Thành phố Ngân Thái, tại hai cửa hàng Xuyên Hương Thu Nguyệt.
"Chào mừng Tần tổng, Lâm tổng đến thị sát."
Nhân viên trong tiệm đứng thành hàng ngay ngắn, đồng thanh hô vang.
Lâm Khải có vẻ mặt bình tĩnh, còn Tần Mặc thì mỉm cười hài lòng, ôn hòa nói: "Không cần căng thẳng, hôm nay tôi và Lâm tổng chỉ đến xem qua một chút thôi."
Nghe vậy, quản lý cửa hàng trông nhẹ nhõm đi không ít, đồng thời cũng có chút kinh ngạc, không ngờ Tần Mặc lại trẻ tuổi như vậy. Bọn họ chỉ biết ông chủ của tiệm này họ Tần chứ chưa từng gặp mặt anh.
Ngược lại, mấy cô nàng chuyên ngành vũ đạo lại tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Tần Mặc. Nhìn không lầm chứ, đây chẳng phải là nam chính trong cặp đôi đẹp nhất đang gây bão trên Douyin dạo trước sao?
Vẻ mặt của mấy cô gái có chút kỳ quái, ông chủ của họ là một hot Tiktoker à?
Hơn nữa, người thật trông còn đẹp trai hơn trong video một chút. Mấy cô nàng này thầm chấm cho Tần Mặc trên 90 điểm, gu ăn mặc ổn, tài năng xuất chúng, còn ngoại hình thì… ừm…
Không phải kiểu đẹp trai xuất sắc, mà là tuýp người càng nhìn càng cuốn, tạo cảm giác rất thoải mái.
Tiếc là đã có bạn gái rồi.
Một tia tiếc nuối thoáng qua trên gương mặt các cô gái.
Tần Mặc thì chẳng để ý gì, ánh mắt anh lướt qua những nhân viên này, bất kể nam hay nữ, ngoại hình đều vô cùng nổi bật, anh hài lòng gật đầu.
Sau đó, anh chuyển tầm mắt sang cách bài trí trong tiệm. Về cơ bản, nơi đây chủ yếu sử dụng gỗ thật sơn màu đỏ, mang đậm phong cách cổ kính. Giữa tầng một có một sân khấu biểu diễn lớn, được thiết kế tham khảo theo phim "Trường An mười hai canh giờ". Dù ở tầng một hay tầng ba đều có thể quan sát buổi biểu diễn bên dưới mà không bị cản trở. Giữa và phía trên sân khấu còn có thang máy chuyên dụng và thiết bị cáp treo, tất cả đều toát lên một chữ "chuyên nghiệp".
Vị trí của đèn và máy tạo sương mù đều được thiết kế tỉ mỉ. Các vũ công chủ yếu mặc Hán phục, kết hợp với lối trang điểm cổ xưa. Đồng thời, trong khoảng thời gian này, tất cả đều đã trải qua khóa huấn luyện dáng điệu chuyên nghiệp, tái hiện một cách hoàn hảo khung cảnh thịnh thế Trường An.
Hiệu quả này có chút vượt xa dự đoán ban đầu của Tần Mặc.
"Đây là danh sách tiết mục dự kiến, mời Tần tổng xem qua." Người quản lý kính cẩn đưa cho Tần Mặc một tờ danh sách tiết mục vừa in, trên đó là lịch trình biểu diễn vũ đạo và nhạc cụ cổ trong ngày khai trương ngày mai.
Tần Mặc liếc nhìn sơ qua, mỗi ngày có mười hai buổi biểu diễn, bao gồm múa đơn và múa tập thể, bắt đầu từ năm giờ chiều. Trong đó không chỉ có biểu diễn vũ đạo và nhạc cụ mà còn có cả những vở kịch tình huống được dàn dựng công phu, tái hiện các sự kiện trọng đại xảy ra vào thời nhà Đường, được sắp xếp vào buổi biểu diễn cuối cùng mỗi ngày như một lời cảm ơn.
Vũ đạo chủ yếu là múa cung đình và các điệu múa cổ điển nổi tiếng từ xưa đến nay, biểu diễn nhạc cụ cũng tương tự, ví dụ như đàn tranh, cổ cầm, tỳ bà.
Nếu đã là chủ đề cung đình thời Đường thì nội dung chắc chắn không thể lạc đề, không thể nào để người ta biểu diễn độc tấu piano trong một không gian như thế này được?
Cảm giác tương phản đó cũng quá mạnh rồi!
"Cũng không tệ." Tần Mặc hài lòng gật đầu.
"Tần tổng hài lòng là tốt rồi." Quản lý tươi cười nói.
Tần Mặc nhìn sang Lâm Khải, tò mò hỏi: "Nghe nói mỗi tháng còn có cuộc thi bình chọn hoa khôi?"
Lâm Khải cười gật đầu: "Đúng vậy, cuộc thi hoa khôi tương ứng với số tháng, mỗi tháng bình chọn một lần, một năm có mười hai vị trí. Hoa khôi được bình chọn thành công của tháng trước sẽ không được tham gia cuộc thi của tháng sau. Hoa khôi của tháng sẽ được chọn ra dựa trên số phiếu của khách hàng. Có tính cạnh tranh mới có thể kích thích ham muốn kiếm tiền của mọi người. Đương nhiên, đãi ngộ lương bổng của hoa khôi cũng sẽ cao hơn."
Anh ta nói thêm: "Ngoài các buổi biểu diễn cố định hàng ngày, chúng tôi sẽ còn mời biên đạo múa chuyên nghiệp để biên đạo riêng cho hoa khôi. Trong tháng đó sẽ có thêm mười hai buổi biểu diễn, mỗi buổi đều có tiền thưởng thêm, tạm định là 3100 một buổi, không giới hạn mức trần. Đồng thời, vào cuối năm, mười hai vị hoa khôi này cũng sẽ có tiền thưởng thêm."
Cái gì gọi là văn hóa cạnh tranh, đây mới chính là văn hóa cạnh tranh, dùng tiền bạc để kích thích khát vọng phấn đấu của nhân viên, nỗ lực và hồi báo có mối quan hệ trực tiếp với nhau, như vậy mới có thể khơi dậy lòng cầu tiến của mọi người.
Hơn nữa, với kế hoạch này, sẽ không phải lo lắng những nhân viên này nghỉ việc. Đãi ngộ thế này đừng nói ở Thiên Phủ, mà ngay cả ở Ma Đô hay Đế Đô cũng không tìm được nơi thứ hai, trừ phi là đứa dở hơi mới bỏ đi.
Thêm vào đó, sau lưng Tần Mặc còn có công ty quản lý người nổi tiếng và công ty giải trí, mười hai hoa khôi được bình chọn hàng năm đều có cơ hội được công ty ký hợp đồng trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp. Với một loạt combo thế này, thử hỏi xem ai mà không mơ ước?
Tần Mặc giơ ngón tay cái lên, nói đùa một cách thán phục: "Đúng là cáo già mà!"
Lâm Khải cười nói: "Tần tổng cũng không kém."
"?" Tần Mặc liền cà khịa: "Tôi có lý do để nghi ngờ anh đang ngầm chê tôi già đấy!"
Lâm Khải cười ha hả, phủ nhận: "Tần tổng lo xa quá rồi."
Tần Mặc sa sầm mặt, nếu Lâm Khải không cười thì anh đã tin thật rồi!
Tần Mặc vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó cười nói: "Mọi người đừng đứng đó nữa, bắt đầu biểu diễn đi."
Nói rồi, anh cùng Lâm Khải đi lên lầu một, ngồi vào một vị trí có tầm nhìn cực tốt.
Quản lý nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa, sau đó lại dặn dò nhà bếp chuẩn bị món ăn.
Lần này Tần Mặc đến không chỉ để xem vũ đạo, mà điều quan trọng nhất vẫn là hương vị món ăn thế nào.
"Việc tuyển dụng vũ công vẫn đang tiếp tục chứ?" Tần Mặc hỏi một câu.
Lâm Khải đáp: "Xét đến sự phát triển sau này của công ty, việc tuyển dụng này sẽ diễn ra lâu dài, đồng thời chúng tôi đã đăng tin tuyển dụng ghim top dài hạn trên các nền tảng tuyển dụng lớn."
Tần Mặc gật đầu, không nói gì thêm. Rất nhanh, nhạc nền vang lên, các vũ công trong tiệm thay trang phục xong liền chậm rãi bước lên sân khấu, tạo cảm giác như trăm hoa đua nở.
Dù sao thì những cô gái này đều có nhan sắc trên 80 điểm, ra ngoài đều là nữ thần, nhất là bây giờ khi đã thay cổ trang, nhan sắc lại càng tăng vọt.
"«Tỉnh Mộng Trường An»?"
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng nhạc, Tần Mặc nhìn sang Lâm Khải, tò mò hỏi: "Biên đạo múa của tiệm mình mời từ đâu vậy?"
Trước đây anh từng xem qua điệu múa cổ điển này trong một chương trình, tính thẩm mỹ khá tốt.
"Là một giáo viên khá nổi tiếng trong giới múa cổ điển ở bên Khánh Thị, tôi đã mời cô ấy về đây luôn." Lâm Khải giải thích chi tiết.
"Hóa ra là vậy." Tần Mặc tỏ ra đã hiểu, sau đó chăm chú nhìn lên sân khấu chính. Rõ ràng điệu múa này đã được vị biên đạo kia cải biên lại. Anh xem một cách say sưa, đặc biệt là cô gái dẫn đầu đã thể hiện một cách hoàn hảo bốn chữ "thân kiều thể nhuyễn", yêu kiều mà không lẳng lơ.
Tần Mặc từng xem qua thông tin của cô gái này, hình như tên là Tưởng Tư Tư. Anh không chắc nên dùng hệ thống để xem thông tin của cô.
Nhớ không lầm, đúng là Tưởng Tư Tư, nhan sắc cũng đạt 86 điểm, được xem là top đầu trong số các cô gái này.
Hơn mười phút sau, điệu múa kết thúc, mọi người trên sân khấu cúi chào theo thông lệ.
Tần Mặc đứng dậy vỗ tay, cười nói: "Mọi người vất vả rồi."
"Tần tổng khách khí quá." Quản lý cười nịnh.
"Ngày mai khai trương, tối nay đến chỗ quản lý nhận lì xì khai trương nhé, tất cả mọi người đều có phần." Tần Mặc hào phóng nói.
Những cô gái vừa biểu diễn xong đều lộ vẻ vui mừng, còn có niềm vui bất ngờ này nữa sao?
"Cảm ơn ông chủ!"
Các nhân viên đồng thanh nói trong sự ngạc nhiên.
Tần Mặc xua tay ra hiệu không cần khách sáo, cười nói: "Mọi người giải tán đi."
Các nhân viên vui vẻ trở lại vị trí làm việc của mình.
Lâm Khải trêu chọc: "Tần tổng, thủ đoạn thu phục lòng người của ngài, quả là cao tay!"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn