Virtus's Reader

Nhưng có những món sính lễ này thì lại khác, đây là đang nói cho mọi người biết Đường Thi Di là cô con dâu tương lai mà nhà họ Tần sẽ cưới hỏi đàng hoàng. Thái độ của nhà họ Tần đã bày ra ở đây, đám bạn bè thân thích này ai còn dám xem thường?

Thân phận đều là do mình tạo ra, mặc dù gia đình Đường Thi Di trong giới thượng lưu Hàng Châu chỉ được xem là tầm trung, nhưng nhà Tần Mặc thì lại khác. Bây giờ nhà họ Tần chính là ngựa ô mới nổi trong giới thượng lưu Hàng Châu, chỉ riêng việc có mối quan hệ với bên Đế Đô cũng đủ khiến những người trong giới ở Hàng Châu không dám xem nhẹ.

Bây giờ Tần Kiến Minh và Vương Hà đã công khai thừa nhận thân phận con dâu của Đường Thi Di, ai còn dám xem thường nữa chứ?

Đường Thi Di hiển nhiên cũng nhận ra tình hình này, hốc mắt có chút ươn ướt, nhưng đó là vì cảm động.

Tần Mặc nhẹ nhàng véo má Đường Thi Di, dịu dàng trêu chọc: "Bạn học Tiểu Đường, anh đã nói sẽ dùng tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng, rước em về dinh một cách vẻ vang, mới đến màn đính hôn mà đã cảm động thế này rồi à?"

Mặt Đường Thi Di lập tức đỏ bừng, nhưng ý cười trong mắt lại vô cùng rạng rỡ, cô mang theo chút nức nở nói: "Anh nói sẽ danh chính ngôn thuận cưới em, không được nuốt lời đâu đấy."

Tần Mặc quả quyết gật đầu: "Đã nói danh chính ngôn thuận thì nhất định sẽ danh chính ngôn thuận."

"Vâng!" Đường Thi Di gật đầu thật mạnh.

Tần Mặc liếc nhìn về phía bố Tần và mẹ Vương, rồi đột nhiên ghé sát vào tai Đường Thi Di thì thầm: "Đi theo anh."

Nói rồi anh bỏ mặc hai vị phụ huynh đang trò chuyện với đám bạn bè thân thích, kéo Đường Thi Di đến trước những món sính lễ, bỏ tay đang che mắt cô ra rồi cười nói: "Tadaaa, lần này em thật sự trở thành tiểu phú bà rồi nhé."

Đường Thi Di mở to mắt, nhìn danh sách trong Lễ Thư và những cọc tiền mặt bày trên bàn, cả người đều ngây ra.

"Em đáng giá nhiều tiền như vậy sao..." Đường Thi Di ngơ ngác lẩm bẩm một cách vô thức.

Tần Mặc bật cười, sau đó gật đầu thật mạnh: "Ừm, em đáng giá!"

Đường Thi Di phì cười, rồi lại bướng bỉnh lắc đầu: "Chị đây rất thích câu này của cưng, nhưng đồ đạc quý giá quá, em không thể nhận được."

Tần Mặc nghiêm túc dụ dỗ: "Em ngốc à? Mấy thứ này là bố Tần cho đấy, ông ấy đối với anh còn chưa hào phóng như vậy đâu, không nhận mới là đồ ngốc."

"Anh tưởng em ngốc thật à?" Đường Thi Di hờn dỗi, sau đó từ chối: "Em biết số tiền nhà em đáp lễ là bao nhiêu mà, như vậy không công bằng với anh."

Tần Mặc tức giận búng nhẹ lên trán Đường Thi Di: "Với anh mà em cũng tính toán rạch ròi thế à?"

"Em thích anh là vì chính con người anh, không có những thứ này em vẫn sẽ gả cho anh, nhưng những món quà này thật sự quá quý giá, nhận thì ngại lắm." Đường Thi Di nghiêm túc đáp lại.

Tần Mặc bất đắc dĩ, cuối cùng hừ hừ nói: "Em nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận, nếu không anh sẽ nói với bố Tần và mẹ Vương là em muốn hủy hôn."

Đường Thi Di tức giận véo mạnh Tần Mặc một cái, vội vàng phủ nhận: "Ai muốn hủy hôn chứ!"

Tần Mặc bày sự thật, nói lý lẽ, anh khoanh tay nói: "Vậy em nói xem nhà ai đính hôn mà không có sính lễ, đây chẳng phải là thủ tục bình thường sao?"

"Bình thường cái đầu nhà anh ấy, nhà ai đính hôn mà cho sính lễ quý giá như vậy chứ?" Đường Thi Di tức giận lườm Tần Mặc.

Tần Mặc nở một nụ cười gian xảo, chỉ vào mình rồi nói: "Nhà anh."

Đường Thi Di bị chặn họng không nói nên lời. Đúng lúc này, Hàn Dĩnh và Đường Kiệt cũng đã đến sảnh Cát Vàng. Tần Mặc như nhìn thấy cứu tinh, bỏ lại Đường Thi Di rồi nhanh chân bước tới mách lẻo, mình nói không thông thì để bố mẹ cô ấy nói, thế nào cũng được thôi?

Thông minh vãi!

"Bố, mẹ, Thi Di muốn hủy hôn!" Tần Mặc mở miệng nói ngay.

Hàn Dĩnh và Đường Kiệt lập tức ngẩn ra vài giây, tình huống gì đây?

Hàn Dĩnh đột nhiên tức giận nhìn về phía con gái mình: "Con qua đây cho mẹ!"

Đường Thi Di sắp khóc đến nơi, có ai lại đi mách lẻo như vậy không!!!

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn bước tới. Hàn Dĩnh kéo tay Đường Thi Di đi ra ngoài sảnh tiệc, nhỏ giọng trách mắng: "Coi như con giận dỗi với Tiểu Mặc cũng không thể tùy tiện nói hủy hôn được, con coi Tiểu Mặc là gì? Gia giáo của con đâu rồi? Có phải bình thường nó quá nuông chiều con, khiến con cảm thấy mình có thể tùy hứng mọi lúc mọi nơi không?"

Đường Kiệt thấy tình hình này cũng không khỏi nhíu mày, định đuổi theo hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng chưa kịp hành động đã bị Tần Mặc ngăn lại. Tần Mặc rất vô tội kể lại chuyện vừa rồi, Đường Kiệt nghe xong lập tức dở khóc dở cười, hóa ra là vì nguyên nhân này?

"Mẹ ơi không phải như mẹ nghĩ đâu..." Đường Thi Di sắp khóc rồi, từ nhỏ đến lớn Hàn Dĩnh chưa bao giờ nổi giận với cô như vậy, cô cảm thấy mình còn oan hơn cả Đậu Nga.

Sau khi nghe Đường Thi Di giải thích xong tình hình, Hàn Dĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải con gái mình thật sự muốn hủy hôn.

Bà dở khóc dở cười điểm vào trán Đường Thi Di một cái: "Con bé này đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng."

Đường Thi Di tủi thân nói: "Chẳng phải mẹ thường dạy con, tình cảm không thể xen lẫn vật chất sao?"

Hàn Dĩnh bất đắc dĩ cười nói: "Ý của mẹ là nếu gặp được người thật lòng và đáng để yêu thương, đừng dùng tiêu chuẩn vật chất để đo lường tình cảm của người ta dành cho con, càng không thể dùng tiền bạc để ép buộc người ta phải thể hiện tình yêu một cách hình thức."

"Điều con nên cân nhắc là ở bên cậu ấy có thoải mái không, có vui vẻ không, đối phương có thật lòng đối đãi với con không. Nếu dùng những yếu tố bên ngoài để đo lường tình yêu của cậu ấy, chứng tỏ tình cảm này ngay từ đầu đã đi sai hướng. Nếu cậu ấy thật lòng yêu con và con cũng yêu cậu ấy, vậy thì đừng khoác lên thứ tình cảm này những gánh nặng thế tục. Chỉ cần con có thể sống hạnh phúc, cùng lắm thì bố mẹ nuôi cả nhà con, con vui vẻ là quan trọng nhất."

Hốc mắt Đường Thi Di lập tức đỏ hoe, cô nhào vào lòng Hàn Dĩnh.

"Lớn tướng rồi mà còn làm nũng à? Hơn nữa hôm nay là ngày vui của con và Tiểu Mặc, con phải vui lên mới đúng chứ." Hàn Dĩnh xoa đầu Đường Thi Di, cưng chiều nói.

"Nhưng mà những thứ đó thật sự rất đắt, tiền đáp lễ của nhà mình còn chưa bằng một nửa." Đường Thi Di lí nhí nói.

"Đồ ngốc, con nghĩ những món sính lễ này bố mẹ sẽ nhận sao?" Hàn Dĩnh cười hỏi.

Đường Thi Di nghi hoặc ngẩng đầu, Hàn Dĩnh không nhịn được cười nói: "Nhà Tiểu Mặc đã có thể đưa ra sính lễ quý giá như vậy chẳng phải đã chứng tỏ sự công nhận dành cho con sao? Nhà chồng như vậy con gả qua đó bố mẹ cũng yên tâm. Bất kể là sính lễ hay đáp lễ, cuối cùng cũng đều giao cho con và Tiểu Mặc để xây dựng tổ ấm nhỏ của hai đứa. Đồ đạc ở trong tay con và Tiểu Mặc, sử dụng thế nào chẳng phải do con quyết định sao?"

Mắt Đường Thi Di sáng lên: "Vậy sau này con có thể chuyển những thứ này sang tên Tần Mặc."

"Thế là không ngốc nữa rồi." Hàn Dĩnh mỉm cười xoa đầu Đường Thi Di.

"Cảm ơn mẹ." Đường Thi Di ngọt ngào nũng nịu, sau khi khúc mắc được giải tỏa, trông cô vui vẻ lên hẳn.

"Mau vào đi, Tiểu Mặc còn đang đợi con đấy." Hàn Dĩnh cười nói.

"Vâng ạ." Đường Thi Di ngoan ngoãn gật đầu, sau đó quay trở lại sảnh tiệc.

Đường Kiệt vui mừng nói: "Tiểu Di có thể gả cho Tiểu Mặc, tôi cũng xem như yên tâm rồi."

Hàn Dĩnh cũng cười gật đầu, sau đó hỏi: "Nhưng mà vừa rồi nghe Tiểu Di nói lần này nhà Tiểu Mặc cho sính lễ hình như rất nhiều?"

Đường Kiệt cười khổ một tiếng, ra hiệu cho Hàn Dĩnh: "Bà tự xem đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!