"Cuối cùng, khả năng cao là việc đầu tư và lợi nhuận không tương xứng, thậm chí còn gây ra tổn thất lớn." Lâm Khải lý trí phân tích.
Các bộ phim chiếu mạng do người nổi tiếng trên mạng đóng không phải là không có, nhưng độ phủ sóng của chúng thì... Đừng nhìn những người nổi tiếng này có không ít fan trên mạng, nhưng so với diễn viên chính thống thì còn kém xa. Hơn nữa, video và phim truyền hình điện ảnh hoàn toàn là hai đường đua khác biệt. Đối tượng khán giả của clip ngắn và phim truyền hình điện ảnh chiếu mạng về cơ bản cũng không giống nhau.
Nếu là video hài hước thì những fan hâm mộ đó còn có thể ủng hộ, thậm chí ngay cả livestream bán hàng cũng có người chi tiền, nhưng một khi biến thành phim truyền hình điện ảnh kiểu này, số người chi tiền ủng hộ sẽ không nhiều.
Đây cũng là lý do vì sao có những người nổi tiếng trên mạng đã đóng rất nhiều phim chiếu mạng, nhưng phần lớn fan của họ lại không biết nhân vật mà họ đóng, dẫn đến lượng view cuối cùng thảm hại.
Kết quả như vậy theo Lâm Khải là lợi bất cập hại, anh không khuyến nghị lắm.
Tần Mặc đương nhiên biết những điều Lâm Khải lo lắng.
Phải nói là Lâm Khải có tầm nhìn kinh doanh rất sắc bén, nhưng anh ấy đã bỏ qua một điểm, đó chính là Tần Mặc có buff hệ thống mà!
Người khác làm thì rất có thể có đến 90% tỉ lệ thua lỗ, nhưng nếu là Tần Mặc thì hoàn toàn không có khả năng đó.
Dù sao đây là phần thưởng của Anh Hệ Thống, cái độ uy tín này thì khỏi phải bàn rồi đúng không?
Tần Mặc cười nói: "Cứ thử tưởng tượng với kết quả lợi nhuận 100% xem, công ty văn hóa mới thành lập nên chuyển mình như thế nào?"
Lâm Khải sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh trả lời: "Nếu đã như vậy, thì có thể trước tiên chọn ra vài nghệ sĩ có lượng fan đông đảo và nhan sắc nổi bật trong số những người đã ký hợp đồng với công ty. Đầu tiên, có thể đưa họ đi tham gia các chương trình giải trí dạng tuyển chọn tài năng để tăng tối đa độ nổi tiếng, sau đó công ty sẽ chi tiền để vận hành, nói trắng ra là tạo hiệu ứng truyền thông trên internet."
"Lặp lại thao tác vài lần, khi đạt được độ nổi tiếng nhất định, sẽ dùng quan hệ để đưa họ đến các bộ phim truyền hình có nghệ sĩ nổi tiếng tham gia, hoàn thành việc thu hút fan qua đường. Đến lúc đó, lại tìm người tạo chiêu trò một chút, về cơ bản nghệ sĩ này coi như đã ra mắt. Khi đó, danh tiếng của công ty cũng sẽ tăng lên theo, lúc này về cơ bản đã chuyển mình được một nửa. Sau đó chỉ cần lặp lại vài lần thao tác tương tự là có thể hoàn toàn chuyển mình thành công ty giải trí." Lâm Khải nói rõ rành mạch.
Công thức trong ngành giải trí đã thành hình thì không thay đổi, phương pháp này khá phổ biến.
Ví dụ như những "tiểu thịt tươi" kia chẳng phải đều đi theo công thức này sao?
"Tuy nhiên, cách làm này có nhược điểm lớn, việc tạo chiêu trò bản thân đã là chuyện gây mất thiện cảm của khán giả. Một lần hai lần thì được chứ không thể liên tục mãi, quan trọng nhất vẫn là tố chất và thực lực của bản thân nghệ sĩ. Đương nhiên, những điều này đều có thể bồi dưỡng về sau." Lâm Khải bổ sung.
Tần Mặc không nhịn được cười, trêu chọc: "Không ngờ nha lão Lâm, cậu còn có kinh nghiệm về mảng này đấy?"
Lâm Khải cũng cười đáp lại: "Đâu có, chỉ là trước đây công ty tình cờ hợp tác với vài công ty giải trí trong ngành, nên cũng tìm hiểu một chút thôi."
"Vậy có cách nào trực tiếp hơn không?" Tần Mặc hỏi tiếp.
Lâm Khải suy nghĩ một chút rồi đáp: "Có thì có, nhưng độ khó hơi bị lớn."
"Nói nghe xem." Tần Mặc hứng thú.
Lâm Khải chân thành nói: "Chỉ cần công ty văn hóa mới thành lập có thể tạo ra một tác phẩm phim truyền hình điện ảnh bom tấn, đến lúc đó mượn đà này ký kết thêm vài nghệ sĩ hạng ba hoặc hạng tư trong giới, là có thể chuyển mình thành công ngay lập tức."
Tần Mặc lập tức bật cười, điều này trùng khớp với ý nghĩ của hắn. Thẻ [Thông tin đầu tư chương trình giải trí đặc biệt] đã đến lúc phát huy tác dụng rồi!
Lâm Khải thấy vậy nghi ngờ hỏi: "Tần tổng, ngài sẽ không định đi theo con đường này đấy chứ?"
"Cậu nói đúng, phương pháp thứ nhất tốn quá nhiều thời gian và chi phí tài chính. Tốt nhất là một bước đến đích luôn. Sau khi chuyển mình thành công thì có thể dựa theo phương pháp thứ nhất để bồi dưỡng nghệ sĩ." Tần Mặc cười ha ha nói.
Lâm Khải: "..."
Hóa ra cái "độ khó lớn" mà anh vừa nói đã bị Tần Mặc tự động bỏ qua rồi sao?
Thấy biểu cảm của Lâm Khải là biết anh đang nghĩ gì. Tần Mặc cười ha ha nói: "Yên tâm đi, cậu thấy tôi làm chuyện gì mà không có nắm chắc bao giờ chưa?"
Lâm Khải sửng sốt, nghĩ kỹ lại thì hình như đúng là chưa bao giờ. Nhưng rất nhanh anh liền kịp phản ứng, không thể tin nổi nhìn Tần Mặc: "Tần tổng, chẳng lẽ ngài đang có kịch bản hay trong tay?"
Tần Mặc cười thần bí: "Đến lúc đó cậu sẽ biết."
Lời này thì khác gì trực tiếp thừa nhận đâu?
Ít nhất Lâm Khải là nghĩ như vậy.
Lâm Khải thán phục, nhìn Tần Mặc với ánh mắt thêm vài phần khâm phục, cho rằng Tần Mặc còn có tài nguyên trong ngành giải trí.
Nghe xong ý kiến của Lâm Khải, Tần Mặc đã có quyết định trong lòng. Hắn và Lâm Khải hàn huyên thêm vài câu rồi rời công ty.
Sau khi lên xe, hắn gửi tin nhắn vào nhóm chat nhỏ của Bạch Hạo và Vương Thần.
Tần Mặc: "@mọi người: Có ai đang ở công ty không?"
Bạch Hạo: "?"
Bạch Hạo: "[Vị trí]"
Bạch Hạo: "Tớ chính là con lừa số khổ đây, cậu cứ nói đi! !"
Vương Thần: "[Cười] Tạm thời không có mặt, có việc thì tớ về liền! !"
Tần Mặc nhìn thấy tin nhắn của Bạch Hạo liền bật cười, con lừa số khổ còn đi làm cơ à?
Chỉ có thể nói là quá sức hình tượng!
Tần Mặc: "@Vương Thần: Có việc, về gấp!"
Bạch Hạo và Vương Thần đều kinh ngạc khi thấy tin nhắn này.
Vương Thần: "Được, đợi tớ, nửa tiếng là tới!"
Bạch Hạo: "[Cười] Giờ tớ bắt đầu mong đợi rồi đây. Bình thường lão Tần mà nói mấy lời này là y như rằng có dự án ngon!"
Tần Mặc: "Ha ha ha ha lát nữa nói chi tiết nhé, tớ cũng khoảng nửa tiếng nữa là tới công ty."
Bạch Hạo: "OK!"
Tần Mặc đặt điện thoại xuống, thắt dây an toàn rồi lái xe rời khỏi Trung tâm Quốc Kim IFS.
Nửa giờ sau, Tần Mặc vừa dừng xe xong thì thấy chiếc SVJ của mình cũng tới, Vương Thần cười tủm tỉm bước xuống xe.
Tần Mặc cà khịa: "Đúng là coi xe của tớ như xe đưa đón riêng luôn nhỉ?"
Vương Thần nghiêm túc phản bác: "Lời gì mà lời, những lời bất lợi cho đoàn kết tớ khuyên cậu đừng nói nha!"
"Xì, đúng là cún mà!" Tần Mặc cà khịa.
Vương Thần cười thầm một tiếng: "Chiếc LaFerrari của tớ cậu cứ thoải mái mà lái, cậu có đem đi cho thuê tớ cũng mặc kệ."
"Cầm LaFerrari đổi Đại Ngưu, cậu đúng là biết làm ăn ghê." Tần Mặc trêu ghẹo.
"Anh em đây chủ yếu là sống thật!" Vương Thần cười ha ha nói.
"Không có gì phải ngại, cậu đúng là rất chân thật!" Tần Mặc giơ ngón tay cái lên.
Sau đó hai người cùng nhau đi thang máy lên lầu.
Giờ phút này, Bạch Hạo đang ngồi trong văn phòng chán nản lướt Douyin. Nhìn đồng hồ, nửa tiếng đã trôi qua mà Tần Mặc và Vương Thần vẫn chưa tới. Vừa định nhắn tin hỏi thăm tình hình thì thấy Tần Mặc và Vương Thần đẩy cửa bước vào.
"Hai cậu cuối cùng cũng tới rồi, tớ vừa định nhắn tin cho hai cậu đây." Bạch Hạo ngồi xuống cà khịa.
Vương Thần trêu chọc: "Tớ nói đúng mà, không cần phải sốt ruột đến thế."
Bạch Hạo cười lạnh: "Không cần sốt ruột ư? Giờ cậu còn đang nợ tớ với lão Tần tiền đấy!"
Nụ cười trên mặt Vương Thần lập tức cứng đờ.
Tần Mặc không nhịn được bật cười, cái kỹ năng lật mặt này đúng là đỉnh của chóp!