Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tần Mặc lướt xem tin nhắn WeChat. Bạch Hạo và đám bạn quả nhiên đã lên đường cao tốc đến Hàng Châu. Dẫn đầu là chiếc Cullinan màu tím mận, theo sau là cả một dàn siêu xe.
Lúc nhìn thấy bức ảnh này, Tần Mặc bất giác thốt lên một tiếng, dám lái siêu xe đi đường dài đúng là dân chơi thứ thiệt.
Dù sao thì hắn chắc chắn sẽ không làm chuyện này. Đừng nói đến mấy con xe thuần siêu xe như Ferrari hay Lamborghini, ngay cả con AMG GTR PRO cũng không xong.
Đi hết một chuyến cao tốc, cái eo chắc hỏng luôn mất.
Đường Thi Di tỉnh dậy thấy bộ dạng của Tần Mặc, liền dụi mắt hỏi một câu: "Sao thế anh?"
Tần Mặc đưa ảnh trong nhóm cho Đường Thi Di xem.
"Dân chơi thứ thiệt." Đường Thi Di cũng đưa ra nhận xét y hệt Tần Mặc.
Chỉ có thể nói Bạch Hạo cũng không phải dạng vừa. Trong cả đám công tử nhà giàu ở Thiên Phủ, chỉ có mình cậu ta lái SUV. À mà khoan, Vương Thần còn khôn lỏi hơn, đi ké xe luôn!
Tần Mặc nói đùa: "Xem tình hình này, hôm nay chắc họ không đến Hàng Châu nổi đâu."
"Vì sao ạ?" Đường Thi Di buột miệng hỏi.
Tần Mặc cười trên nỗi đau của người khác: "Với độ thoải mái của mấy chiếc xe thể thao này, đừng nói chạy cả quãng đường một nghìn sáu trăm cây số, chỉ cần lái một trăm cây thôi là eo đã chịu không nổi rồi. Chắc chắn trên đường đi, trạm dịch vụ nào cũng không thiếu bóng dáng của họ đâu."
Nghe Tần Mặc giải thích xong, Đường Thi Di không nhịn được bật cười: "Nếu Lão Bạch mà biết anh ở sau lưng nói xấu họ thế này, chắc chắn sẽ cà khịa anh một trận ra trò."
"Vậy thì em là kẻ phản bội rồi," Tần Mặc trêu lại.
Đường Thi Di bĩu môi cười, lém lỉnh hừ một tiếng: "Vậy hai ngày tới anh phải đối xử tốt với em một chút, không thì em đi mách lẻo đấy."
Tần Mặc nhướng mày, mặt đột nhiên lộ ra nụ cười gian xảo: "Anh đây ghét nhất là bị uy hiếp."
Đường Thi Di: "!!!!"
Toang rồi, quả này tới công chuyện với mình rồi!
Hai người ra khỏi phòng thì đã gần trưa, bà Vương hôm nay không đến công ty mà đang ung dung xem TV ở phòng khách.
Tần Mặc liếc nhìn phòng khách, không thấy bóng dáng ông Tần đâu, bèn hơi thắc mắc hỏi: "Mẹ, bố con đến công ty rồi ạ?"
"Tối qua con chẳng phải nói muốn đặt thêm phòng bao sao, ngày 18 phòng bao đều đã được đặt hết rồi, bố con phải nợ một ân tình mới thuyết phục được ông chủ sảnh Cát Vàng đồng ý chuyện này, vừa rồi bị ông chủ sảnh Cát Vàng gọi đi dự một bữa tiệc rượu rồi," Vương Hà đáp.
"Hóa ra là vậy." Tần Mặc bừng tỉnh.
Bà Vương thấy Đường Thi Di thì mặt lập tức tươi cười, vẫy tay gọi: "Tiểu Di, lại đây với mẹ nào."
Đường Thi Di cười ngọt ngào, ngoan ngoãn đáp một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh Vương Hà.
"Lát nữa hai đứa đi dạo trung tâm thương mại Hàng Châu với mẹ," Vương Hà cười nói.
Tần Mặc cầm quả táo trên bàn trà cắn một miếng, thắc mắc hỏi: "Còn có gì cần mua nữa ạ?"
"Lần trước đặt làm riêng nhẫn cưới ở tiệm trang sức Fever Loveor đã có rồi, lát nữa đến thử một chút," bà Vương trả lời.
"Nhanh vậy đã có rồi ạ?" Tần Mặc ngạc nhiên, hoàn toàn không ngờ tốc độ lại nhanh đến thế.
Vương Hà cười nói: "Trước đây cũng mua không ít trang sức ở tiệm của họ, tốc độ này cũng coi như bình thường."
Hiểu rồi, tư bản đã nhúng tay vào!
Đường Thi Di thì lại có chút mong chờ, nhẫn cưới cơ mà, nói không mong chờ là nói dối. Mặc dù hai người mới chỉ đến bước đính hôn, nhưng điều đó hoàn toàn không cản trở sự mong đợi của cô!
Tần Mặc cũng gật đầu, nói thật hắn cũng khá tò mò về cặp nhẫn cưới này, không biết Fever Loveor có thể hiện được đúng hiệu quả thành phẩm mà lần trước hắn và Đường Thi Di đã đề cập hay không.
Một giờ chiều, cả nhà xuất phát.
Trung tâm thương mại Hàng Châu.
Tần Mặc tủi thân đi theo sau hai mẹ con, dù đã không chỉ một lần muốn cà khịa, nhưng hắn vẫn muốn hỏi một câu, rốt cuộc ai mới là con ruột đây?
Đường Thi Di thân mật khoác tay Vương Hà, hai người vừa nói vừa cười đi phía trước, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt oán thán của Tần Mặc.
Nếu ông Tần mà ở đây, chắc chắn sẽ không thiếu màn trêu chọc.
"Chẳng phải người ta nói có vợ quên mẹ sao? Sao đến lượt mình lại thành có con dâu quên mất con trai ruột thế này?" Tần Mặc nhỏ giọng lẩm bẩm.
Ba người đi vào tiệm trang sức Fever Loveor.
"Chào bà Vương ạ." Nhân viên bán hàng lần trước phụ trách tiếp đón mấy người vừa thấy Vương Hà bước vào cửa hàng đã lập tức tươi cười chào đón.
Vương Hà mỉm cười gật đầu.
"Mời các vị đi theo tôi." Chị nhân viên bán hàng lịch sự xoay người, dẫn mấy người vào trong.
Trên quầy trang sức bày một cặp nhẫn mới tinh, trên mặt hai chiếc nhẫn đều được khảm hai viên kim cương xanh tinh xảo, thân nhẫn được thiết kế theo hình cành ô liu điêu khắc uốn lượn.
Đường cong của cành ô liu được thiết kế dựa trên bản đồ tuyến đường từ Thiên Phủ đến Ma Đô, trên đó được khảm những viên kim cương nhỏ vừa vặn, còn hai viên kim cương xanh tinh xảo kia tượng trưng cho vị trí của hai người.
Không có gì bất ngờ, ba năm đại học sắp tới, hai người vẫn sẽ yêu xa, và tình yêu của họ là hàng trăm hàng ngàn tấm vé máy bay cùng những cuộc gọi video qua lại, vì vậy con đường này mang một ý nghĩa rất trọng đại.
Lúc trước khi Đường Thi Di đưa ra ý tưởng thiết kế này, Tần Mặc đã đồng ý ngay không chút do dự. Cái gọi là, yêu người cách núi cách sông, núi sông rồi cũng sẽ lấp đầy.
Đây chẳng phải là bức tranh khắc họa chân thực nhất cho tình yêu của hai người hay sao?
Và tên của cặp nhẫn này chính là "Cách Sơn Biển".
Đường Thi Di bước tới cầm lấy chiếc nhẫn nữ, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt, cô hoàn toàn không ngờ hiệu quả sau khi được Fever Loveor chế tác riêng lại kinh diễm đến vậy, nó thể hiện một cách hoàn hảo hiệu quả mà cô mong muốn.
Cô cầm chiếc nhẫn cưới quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, giống như một chú mèo cưng đang chờ được chủ nhân công nhận, ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Anh thấy thế nào?"
Tần Mặc gật đầu khẳng định, giơ ngón tay cái lên: "Gu thẩm mỹ của bạn gái anh thì khỏi phải bàn rồi, anh cổ vũ cho em."
Vương Hà vỗ vào lưng Tần Mặc một cái, bực mình nói: "Bạn gái gì, là vị hôn thê!"
Tần Mặc tỏ vẻ tủi thân, lí nhí nói: "Đây không phải là thân phận còn chưa chuyển đổi kịp..."
Vương Hà vừa trừng mắt, Tần Mặc lập tức không dám nói nữa. Đường Thi Di mím môi cười trộm, nhân viên bán hàng bên cạnh nhìn thấy cảnh gia đình hòa thuận, không khỏi lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
Đường Thi Di vừa định đeo nhẫn lên, Tần Mặc liền lấy chiếc nhẫn từ tay cô.
"Sao thế anh?" Đường Thi Di ngơ ngác hỏi.
Tần Mặc cười trêu chọc: "Chuyện thế này sao có thể để công chúa tự mình ra tay được, để lão nô tới."
Vành tai Đường Thi Di lập tức đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được. Tên này, rõ ràng mẹ còn ở bên cạnh mà, không biết xấu hổ chút nào hay sao?
Vương Hà không nhịn được mà mỉm cười, hài lòng gật đầu. Thằng nhóc này cũng nhiều chiêu trò ghê, y hệt ông bố già nhà nó, thảo nào lừa được cô bé Thi Di về tay.
Tần Kiến Minh: ? Đầu tiên, tôi không chọc đến ai trong các người. Tiếp theo, không có mặt cũng dính đạn à?
Tần Mặc dắt lấy bàn tay nhỏ nhắn không xương của Đường Thi Di, nhẹ nhàng đặt trước người mình, sau đó từ từ đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của cô. Dưới ánh đèn trong tiệm, những viên kim cương khảm trên cành ô liu vô cùng lấp lánh, làm nổi bật bàn tay của Đường Thi Di càng thêm trắng nõn. Cảm giác mềm mại đầy đặn khiến Tần Mặc theo bản năng không muốn buông ra.
PS: Chương sau sẽ có ngay..