Vương Thần hiểu ra ngay, sau đó nhún vai nói: "Tao không biết tính nết gã kia thế nào, chứ đổi lại là tao thì chắc chắn không nhịn được."
Hai người này cứ thế kẻ tung người hứng, suýt nữa làm Tần Mặc tức đến bật cười.
"Lão Tần, mày nói xem nào?" Bạch Hạo nhíu mày nhìn về phía Tần Mặc.
Tần Mặc cũng nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ nói: "Tao thì không vấn đề gì, nhưng nếu mày thua, chi phí anh em đi Trường An nghỉ hè mày bao hết."
"OK luôn, cậu đánh trước đi!" Bạch Hạo tự tin cầm lơ phấn thoa lên đầu gậy.
"Cậu chắc chứ?" Tần Mặc ngạc nhiên nhìn Bạch Hạo.
"Đánh với cái thằng gà mờ như cậu, chấp cậu hai cơ cũng không thành vấn đề!" Bạch Hạo tự tin ngút trời, dù sao Tần Mặc lên đại học lâu như vậy mà cậu ta chưa từng thấy hắn chơi bi-a bao giờ, nên mặc định luôn Tần Mặc là tay mơ. Logic này chuẩn không cần chỉnh!
Tần Mặc suýt nữa thì bật cười, không lẽ cậu ta thật sự nghĩ hắn là gà mờ để thịt chắc?
Thời cấp ba, hắn từng có một khoảng thời gian cực kỳ mê bi-a, mấy quán bi-a gần trường không ai là không biết hắn. Về sau, cũng vì không tìm được đối thủ nên mới "rửa tay gác kiếm".
Xem ra Bạch Hạo đã đụng phải thứ dữ rồi.
"Lão Vương làm chứng cho tao nhé, kẻo lát nữa có người bùng kèo." Tần Mặc vừa thoa lơ phấn vừa gọi một tiếng.
"Yên tâm, tao công tâm nhất!" Vương Thần nghiêm túc đáp.
"Nhìn cho kỹ đây, lần trước tao dạy mày bắn súng thế nào, thì lần này tao sẽ dạy mày chơi bi-a thế đó!" Tần Mặc khiêu khích nhìn Bạch Hạo, sau đó bắt đầu nghiêm túc thao tác.
"Ủa anh bạn, mày biết chơi thật à?" Vương Thần nhìn tư thế tiêu chuẩn của Tần Mặc mà ngớ người.
Tần Mặc không trả lời, trực tiếp phá bi cực mạnh, sau đó đứng dậy vừa thoa lơ phấn vừa quan sát vị trí của từng quả bi để đảm bảo tìm ra góc đánh thích hợp nhất.
Ngay sau đó, liên tiếp hai gậy bi đã vào lỗ, khiến Vương Thần cũng phải choáng.
Bạch Hạo cũng sững sờ, sao lại có dự cảm không lành thế này nhỉ?
Vài phút sau, toàn bộ bi màu trên bàn đều đã vào lỗ, chỉ còn lại duy nhất bi số 8 màu đen. Tần Mặc ngẩng đầu nhìn hai người bạn đã ngơ ngác của mình, không nhịn được trêu: "Trình này được chưa?"
Bạch Hạo đần cả người, giả nai ăn thịt hổ à?
Tần Mặc kết thúc bằng một cú đánh gọn gàng, đưa bi cuối cùng vào lỗ.
Xong game!
"Vãi chưởng, thế này có tính là lừa đảo không?" Vương Thần hét lên đầy quái dị.
Mặt Bạch Hạo đen như đít nồi, toang rồi, ví tiền sắp xuất huyết nặng rồi!
Nghe Vương Thần nói, Tần Mặc lập tức cười phì ra: "Tao có nói là tao không biết chơi đâu!"
Vô địch thật cô đơn biết bao~ thật cô đơn biết bao~
Trong quán đột nhiên vang lên bài hát viral của một "thầy" nào đó, Tần Mặc cười ha hả, DJ tháng sau nhất định phải được tăng lương!
"Thế này thì chơi cái quái gì nữa!" Bạch Hạo cằn nhằn.
"Ba ván thắng hai cũng được, kẻo có đứa ấm ức không phục." Tần Mặc trêu chọc.
Bạch Hạo: "..."
"Lần này tao đánh trước!" Bạch Hạo không phục kêu lên.
Tần Mặc làm một dấu tay ra hiệu mời, sau đó đặt ba lon Red Bull trên điện thoại, ung dung ngồi sang một bên chờ Bạch Hạo thể hiện.
Rất nhanh, cô bé nhân viên đã mang ba lon Red Bull đến chỗ Tần Mặc.
"Anh ơi, đây là Red Bull của anh ạ." Cô nhân viên lễ tân lịch sự nói.
"Cảm ơn em, đi làm việc đi." Tần Mặc cười đáp.
Cô nhân viên gật đầu rồi quay người rời khỏi khu vực bi-a.
Tần Mặc ném cho Vương Thần một lon, không quên flex nhẹ: "Chậc, sao cảm giác thắng xong uống Red Bull cũng thấy ngọt hơn nhỉ, mày nói xem tại sao thế lão Vương?"
Vương Thần: "..."
"Xem tiểu thuyết nhiều quá nên thấm nhuần mấy màn vả mặt rồi đúng không?" Vương Thần cà khịa.
"Ha ha ha ha, đừng nói nữa, đúng là sảng khoái thật." Tần Mặc cười lớn.
Hai người vừa dứt lời, Bạch Hạo run tay, mắc một sai lầm nghiêm trọng. Tần Mặc vừa kịp nuốt ngụm Red Bull trong miệng xuống, đứng dậy cười gian nói: "Đã bảo rồi, bình thường ít tự thưởng cho bản thân thôi, giờ run tay rồi chứ gì?"
"Ha ha, thâm vãi!" Vương Thần suýt nữa thì phun cả ngụm Red Bull ra ngoài.
"Cút mau!" Bạch Hạo cười mắng.
Bạch Hạo đi sang bên cạnh ngồi xuống, mở lon Red Bull uống một ngụm, bình tĩnh xem Tần Mặc thao tác, không lẽ ván này cũng một gậy hết bàn nữa chứ?
Thế thì ảo quá rồi.
Tuy nhiên, vài phút sau, im lặng chính là giai điệu của đêm nay.
"Mày hack à?" Bạch Hạo trừng lớn mắt.
"Biết đẳng cấp của cây cơ số một trường Nhị Trung Hàng Châu không hả? Mở ngoặc, chiến tích có thể tra cứu!" Tần Mặc cười ha hả.
Bạch Hạo: "..."
"Sao nào, cược thêm ván nữa không?" Tần Mặc cười trêu.
"Tao có tiền, nhưng chắc chắn không có bệnh, thế này thì đánh đấm gì nữa!" Bạch Hạo không nhịn được cằn nhằn, đánh nữa cũng chỉ là biếu không.
"Nhớ thanh toán chi phí du lịch cho tao đấy nhé!" Tần Mặc trêu.
Bạch Hạo chán nản phất tay: "Biết rồi, biết rồi."
Rạng sáng, ba người Tần Mặc rời khỏi quán game, mỗi người một ngả về nhà.
Hôm sau.
Mười giờ sáng Tần Mặc đã dậy, vệ sinh cá nhân qua loa, đồng thời nhắn tin giải thích việc xin nghỉ với cố vấn học tập. Sau khi được đồng ý, hắn cầm chìa khóa chiếc AMG GTR PRO rồi thẳng tiến ra ngoài.
Không gian trà Vô Tướng.
Tần Mặc vừa đến đã thấy xe của Bạch Hạo và Vương Thần đỗ bên ngoài, hai người này đến sớm thật.
Bước vào phòng, chỉ có Vương Thần và Bạch Hạo, Tần Mặc ngạc nhiên hỏi: "Khương Kỳ chưa tới à?"
Vương Thần rót cho Tần Mặc một tách trà, ngáp dài đáp: "Vừa nhắn tin xong, chắc phải một lúc nữa mới tới."
Dù sao cũng không vội, Tần Mặc ngồi xuống thưởng trà. Bạch Hạo chậc lưỡi: "Không biết trà lâu nhà chúng ta bao giờ mới sửa sang xong nhỉ."
Tần Mặc cười đáp: "Năm nay thì đừng mong, nhanh nhất cũng phải sang năm. Dù sao diện tích cũng lớn, có tăng ca thì cũng phải mất nửa năm."
"Cũng đúng, nói đến lại thấy hơi mong chờ hiệu quả sau khi trang trí." Bạch Hạo cười nói.
Bản vẽ thiết kế đã có từ lâu, chỉ không biết hiệu quả thực tế sẽ giống được bao nhiêu phần trăm.
Ba người đợi gần hai mươi phút, cuối cùng Khương Kỳ cũng thong thả đến muộn. Vừa vào cửa, anh ta đã áy náy nói: "Xin lỗi mọi người, trên đường kẹt xe nên tôi đến muộn."
Tần Mặc xua tay cười: "Chuyện thường thôi, dù sao xe cộ ở Thiên Phủ cũng hơi nhiều."
Khương Kỳ thở phào nhẹ nhõm, mặt tươi cười. Đi theo sau anh ta là một người đàn ông mặc vest khoảng hơn ba mươi tuổi, tay xách cặp tài liệu.
"Vị này là luật sư Ngô tôi mời đến, hợp đồng đã soạn sẵn rồi, lát nữa có điểm nào cần bàn bạc thì chúng ta có thể thương lượng. Nếu có thiếu sót gì thì sẽ để anh ấy soạn lại một bản mới." Khương Kỳ cười giải thích.
Tần Mặc và hai người kia gật đầu, Khương Kỳ làm việc quả thật rất cẩn thận. Vị luật sư Ngô kia lấy từ trong cặp ra bốn bản hợp đồng đã soạn sẵn, đặt trước mặt mấy người.
"Mời mọi người!" Khương Kỳ đưa tay ra hiệu.
Tần Mặc lập tức mở hợp đồng ra xem xét kỹ lưỡng, Vương Thần và Bạch Hạo cũng cẩn thận đọc một lượt. Các điều khoản và tỷ lệ cổ phần bên trên đều không có vấn đề gì.
Vài phút sau, Bạch Hạo gấp hợp đồng lại, cười nói: "Không vấn đề gì, có thể ký."
Trên mặt Khương Kỳ cũng lộ ra nụ cười: "Hợp tác vui vẻ."
Mấy người nhận bút máy từ luật sư Ngô, ký tên mình vào cuối hợp đồng, việc hợp tác của họ chính thức được thành lập...