Vương Thần cạn lời trước câu nói của Tần Mặc, nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng có vấn đề gì.
"Sao nào, tối nay làm một kèo không?" Tần Mặc nhìn hai người, trêu chọc.
Bạch Hạo lập tức xua tay tỏ vẻ sợ hãi, mấy trăm ngàn nghe qua có vẻ nhiều, nhưng đối với đám con nhà giàu như họ thì cũng không thấm vào đâu, hơn nữa mấy trăm ngàn này còn là toàn bộ tài sản hiện tại của hắn, lỡ như tối nay Tần Mặc làm một pha không phải người, chẳng phải là hắn toang luôn à?
"Đừng nhìn tôi, trên người tôi không có tiền." Vương Thần xua tay.
"Uầy, có cần phải vô lý thế không?" Tần Mặc giả vờ cà khịa.
Vương Thần và Bạch Hạo nghe vậy thì ngơ cả người, đổi trắng thay đen à?
Bắt nạt hai người họ cộng lại gia sản chưa tới một triệu sao?
"Sao cậu có thể mặt dày nói ra những lời này vậy?" Bạch Hạo đen mặt cà khịa lại.
Tần Mặc nghiêm túc hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải?"
Bạch Hạo cười ha hả, giơ lên một ngón tay theo thông lệ hữu nghị quốc tế.
Sau khi quyết định xong chi tiết cuộc họp, ba người từ phòng họp di chuyển đến văn phòng giám đốc, Bạch Hạo bảo lễ tân mang tới ba ly cà phê, đưa một ly cho Tần Mặc rồi ngồi xuống tò mò hỏi: "Công ty quản lý của cậu mở ở đâu thế?"
Tần Mặc nhấp một ngụm rồi cười nói: "Cách đây vài cây số, gần lắm."
Vương Thần kinh ngạc, "Nói vậy thì tiền thuê cũng không rẻ rồi?"
Tần Mặc nhìn Vương Thần như nhìn một thằng ngốc, "Tiền thuê nhà ở Ma Đô làm gì có chỗ nào rẻ."
Vương Thần ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ gượng gạo, "Hình như cũng đúng."
Là hắn nghĩ đơn giản quá rồi, cho dù có nơi tiền thuê rẻ thì với tính cách của Tần Mặc cũng sẽ không đời nào chọn, huống chi Ma Đô lại là nơi tấc đất tấc vàng, văn phòng có diện tích như của công ty chi nhánh này mà ở Thiên Phủ thì giá chỉ rẻ bằng một nửa.
Chỉ có thể nói Ma Đô không hổ là Ma Đô, cái giá này đúng là có chút ảo ma, ngay cả đám phú nhị đại đường đường chính chính như họ cũng phải thừa nhận là hơi đắt.
"Lúc nào dẫn bọn tôi qua tham quan một chút?" Bạch Hạo cười gian.
Tần Mặc lập tức cảnh giác nhìn Bạch Hạo, "Cậu không phải lại muốn đào người của công ty tôi đấy chứ?"
Bạch Hạo lúng túng ho khan một tiếng, sau đó vẻ mặt chính khí nói, "Sao có thể, cậu nhìn tướng mạo của tôi là biết tôi không phải loại người đó rồi!"
Tần Mặc khinh bỉ cười ha hả, "Miệng lưỡi đàn ông là quỷ lừa người, nhất là khi gã đàn ông đó còn là một phú nhị đại!"
Bạch Hạo: "..."
Vương Thần đang uống cà phê thì khựng lại, trợn tròn mắt nhìn Tần Mặc, ý gì đây, tấn công diện rộng à?
Hắn cà khịa: "Bá đạo thật, đến cả mình cũng chửi, mày đúng là dân chơi thứ thiệt!"
Tần Mặc vội vàng xua tay, ra vẻ không muốn bị vơ đũa cả nắm, "Này, chúng ta không giống nhau đâu nhé, tôi là đại diện cho số ít những người đàn ông tốt đấy."
"..."
Bạch Hạo và Vương Thần cuối cùng cũng hiểu thế nào mới gọi là vô sỉ thật sự, da mặt của Tần Mặc hoàn toàn có thể so sánh với Vạn Lý Trường Thành.
Tần Mặc thấy biểu cảm của hai người là biết họ đang nghĩ gì trong lòng, bèn cười gian nói: "Hai người đừng không tin, hồi cấp ba anh bạn đây là học sinh ba tốt tiêu chuẩn đấy."
"Uầy, nói ai mà chẳng được!" Vương Thần không phục vặn lại.
"Đúng vậy!" Bạch Hạo cũng hùa theo.
Tần Mặc khinh bỉ nhìn hai người, "Học sinh ba tốt mà ngày nào cũng ngâm mình ở quán bar à?"
"Ờ..." Vương Thần sờ mũi, sao cứ có cảm giác thằng cha này đang cố tình nhắm vào mình thế nhỉ?
Bạch Hạo cũng hơi xấu hổ, hồi cấp ba tuy hắn không chơi bời bá đạo như Vương Thần, nhưng cũng là khách quen của quán bar, điểm này đúng là không thể phản bác được.
"Ha ha ha ha, không cãi được nữa chứ gì?" Tần Mặc cười ha hả.
Đánh trúng tử huyệt luôn!
"Nói cứ như hồi cấp ba cậu chưa từng đi bao giờ ấy." Vương Thần không phục nói.
Tần Mặc khẽ cười, nói chắc nịch: "Hồi đó anh đây thật sự chưa đi bao giờ."
Câu này đúng là hắn không hề nói dối, lần đầu tiên hắn đến quán bar là khi đã tốt nghiệp cấp ba, hắn cũng muốn sớm được trải nghiệm cuộc sống xa hoa lắm chứ, vấn đề là lúc đó tiền sinh hoạt không cho phép.
"Thật hay giả vậy?" Vương Thần tỏ vẻ không tin.
Bạch Hạo cũng không tin, cứ nhìn biểu hiện của Tần Mặc ở Play House thì biết, bảo hắn chưa từng đi bar bao giờ á?
Thằng ngốc mới tin!
Tần Mặc nghiêm túc nói, "Thật sự chưa đi bao giờ, lúc đó túi tiền không cho phép!"
Vương Thần vỗ tay, "Một màn tự thú thật đặc sắc."
Nếu Tần Mặc nói lý do khác thì có lẽ hắn còn tin, chứ bảo không có tiền thì đây không phải là bắt nạt người thật thà sao!
Tần Mặc bất đắc dĩ, "Hồi cấp ba thật sự không có tiền, ông già nhà tôi một tuần chỉ cho mấy trăm đồng tiền sinh hoạt, đâu có tiêu sái như các cậu."
"Tôi nói này, cậu có bịa chuyện thì cũng bịa cho nó thực tế một chút được không hả bro!" Bạch Hạo bất lực cà khịa.
"Chắc nó coi chúng ta là mấy thằng ngốc có IQ âm rồi." Vương Thần cũng cạn lời đáp lại.
Hồi cấp ba tiền sinh hoạt có mấy trăm đồng, sau đó lên đại học cho thẳng mấy chục triệu, khoảng cách này đúng là hơi bị khoa trương rồi đấy!
Truyện cổ Grimm cũng không dám viết như thế!
Tần Mặc bất đắc dĩ thở dài, thời buổi này nói thật sao lại không ai tin nhỉ, chẳng phải đã nói chân thành mới là tuyệt chiêu hay sao!
Tuyệt chiêu giết chính mình à?
"Không cãi được nữa nhé." Vương Thần đắc ý cười.
"Mẹ tao không cho tao chơi với thằng ngốc." Tần Mặc nhún vai đáp lại một câu.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Bạch Hạo lập tức cười phì ra, nếu nói vậy thì hắn phải đứng cùng một chiến tuyến với Tần Mặc rồi!
Nụ cười trên mặt Vương Thần cứng đờ, hắn văng một câu chửi thề chuẩn quốc tế tặng cho Tần Mặc, "Đẹp!"
Tần Mặc không nhịn được cười ha hả.
Buổi tối, Đường Thi Di gửi tin nhắn tới.
Đường Thi Di: "[sticker hehe] Em còn nửa tiếng nữa là tan học, anh trai khi nào tới ạ?"
Tần Mặc: "[sticker Đại Binh] Chờ nhé, anh xuất phát ngay đây!"
Đường Thi Di: "[sticker đáng yêu] Vâng, lát nữa em ở cổng trường chờ anh."
Tần Mặc trả lời tin nhắn xong, cất điện thoại rồi nhìn về phía Bạch Hạo và Vương Thần hỏi: "Tối nay thật sự không định ra ngoài hoạt động chút nào à?"
Bạch Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, "Nói trước nhé, không phải tôi thiếu tiền đâu, mà là tối nay bên Thiên Phủ còn có hai cuộc họp video phải mở, mai thì không vấn đề gì."
Tần Mặc tiếc nuối nói: "Vậy được rồi, tôi đi trước đây."
"Đợi đã, lão Bạch có việc chứ tôi thì không, anh em đi cùng cậu." Vương Thần cười gian đứng dậy, chuẩn bị đi cùng Tần Mặc.
Bạch Hạo khinh bỉ nhìn Vương Thần, "Cậu nghĩ hay thật đấy, lát nữa hai cuộc họp video mở cùng nhau luôn!"
Vương Thần: "?"
"Này anh bạn, cậu bị bệnh nặng à?" Vương Thần đen mặt cà khịa.
Bạch Hạo dửng dưng nhún vai đáp, "Không thể để một mình tôi chịu khổ được, đúng không?"
"Hay, hay lắm, mày đúng là thằng bạn tốt của tao!" Vương Thần tức quá hóa cười, giơ ngón cái về phía Bạch Hạo.
Tần Mặc cười trên nỗi đau của người khác: "Chậc chậc, đâu phải tôi không biết điều đâu nhé. Đã vậy hai cậu đều bận công chuyện rồi, thôi thì tôi không làm phiền nữa."
Nói xong, hắn cố tình dùng giọng điệu đầy tiếc nuối: "Haiz, vốn định dắt hai người đi bar xả stress một bữa ra trò chứ..."