồng chí và mẹ Vương chắc chắn sẽ không hoài nghi.
Càng nghĩ càng thấy có thể thực hiện.
"Mình đúng là thiên tài!" Tần Mặc đập bàn quyết định.
Đáng thương Bạch Hạo và Vương Thần hai huynh đệ còn không biết một cái nồi đen lớn sắp chụp lên đầu bọn họ.
"Hắt xì!"
Bạch Hạo và Vương Thần không hẹn mà cùng hắt hơi một cái, hai người đều là vẻ mặt vô cùng nghi hoặc: "Tình huống gì đây?"
Bạch Hạo giống như đoán được cái gì, ghét bỏ nhìn về phía Vương Thần: "Cút! Cảm cúm còn đứng gần tôi như vậy, cậu đúng là ác độc!"
"Cậu đánh rắm! Tôi còn nghi ngờ là cậu đó!" Vương Thần mặt đen sì lẩm bẩm.
Bạch Hạo không phản ứng hắn, gọi cô lễ tân bảo pha hai cốc Cảm Mạo Linh mang đến.
Cô lễ tân mặc dù kỳ quái, nhưng ai bảo hai người là ông chủ đâu, ứng tiếng sau đó thật sự pha cho hai người một cốc Cảm Mạo Linh mang đến, mà còn là phiên bản tăng cường!
Tần Mặc từ công ty quản lý Mặc Quên Sơ Tâm sau khi ra ngoài liền về ký túc xá D10, dự định tối nay lại về Đại học Thiên Phủ.
Sau khi về đến nhà, hắn tại WeChat lần lượt trả lời mấy tin nhắn, là đến từ group bạn học cấp ba, vẫn như cũ là những khuôn mặt cũ quen thuộc: Trần Siêu, Vương Huy và Lưu Đào ba thằng cha nội này.
Trần Siêu: "@ Tần Mặc: [ cười đểu ] Gần đây với ban trưởng đại nhân phát triển thế nào rồi?"
Lưu Đào: "[ buồn cười ] À thông suốt, hỏi nhiều, thích nghe!"
Vương Huy: "[ hèn mọn ] Chắc đang chìm đắm trong chốn ôn nhu, vui đến quên hết trời đất rồi chứ gì?"
Ba người liên tục tag Tần Mặc trong nhóm chat nhỏ trêu ghẹo nói.
Tần Mặc: "[ kính râm ] Nhớ kỹ, anh em chỉ chơi tình yêu trong sáng thôi!"
Lưu Đào: "[ khinh bỉ ] Tôi mà có bạn gái như ban trưởng đại nhân thì tôi cũng tình yêu trong sáng!"
Vương Huy: "Ha ha ha tôi có thể hiểu là cậu là chó nhan sắc không?"
Trần Siêu: "@ Vương Huy: Tôi cảm thấy bỏ chữ 'nhan' đi thì càng hình tượng hơn!"
Tần Mặc: "Ha ha ha ha không có bệnh tim đâu mà sợ!"
Lưu Đào: "?"
Lưu Đào: "Mấy thằng khốn, không phải đã nói tấn công lão Tần sao?"
Tần Mặc: "Dù sao mắt quần chúng tinh tường như tuyết, có lẽ tuyệt đối là cậu càng cần bị tấn công hơn!"
Vương Huy: "Tôi đồng ý lời lão Tần! Thằng này dạo này cứ khoe ân ái với cô tiên tỷ tỷ kia trên vòng bạn bè, đơn giản là buồn nôn chết đi được!"
Trần Siêu: "Tôi nghi ngờ hắn hẹn hò một lần chụp hết ảnh cả năm, bằng không thì giải thích thế nào ba ngày cập nhật một lần vòng bạn bè?"
Tần Mặc: "Ai, chó yêu xa bi ai quá!"
Lưu Đào: "@ Tần Mặc: ? Không phải! Cậu đang giả vờ cái gì? Cậu với ban trưởng đại nhân không phải cũng yêu xa sao?"
Tần Mặc: "[ đắc ý ] Nhớ kỹ, anh em một tuần đi Ma Đô một lần!"
". . ."
Lời này lộ ra tin tức có chút lớn, đến ăn dưa đây!
Lưu Đào: "Mới ghê chứ! !"
Trần Siêu: "Mới ghê chứ!"
Vương Huy: "Mới ghê chứ!"
Tần Mặc: "Chờ các cậu nghỉ hè tôi lại cho các cậu bất ngờ lớn, nhớ kỹ sớm chuẩn bị tiền mừng đi!"
Ba người nhìn thấy tin tức này lập tức ngớ người, chẳng lẽ còn có tình huống bọn họ không biết sao?..