Tần Kiến Minh vừa kinh ngạc vừa thán phục trước suy nghĩ táo bạo của Tần Mặc. Đây chẳng khác nào một canh bạc, nếu cược thắng thì chiếc bánh ngọt này sẽ lớn chưa từng có, mà kể cả có thua thì vẫn còn nguồn khách hàng của ông ở đây chống lưng cho xưởng may, không lời không lỗ là chuyện chắc chắn.
Ông hoàn toàn bị khuất phục bởi tầm nhìn chiến lược đầy gan dạ của Tần Mặc, sau đó tự hào mỉm cười. Chẳng có gì khiến bậc cha mẹ vui mừng hơn việc con cái giỏi giang hơn mình.
Nhà họ Tần đã có người kế nghiệp.
Tần Kiến Minh vui vẻ vỗ tay quyết định ngay: "Chuyện đơn hàng cứ giao cho bố xử lý."
Tần Mặc cười thầm: "Thật ra thì... còn một chuyện nữa ạ."
Tần Kiến Minh lúc này đang cao hứng, cười không khép được miệng: "Nói đi, chỉ cần không quá đáng là được."
Tần Mặc nói đùa: "Thì đấy, nể tình con trai có chí tiến thủ thế này, chiếc Pagani lần trước con nhắc với bố, bố thấy sao..."
Nụ cười trên mặt Tần Kiến Minh vụt tắt, ông trừng mắt nhìn Tần Mặc: "Mày nghĩ hay thật! Cái thứ đó riêng tiền thuế nhập khẩu đã hơn chục triệu, lăn bánh phải hơn năm mươi triệu, mày đúng là dám hét giá trên trời."
Tần Mặc bĩu môi, lẩm bẩm chê bai: "Đồ keo kiệt."
Tần Kiến Minh tức đến bật cười: "Bố mày đây cũng mới chỉ lái một chiếc Maybach, mà mày đã đòi tậu Pagani? Mơ đi con."
Aiya, kế hoạch vòi xe coi như đổ bể.
Tần Mặc thở dài: "Bố Tần à, bố phải cố gắng hơn nữa đi chứ, không thì sao con sống cuộc đời trong mơ được?"
"Tao thấy mày ngứa đòn rồi đấy." Bố Tần cười mắng một tiếng, giả vờ rút thắt lưng.
Tần Mặc thấy tình hình không ổn, chuồn lẹ!
"Thằng nhóc thối này." Tần Kiến Minh cười cất thắt lưng lại.
Nhìn hai bố con đùa giỡn, Vương Hà lắc đầu bật cười, sau đó đứng dậy đi chuẩn bị bữa sáng.
Tần Mặc về phòng, Đường Thi Di vẫn chưa tỉnh ngủ. Hắn liếc nhìn đồng hồ, mới tám giờ, đúng là thời điểm tuyệt vời để ngủ nướng. Hắn rón rén lên giường, Đường Thi Di như thể đã gắn định vị trên người hắn, lập tức dán sát lại, lầm bầm rồi rúc vào lòng hắn dụi dụi.
Tần Mặc không nhịn được cười, rồi ôm lấy Đường Thi Di và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Gần mười một giờ trưa, Đường Thi Di mới tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, vươn vai một cách khoan khoái. Đêm qua cô ngủ một giấc cực kỳ yên bình. Nhìn sang Tần Mặc vẫn còn đang ngủ bên cạnh, cô bỗng nảy ra một ý đồ xấu xa, lấy một lọn tóc khẽ lướt qua mũi hắn.
"Hay lắm, dám giở trò đúng không!" Tần Mặc bị trò mèo của Đường Thi Di làm cho tỉnh giấc, một tay kéo cô lại, giả vờ giận dữ nói: "Nói, muốn chết kiểu gì đây!"
Đường Thi Di chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ: "Không chết được không ạ?"
Tần Mặc vừa định nói thì giây sau đã phải hít một hơi lạnh, toang!
Đường Thi Di lém lỉnh nhìn Tần Mặc, rồi cố ý làm ra vẻ đáng thương, nói: "Em có thể bồi thường mà..."
Tốt, tốt lắm, xem như cô nàng đã nắm được bí kíp rồi.
Tần Mặc còn có thể làm gì nữa, đương nhiên là...
Đường Thi Di đỏ mặt lại gần, hai chân hơi cong lại, bạn học Tần Mặc khổ rồi!
Cô hờn dỗi véo nhẹ vào lưng Tần Mặc: "Anh cử động đi chứ..."
Tần Mặc thầm nghĩ, còn có chuyện tốt thế này sao?
Tốc độ cập nhật "tài liệu học tập" của cô nàng càng ngày càng nhanh rồi!
Nửa giờ sau, Đường Thi Di vừa ôm đôi chân mỏi nhừ vừa ba chân bốn cẳng chạy vào nhà vệ sinh, sợ bị bà Vương vào phòng bắt gặp.
Một lát sau, hai người ra khỏi phòng, sắc mặt Đường Thi Di nhìn kỹ vẫn còn hơi ửng hồng.
Tần Mặc trêu chọc nhìn cô, liền bị cô lườm cho một cái cháy mặt.
Trong lúc ăn cơm, Vương Hà nhìn Tần Mặc nói: "Mấy ngày nay con cũng đừng chạy lung tung, chốt lại mấy chi tiết cho lễ đính hôn đi. Với lại thiệp mời và lễ thư đã cho người viết xong rồi, chắc tối nay sẽ mang tới, lúc đó con xem qua, cần thêm gì thì nói với mẹ."
"Tuân lệnh." Tần Mặc cười giơ tay làm dấu OK.
Sau đó Vương Hà nhìn sang Đường Thi Di, cười trêu ghẹo: "Lần này Thi Di thật sự thành con gái nhà mình rồi."
"Mẹ..." Đường Thi Di đỏ mặt, ngượng ngùng gọi.
"Ơi." Vương Hà cười không khép được miệng.
Tần Kiến Minh ngồi bên cạnh cũng không giấu được nụ cười trên môi.
Ăn trưa xong, trong nhóm chat "Biệt đội Hàng Châu" có tin nhắn, hỏi hôm nay có kế hoạch gì không.
Tần Mặc kể lại tình hình của mình.
Lưu Đào: "Lại phát cẩu lương à ông anh?"
Vương Huy: "Lại phát cẩu lương à ông anh?"
Trần Siêu: "Lại phát cẩu lương à ông anh?"
Tần Mặc: "Khiêm tốn!"
Hắn chém gió với mấy người bạn một lúc rồi rời nhóm.
Buổi tối, thiệp mời và lễ thư được đưa đến nhà Tần Mặc. Hắn nóng lòng chạy ra lấy xem thử.
Thiệp mời là dạng cuộn giấy kiểu Trung Hoa được đặt làm riêng, đậm chất cổ điển. Cuộn giấy được dệt bằng gấm Vân, kết hợp với nghệ thuật kim loại. Lõi thiệp là gấm Vân, viền là lụa lăng, trang trí bằng các họa tiết hoa đào, quả bướm và hoa văn uyên ương đường cỏ.
Chữ viết trên thiệp không phải là bút lông mực vàng truyền thống, mà được thêu bằng chỉ vàng trên gấm, theo lối Lệ thư Hành thư phồn thể.
Thiệp mời viết:
"Mừng ngày vui tháng tốt
Kết chuyện tốt hai nhà
Vốn giao hảo bền chặt
Nối tông đường vạn đại
Gia huấn lễ nghi khắc ghi
Như Côn Bằng vỗ cánh vạn dặm Phù Diêu
Như cầm sắt hòa điệu đôi dây réo rắt
Dắt tay nhau trên lối hoa hàn
Nâng chén rượu trước gương soi tỏ
Nghi lễ hợp cẩn nên duyên vợ chồng
Kết tơ hồng thành đôi uyên điệp
Vẹn ước nguyện mẹ cha, mộng đẹp chung đôi
Cửa nhà rạng rỡ, trăm phúc tìm về
Đá Tam Sinh làm chứng cho duyên phận
Nay xin chứng giám cho:
Tần Mặc - Đường Thi Di"
Tần Mặc cẩn thận đọc lại nội dung trên thiệp, đúng là có chất!
Đường Thi Di cũng tựa cằm lên vai Tần Mặc tò mò nhìn qua, vừa quay đầu lại đã thấy hắn đang nhìn mình, mặt cô lập tức đỏ bừng.
"Em cũng muốn xem mà." Đường Thi Di ngại ngùng quay đi, giọng lí nhí.
Lúc này, bà Vương và bố Tần cũng đi tới, cầm lên xem rồi hài lòng gật đầu.
"Tiểu Di thấy thế nào?" Vương Hà trêu chọc hỏi.
Đường Thi Di đỏ mặt, nhỏ giọng đáp: "Viết hay quá ạ, con cảm thấy mình không xứng."
Vương Hà cưng chiều kéo tay Đường Thi Di, giả vờ trách: "Nói ngốc gì thế, nếu nói không xứng thì phải là thằng nhóc thối nhà mẹ không xứng với con mới đúng."
Tần Mặc lập tức trưng ra bộ mặt buồn rười rượi: "Mẹ, có ai lại nói con trai mình thế không?"
"Chẳng lẽ mẹ nói sai à?" Vương Hà khinh bỉ nhìn Tần Mặc.
Tần Mặc: "..."
Hắn nhìn sang bố Tần, nhưng kết quả lại làm hắn thất vọng, bố Tần dứt khoát đứng về phía bà Vương.
Thôi được, double kill!
Tần Mặc vừa định mở lễ thư ra xem bên trong viết gì, Vương Hà đã lên tiếng: "Cái này con tự về phòng mà xem."
Tần Mặc hơi khó hiểu, ngơ ngác nhìn mẹ.
Vương Hà kéo tay Đường Thi Di, cười nói: "Cái này mà để Tiểu Di xem trước thì còn gì là bất ngờ nữa?"
"Con hiểu rồi." Tần Mặc bừng tỉnh, cười tủm tỉm quay người về phòng.
Đường Thi Di tuy rất tò mò bên trong viết gì, nhưng nếu mẹ Vương muốn cho cô bất ngờ thì đành phải đợi mấy ngày nữa lễ vật được đưa đến nhà mình mới xem được. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa cùng Vương Hà, nghe bà nói về một vài chi tiết của lễ đính hôn.
Mặt cô ửng hồng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Ngày mai con với tiểu Mặc cùng về nhà, chuẩn bị trước một chút nhé." Vương Hà cười dặn dò.
"Vâng ạ, con cảm ơn mẹ." Đường Thi Di ngọt ngào đáp lại.
Một lát sau, Tần Mặc từ trong phòng đi ra, giơ ngón tay cái về phía mẹ mình. Ngay cả chính hắn cũng phải giật mình, danh sách sính lễ bên trong thật sự quá khủng.
Vương Hà nói đùa: "Bố con lát nữa lại ghen tị cho xem."
Tần Mặc cười thầm, đi đến sau lưng bố Tần, ân cần bóp vai: "Vẫn là bố đỉnh nhất."
"Biết là tốt rồi." Tần Kiến Minh lúc này mới mỉm cười, yên tâm thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của Tần Mặc.