Virtus's Reader

Tần Mặc đơ người, đám bạn trời đánh này đúng là biết cách trêu người mà.

Tần Mặc: "?"

Tần Mặc: "Đây là thái độ cầu xin người khác của mấy cậu à?"

Tần Mặc: "Vốn còn định mời mấy cậu đi nhà hàng Nhật Bản Mạn Khác Biệt tụ tập một bữa, nhưng giờ xem ra, mấy cậu không xứng đáng!"

Lưu Đào: "?"

Vương Huy: "?"

Trần Siêu: "Thật sự là nhà hàng Nhật Bản Mạn Khác Biệt sao đại ca?"

Tần Mặc: "(bó tay) Trước khi mấy cậu ăn nói ngông cuồng, tôi đã định như vậy rồi."

Lưu Đào: "Biết sai sửa sai vẫn là người tốt mà ông Tần ơi, chúng ta bây giờ nhận lỗi còn kịp không?"

Vương Huy: "Tôi thấy chúng ta vẫn còn cơ hội sửa sai, Tần ca nhất định phải cho chúng ta cơ hội sửa sai!"

Trần Siêu: "Tình nghĩa anh em bao năm nay, cậu không thể qua cầu rút ván như thế được đâu ông Tần!"

Vẻ mặt thật thà của mấy người đó khiến Tần Mặc bật cười.

Tần Mặc: "(ngạc nhiên) Cái vẻ ngông nghênh vừa rồi đâu rồi? Đứng dậy mà ngông nghênh tiếp đi chứ."

Lưu Đào: "Nhớ kỹ, trước mặt đồ miễn phí, da mặt đâu có quan trọng đến thế."

Vương Huy: "Tục ngữ nói hay, người xưa có câu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt..."

Trần Siêu: "Cậu biết đấy ông Tần, tôi là fan cứng của cậu mà!"

Tần Mặc: "(giơ ngón giữa) Tối nay có tiệc gia đình, ngày mai tập hợp ở nhà hàng Nhật Bản Mạn Khác Biệt ở Tây Hồ!"

Lưu Đào: "(cúi đầu) Tuyệt! Dù mưa gió bão bùng, Mạn Khác Biệt chờ cậu!"

Vương Huy: "+1"

Trần Siêu: "+1"

Tần Mặc không nhịn được cười phá lên, vẻ mặt thật thà của mấy tên này đúng là không đỡ nổi.

Đúng lúc này, loa phát thanh của sân bay phát ra thông báo lên máy bay.

Đường Thi Di ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, Tần Mặc trêu ghẹo nói: "Nếu em không ngại ngùng, đoạn đường này anh cũng có thể bế em đi."

Vừa nói, hắn vẫn cố ý khoe hai bắp tay của mình.

Nhớ lại cảnh tượng lần trước bị Tần Mặc ôm ra khỏi thang máy, sắc mặt Đường Thi Di lập tức đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh chỉ muốn lợi dụng em thôi, em mới không mắc bẫy đâu."

Nàng nhanh chóng đứng dậy khỏi vòng tay Tần Mặc, chạy lúp xúp ra ngoài, sợ bị Tần Mặc bất ngờ tấn công, dù sao tên này hành động từ trước đến nay chẳng bao giờ báo trước.

"Không phải chứ, có cần thiết phải thế không?" Tần Mặc ngớ người.

Tuy nhiên, hắn vẫn quan tâm gọi theo phía sau: "Đi chậm thôi."

Đường Thi Di chạy nhanh hơn, viên đạn bọc đường ư? Hừ, sinh viên thông minh không bao giờ mắc lừa!

Tần Mặc có chút im lặng, đi theo.

Gần chín giờ tối, hai người mới ra khỏi lối ra nội địa của sân bay Tiêu Sơn.

Tần Mặc đảo mắt một vòng không thấy bóng dáng bố Tần, lập tức gọi điện cho bố Tần đáng kính. Điện thoại nhanh chóng kết nối, Tần Mặc giả vờ cằn nhằn: "Con trai lớn về mà cũng không ra đón, bố với mẹ Vương quá vô trách nhiệm rồi!"

Tần Kiến Minh cười mắng: "Con bớt nói nhảm đi, bố với mẹ con đang ở nhà để xe dưới hầm đây, đợi chút ở đó, giờ bố lên ngay."

Tần Mặc cười hì hì nói: "Con đã bảo rồi, chỉ có nhà mình là nhất!"

"Biến đi, nếu không phải Thi Di về cùng con, bố mới lười ra đón con đấy." Tần Kiến Minh cười mắng.

Tần Mặc đứng hình, cả nhà đều bị mua chuộc rồi thì còn gì nữa?

Hắn u oán nhìn Đường Thi Di đang đứng cạnh với vẻ mặt ngây thơ.

"Thế nào?" Đường Thi Di hiếu kì hỏi.

"Nói, em đã hối lộ bố Tần thế nào hả?" Tần Mặc sau khi cúp điện thoại, nhìn chằm chằm Đường Thi Di đầy sát khí.

Đường Thi Di trong nháy mắt đoán được là chuyện gì xảy ra, bật cười thành tiếng, chắp tay sau lưng, hoạt bát nói: "Có khi nào không phải hối lộ, mà là yêu ai yêu cả đường đi lối về đó chứ?"

"Chẳng trách trước đây em là nữ thần của cả lớp, EQ của em thì đỉnh của chóp rồi." Tần Mặc trêu chọc.

Đường Thi Di hé miệng cười, nhón chân ghé sát vào tai Tần Mặc, kề tai nói nhỏ: "Đều là ông xã dạy tốt mà."

Tần Mặc tằng hắng một cái, cứng lên ở chỗ này thì hơi không lịch sự chút nào!

Chú ý thấy vẻ mặt lúng túng của hắn, cô nàng bên cạnh không nhịn được cười trộm: "Tần Mặc bé nhỏ, bó tay!"

Chỉ chốc lát sau, bố Tần và mẹ Vương liền từ nhà để xe dưới hầm đi vào sảnh sân bay. Vương Hà cười tủm tỉm vẫy tay với Đường Thi Di: "Thi Di, lại đây với mẹ nào."

Đường Thi Di ngọt ngào gọi, sau đó lè lưỡi trêu chọc Tần Mặc một cái rồi chạy lúp xúp về phía Vương Hà.

Đường Thi Di nhào vào lòng Vương Hà, mẹ Vương cưng chiều xoa đầu Đường Thi Di, có chút bất mãn nói: "Sao mẹ thấy con gầy đi một chút vậy? Nói mẹ nghe có phải thằng nhóc thối này đối xử tệ với con không?"

Tần Mặc cũng đi tới, nghe mẹ mình nói mà chỉ thiếu điều kêu oan ức.

"Cái vẻ mặt gì thế, chẳng lẽ mẹ nói sai con rồi à?" Mẹ Vương trừng mắt nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc: ". . ."

Hắn đột nhiên cảm thấy, cái nhà này không về thì hơn.

Tần Kiến Minh cười tủm tỉm nhìn cảnh này, không có chút ý định giúp Tần Mặc nói đỡ lời nào.

Tần Mặc đưa ánh mắt cầu cứu về phía bố Tần, đáng tiếc lão cáo già bố Tần căn bản làm như không thấy. Tần Mặc nhiều nhất ở nhà đợi một tháng rồi đi, nhưng ông ấy thì không thể đi được. Vì cuộc sống hạnh phúc về sau của mình, ông ấy vẫn biết cái gì quan trọng hơn.

Bởi vì cái gọi là "chết bạn còn hơn chết mình", sinh con trai mà không phải để đỡ đạn thì chẳng có ý nghĩa gì cả!

Tần Mặc thầm nghĩ, trái tim băng giá không phải vì cãi vã, thất vọng thật sự cũng không phải vì nước mắt rơi đầy mặt, mà là trong vài giây ngắn ngủi hắn đã đưa ra hơn hai mươi ánh mắt cầu cứu, kết quả bố mình lại làm ngơ.

Còn có cái gì so cái này càng thất vọng đau khổ?

Tần Mặc nhỏ giọng cằn nhằn: "Bố Tần, hai bố con mình họ Tần liên thủ còn sợ một mình mẹ Vương sao?"

Tần Kiến Minh liếc mắt một cái: "Đến lúc đó con phủi đít cái là đi, để mình bố đỡ đạn à? Con mơ đẹp quá nhỉ."

Tần Mặc đứng hình, chợt tức giận cằn nhằn: "Con là con ruột của bố đấy, bố cứ thế mà bán con sao?"

Tần Kiến Minh tức giận nói: "Nói nhảm, đòn roi rơi xuống người con, con đương nhiên không biết đau."

"Hai người các cậu lẩm bẩm cái gì đấy?" Mẹ Vương quăng cho một ánh mắt sắc lẹm.

Tần Kiến Minh chỉ thẳng vào Tần Mặc, chơi ngay chiêu bán đứng đồng đội thần sầu: "Con trai của mẹ muốn nổi loạn kìa."

Tần Mặc đơ người, không thể tin nhìn bố Tần không chút do dự liền bán đứng mình.

Mẹ Vương trừng mắt nhìn Tần Mặc: "Giờ mẹ không rảnh xử lý con đâu."

Tần Mặc khóc dở mếu dở, không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo. (Mà cái đồng đội ngu như heo này lại là bố mình nữa chứ, xin hỏi còn gì tuyệt vọng hơn thế này không?)

Bố Tần vỗ vỗ vai Tần Mặc, cười nói: "Con bị đánh dù sao cũng tốt hơn bố bị đánh, bố đã lớn tuổi rồi, con hiểu cho bố chứ?"

"Bố đúng là bố ruột của con, cái chiêu bán con trai không chút do dự này, con bái phục." Tần Mặc khinh bỉ nói.

Tần Kiến Minh cười mắng: "Thằng nhóc thối, một chiếc SF90 và một căn nhà chẳng lẽ còn không đổi được việc con giúp bố đỡ đòn một trận sao?"

Mắt Tần Mặc sáng rực, lập tức đưa tay nói: "Nếu đã nói vậy, bố mua thêm cho con một chiếc Pagani Huayra nữa đi, đời này bố có bị đánh con đều chịu thay bố hết, thế nào?"

"Bố thấy con giống Pagani lắm đấy!" Tần Kiến Minh trừng mắt nhìn Tần Mặc.

Đúng là dám hét giá trên trời...

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!