Hắn quay lại cảnh này, đăng lên vòng bạn bè kèm theo caption:
"(Icon mặt cười) Chi nhánh thứ hai ở Ngân Thái đã khai trương, có múa, có rượu, có cả gái xinh, anh em mau tới chung vui nào!"
Khóe miệng hắn cong lên một nụ cười, rồi nhấn nút gửi đi.
Vừa đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên đã thấy Lý Nhị Cẩu đang nhìn mình với đôi mắt sáng rực, Tần Mặc ngơ ngác hỏi: "Tình hình gì đây?"
Lý Nhị Cẩu cười gian xảo: "Lão Tần, lát nữa xong việc tôi có thể xin WeChat của mấy em gái trong quán cậu được không?"
Lời vừa dứt, mấy người Trương Minh Tuấn trong phòng cũng đứng ngồi không yên, ánh mắt nóng rực.
Tần Mặc: "..."
Toang, quên mất đám này toàn là lũ dê già!
"Khụ, anh Cẩu, quán em mới khai trương, anh giơ cao đánh khẽ cho!" Tần Mặc ho khan một tiếng.
Trong giới này ai mà không biết phong cách của anh Cẩu, nếu Tần Mặc đồng ý thì không chỉ một nhân viên bị "gặp nạn" mà là cả dàn nhân viên nữ đều sẽ thất thủ.
Hắn sợ thật sự.
Lý Nhị Cẩu u oán nhìn Tần Mặc, rồi tỏ vẻ thất vọng não nề: "Tiếc thật..."
"Ha ha ha ha ha, bình thường bảo ông tém tém lại thì không nghe, giờ thì hay rồi nhé?" Vương Thần lập tức phá lên cười, điên cuồng trêu chọc Lý Nhị Cẩu.
Lý Nhị Cẩu phiền muộn không để đâu cho hết, nhưng vẫn hạ quyết tâm sau này phải thường xuyên tới đây tụ tập, không vì gì khác, chỉ vì tình hữu nghị với lão Tần!
Nếu Tần Mặc biết được suy nghĩ này, e là sẽ chửi thẳng vào mặt.
Ông vì tình hữu nghị á?
Tôi ngại vạch mặt ông ra thôi đấy!
"Tự nhiên thấy hơi hoài niệm cuộc sống trước đây ghê." Vương Thần bỗng nhiên đa sầu đa cảm.
Có phải hắn đã vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng không?
Bạch Hạo khinh bỉ: "Ông lại bắt đầu ảo tưởng rồi đấy. Nếu ông mà chia tay với Nhạc Nhạc, tôi đảm bảo ông cụ nhà ông lại đánh gãy chân ông cho xem!"
"Cần cậu nói à?" Vương Thần phiền muộn liếc Bạch Hạo.
"Ha ha ha ha, giờ mới biết cái lợi của độc thân rồi chứ gì?" Trương Minh Tuấn châm chọc, sau đó nhìn về phía Tần Mặc với nụ cười gian xảo: "Nhưng nói đi nói lại, người buồn nhất phải là lão Tần mới đúng, đúng là lâu đài gần nước hưởng trăng trước, mà khổ nỗi lại không xơ múi được gì!"
"Ha ha ha, tôi cũng nghĩ thế, chắc lão Tần đang hối hận đến phát điên rồi ấy chứ?"
Đổng Bác và mấy người khác cũng trêu ghẹo nhìn Tần Mặc.
"?" Tần Mặc mặt đầy dấu chấm hỏi, rồi đáp trả: "Mấy ông tưởng tôi cũng là lũ dê già như mấy ông à? Có biết thế nào là tình yêu đích thực, là chân ái vô địch không hả!"
"Xì..."
Tất cả mọi người đều trưng ra vẻ mặt "ai mà tin".
Tần Mặc cười mắng: "Cái biểu cảm gì đây, không tin à?"
"Tôi thật sự không tin!" Trương Minh Tuấn lắc đầu.
"Mấy người đúng là chưa thấy thế nào gọi là nhan sắc đỉnh cao đúng không?" Tần Mặc cà khịa một câu, sau đó bắt đầu "flex": "Với nhan sắc của bạn gái tôi, các ông nghĩ tôi sẽ hối hận ư?"
"..."
Câu nói này đã thành công khiến cả đám im bặt.
Nhan sắc của Đường Thi Di thì bọn họ đã được chiêm ngưỡng rồi, đúng chuẩn nữ thần trong truyền thuyết, có thể ngọt ngào, có thể cool ngầu, cũng có thể quyến rũ.
Kể cả là bọn họ, có được cô bạn gái như vậy thì làm sao mà hối hận nổi?
Chỉ có thể nói, pha này lại bị Tần Mặc "flex" cho một vố.
Tần Mặc lộ ra nụ cười đắc ý, nói đùa: "Tôi là người có người thương rồi, đâu có giống mấy ông chỉ biết gặm lương khô qua ngày!"
"Mẹ kiếp, tao nhịn hết nổi rồi, không đập cho nó một trận thì bữa cơm này tao nuốt không trôi!" Vương Thần gào lên: "Có ai lập team không!"
"Chắc chắn phải có!"
Trương Minh Tuấn và mấy người khác lập tức hùa theo.
Tần Mặc trợn tròn mắt, còn chưa kịp hành động đã bị một đám người đè xuống đất, cho ăn một trận no đòn.
"Mấy người chơi không có võ đức gì cả!" Tần Mặc mặt mày đen thui, càm ràm.
"Đối phó với cái đồ gian xảo như cậu thì cần gì võ đức!" Vương Thần cười gian.
"Ọe!" Tần Mặc sa sầm mặt.
Ra vẻ có rủi ro ư?
Xin lỗi, lần sau vẫn dám!
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, trên bàn ăn, Trương Minh Tuấn tò mò hỏi: "Lão Tần, mấy người này cậu mời ở đâu ra thế?"
"Chẳng lẽ các cậu không biết có một nơi gọi là học viện nghệ thuật à?" Tần Mặc giả vờ ngạc nhiên hỏi lại.
Trương Minh Tuấn đáp: "Biết thì biết, nhưng vấn đề là học viện nghệ thuật Thiên Phủ tôi cũng từng đến rồi, làm gì có nhiều em gái chất lượng cao như vậy!"
Ngoại hình chỉ là một phần, quan trọng nhất là khí chất và thần thái!
"Trong số những vũ công này, có một phần lớn được tuyển từ học viện nghệ thuật bên Khánh Thị, hơn nữa trước khi vào làm đều đã trải qua khóa huấn luyện thần thái chuyên nghiệp." Tần Mặc giải thích.
"Thảo nào!" Trương Minh Tuấn bừng tỉnh ngộ, sau đó hỏi: "Tốn nhiều công sức đào tạo như vậy mà chỉ để biểu diễn trong quán thì có hơi phí tài năng không? Nếu để những người này gia nhập công ty truyền thông của cậu thì chẳng phải sẽ tạo ra giá trị lớn hơn sao?"
Tần Mặc lắc đầu đáp: "Nếu làm hot Tiktoker dễ như vậy thì đã không có nhiều người bỏ cuộc rồi. Huống chi hiện tại các cô ấy chỉ tạm thời làm ở quán, sau này tùy tình hình sẽ cung cấp cho họ hướng phát triển cao hơn, không có chuyện lãng phí tài năng đâu."
Lý Nhị Cẩu hiểu ý của Tần Mặc, có thể khẳng định mức lương của những vũ công này chắc chắn không thấp hơn những hot Tiktoker có mấy trăm nghìn người theo dõi trên mạng. Vung một số tiền lớn như vậy chẳng lẽ chỉ để họ làm vũ công trong một quán lẩu?
Với sự hiểu biết của hắn về Tần Mặc, tuyệt đối không thể có chuyện làm ăn thua lỗ như vậy. Nói cách khác, Tần Mặc đang dùng mô hình này để bồi dưỡng nhân tài cho mình. Mặc dù không biết "hướng phát triển cao hơn" mà cậu ta nói là gì, nhưng chắc chắn là một kế hoạch hái ra tiền.
Hắn nhìn Tần Mặc với ánh mắt thán phục, tầm nhìn kinh doanh của vị thiếu gia đến từ Hàng Châu này thậm chí còn xa hơn cả Bạch Hạo. Người như vậy trời sinh đã để làm nghiệp lớn.
"Bố nuôi, dắt con với!"
Trương Minh Tuấn sững người một lúc, nghĩ đến thành tích của Tần Mặc ở Thiên Phủ trong một năm qua, liền lập tức làm trò chắp tay.
Tần Mặc không nhịn được cười: "Yên tâm, nếu có cơ hội kiếm tiền chắc chắn sẽ kéo các cậu theo, dù sao cũng đều là bạn bè."
Đây thật sự không phải là hắn đang vẽ bánh, nếu có cơ hội, hắn cũng không ngại rủ mấy người cùng tham gia, có tiền thì cùng nhau kiếm.
Đương nhiên là có một tiền đề, đó là phải có cơ hội thích hợp. Giống như những dự án lớn mà hắn và Bạch Hạo đầu tư thì không hợp để mấy người này tham gia. Một là vốn của họ không đủ mạnh, hai là những dự án này không nên có quá nhiều người tham gia. Những dự án cốt lõi này mà có quá nhiều người, sau này một khi xảy ra mâu thuẫn, rồi dẫn đến tình trạng bán tháo cổ phần thì sẽ là một đòn giáng mạnh vào công ty.
Còn vài dự án nhỏ không quan trọng, kéo mấy người vào húp miếng canh thì vẫn không thành vấn đề.
Trương Minh Tuấn lập tức cười hề hề: "Có câu này của cậu là tôi yên tâm rồi, tôi cạn trước!"
Mấy người khác mắt sáng lên, cũng nhao nhao bắt chước. Bọn họ vẫn đang trong giai đoạn bị gia đình theo dõi, quản lý tài chính rất nghiêm ngặt, đúng lúc đang thiếu tiền. Nếu Tần Mặc có thể dẫn họ húp miếng canh, chẳng phải là cất cánh luôn sao?
Dù sao thì tấm gương của Văn Hóa Tân Thành vẫn còn đó, tin anh Tần, sống đời đời nha anh em!
Vương Thần chậc chậc lưỡi: "Ghê thật, lúc này đầu óc ai cũng nhanh nhạy ghê!"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa