Ba giờ sáng, cả nhóm rời khỏi quán rượu. Sau khi tạm biệt mọi người, Tần Mặc và Đường Thi Di quay về khách sạn, còn Bạch Hạo và những người khác thì lái xe về khách sạn Bulgari.
Trưa hôm sau, Tần Mặc nhắn tin cho Bạch Hạo và Vương Thần, báo rằng chiếc Nautilus đính full kim cương đặt trước đó ở Patek Philippe đã về đến cửa hàng flagship tại Ma Đô. Cả nhóm hẹn lát nữa sẽ gặp nhau ở đó.
Nửa tiếng sau, Đường Thi Di trang điểm xong, cô nàng cười hì hì chạy vào phòng ngủ, hỏi: "Em xong rồi đây, mình đi bây giờ chứ?"
Tần Mặc cười gật đầu, lúc hai người đến cửa hàng Patek Philippe thì Bạch Hạo và hai người kia đã đợi sẵn trong phòng khách quý.
"Không phải anh em chê cậu đâu, nhưng người tốt đến mấy cũng không chịu nổi cậu tiêu xài kiểu này đâu." Vương Thần khoác vai Tần Mặc, cười gian nói nhỏ.
Tần Mặc cười mắng: "Cút đi, lần này chỉ đơn giản là về muộn thôi mà!"
Vương Thần nở nụ cười mà gã đàn ông nào cũng hiểu, rõ ràng là không tin, dù sao thì tên này cũng có cả đống "tiền án tiền sự" rồi.
Tần Mặc cũng lười giải thích, anh nhìn về phía Chu Đồng cười chào hỏi: "Lão Chu, lâu rồi không gặp."
Chu Đồng cũng nở nụ cười trên môi: "Chào buổi chiều, Tần tiên sinh."
Tần Mặc nói đùa: "Người đến đủ cả rồi, đến lúc triệu hồi Rồng Thần được chưa?"
Chu Đồng bị câu nói của Tần Mặc chọc cười, sau đó mỉm cười đáp: "Đã chuẩn bị sẵn sàng cho Tần tiên sinh từ lâu rồi ạ."
Nói rồi, ông ra hiệu cho Tần Mặc nhìn về phía ba chiếc hộp đồng hồ Patek Philippe đang được bày trên bàn. Tần Mặc tiến lên mở ra xem, quả nhiên là những chiếc Nautilus đính full kim cương mà họ đã đặt.
"Thi Di, lại đây thử xem nào." Tần Mặc cầm lấy một chiếc rồi cười nói.
Đường Thi Di ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Tần Mặc, mỉm cười rồi đưa cổ tay ra. Tần Mặc liền đeo chiếc Nautilus đính full kim cương lên cổ tay cô.
Bạch Hạo và Vương Thần cũng bắt chước Tần Mặc, đeo hai chiếc còn lại lên tay Kha Nhạc Nhạc và Chu Vũ Đồng. Chu Đồng đứng một bên thấy vậy không khỏi cười khổ, dù gì đây cũng là những chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả triệu tệ, sao lại có cảm giác đám phú nhị đại này đeo chúng như thể đang đeo một chiếc đồng hồ bình thường vậy nhỉ?
Cái động tác đeo đồng hồ không hề có chút cẩn trọng nào, nếu mà rơi xuống đất, người bình thường chắc phải đau lòng chết mất, trái lại Tần Mặc và mấy người kia lại tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm.
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người thường và người có tiền.
"Thích không?" Tần Mặc hỏi sau khi giúp Đường Thi Di đeo xong.
"Thích ạ." Đường Thi Di mỉm cười.
"Thích là tốt rồi, tiền này không uổng công tiêu." Tần Mặc trêu.
Đường Thi Di bật cười thành tiếng.
Bạch Hạo không nhịn được trêu chọc: “Xưa có Chu U Vương đốt lửa hiệu trêu chư hầu để đổi lấy một nụ cười, nay có Tần công tử mua đồng hồ tặng mỹ nhân cũng chỉ để nàng vui?”
Tần Mặc ngẩn ra một chút, sau đó chỉ vào Đường Thi Di và nói một cách chân thành: "Với nhan sắc này, quá hời còn gì!"
"Ha ha ha ha ha ha, bảo sao người ta cứ nói mày là thẳng thắn nhất, đồ chó ạ."
Bạch Hạo và Vương Thần lập tức cười phá lên, ngay cả Chu Vũ Đồng và Kha Nhạc Nhạc cũng nhìn Đường Thi Di với ánh mắt đầy trêu chọc.
Còn Đường Thi Di thì mặt đỏ bừng, nụ cười nơi khóe miệng có chút tự hào, dù sao có thể gặp được một người bạn trai sẵn lòng cưng chiều cô vô điều kiện như Tần Mặc, đúng là một chuyện đáng để vui mừng, phải không?
Một bên, ngay cả Chu Đồng cũng cảm thấy cặp đôi này "real" phết.
"Cảm ơn Lão Chu nhé." Tần Mặc lúc này nhìn về phía Chu Đồng cười nói lời cảm tạ.
Dù sao thì chiếc Nautilus này có thể về tay nhanh như vậy, Chu Đồng cũng có công lao.
"Tần tiên sinh khách sáo quá." Chu Đồng lịch sự đáp lại.
Sau khi ra khỏi cửa hàng Patek Philippe, Tần Mặc nhìn về phía Bạch Hạo và Vương Thần hỏi: "Lát nữa hai cậu còn phải đến công ty à?"
Bạch Hạo bất đắc dĩ xua tay: "Lát nữa phải về khách sạn trước đã, lão Từ vẫn còn chưa tỉnh rượu đâu."
Tần Mặc suýt nữa thì bật cười, tối qua Từ Thừa Duệ cũng uống không ít, cụng ly với Tần Mặc, kết quả là tự mình gục trước, cuối cùng vẫn là Tần Mặc và Bạch Hạo phải dìu cậu ta lên xe.
Trước đây đãi ngộ này toàn là của Vương Thần, không ngờ lần này Từ Thừa Duệ cũng lật xe.
Vương Thần cười gian nói: "Lát nữa anh em nhất định phải cà khịa hắn một trận mới được."
"Cẩn thận lão Từ kéo cậu lên núi đấy." Tần Mặc trêu.
Vương Thần vỗ vỗ bắp tay mình: "Nực cười, tôi mà sợ hắn à?"
Kha Nhạc Nhạc tỏ vẻ ghét bỏ, với hai lạng thịt trên tay cậu ta thì lấy đâu ra cơ bắp chứ?
"Thế còn cậu lát nữa có kế hoạch gì không?" Bạch Hạo tò mò hỏi.
"Bọn tớ định lát nữa về Hàng Châu, dù sao thì từ sau lễ đính hôn đến giờ, tớ vẫn chưa về thăm nhà Thi Di." Tần Mặc cười nói.
Bạch Hạo chậc một tiếng: "Vậy thôi, có gì liên lạc sau nhé."
Tần Mặc gật đầu, sau đó cùng Đường Thi Di rời đi trước. Trên đường về Hàng Châu, Đường Thi Di ngồi ở ghế phụ lái, đang bận rộn đăng ảnh lên vòng bạn bè, nội dung chủ yếu là những bức ảnh chụp ở Trường An lần này.
Tần Mặc liếc nhìn, thấy cô mèo lớn này đang bĩu môi, chăm chú soạn caption cho vòng bạn bè, hắn không nhịn được mà bật cười.
"Sao thế?" Đường Thi Di nghe thấy tiếng cười của Tần Mặc, ngẩng đầu tò mò hỏi.
Tần Mặc trêu: "Lát nữa mà để đám sinh viên mới như Lưu Đào thấy ảnh chúng ta chụp chung với Uyển Uyển, chắc lại loạn hết cả lên cho xem."
Dù sao thì họ cũng đã chụp một tấm ảnh gia đình, nếu chỉ nhìn vào ảnh thì đúng là có cảm giác như con gái ruột thật.
Đường Thi Di lém lỉnh chớp mắt: "Hay là... caption mình ám chỉ một chút nhé?"
"Thôi đừng, đến lúc đó sợ bố Tần và mẹ Vương lại gọi cháy máy của anh mất!" Tần Mặc vội vàng từ chối.
Nếu để hai vị phụ huynh biết được, e là lại phải giải thích cả buổi, cho nên tốt nhất là đừng tự tìm phiền phức cho mình.
Đôi mắt Đường Thi Di cong cong như vầng trăng khuyết: "Làm gì có chuyện khoa trương thế, cho dù có thật đi nữa thì tuổi của Uyển Uyển cũng không khớp mà."
Tần Mặc bất đắc dĩ lắc đầu: "Em không biết trí tưởng tượng của mẹ Vương bay xa đến mức nào đâu, nói không chừng bà còn nghĩ anh làm chuyện phạm pháp từ hồi cấp ba ấy chứ."
Đường Thi Di bật cười, sau đó hừ hừ bênh vực Vương Hà: "Mẹ làm gì có chuyện vô lý như anh nói."
Tần Mặc đáp trả: "Anh là con trai ruột của mẹ Vương, chẳng lẽ anh lại không hiểu bà ấy?"
Đường Thi Di bị chọc cười không ngớt: "Thôi được rồi, vì danh dự của quan nhân, bản tiên nữ đây sẽ không ám chỉ nữa."
Tần Mặc cũng hùa theo một cách kỳ quặc: "Đường tiên tử quả nhiên người đẹp lòng cũng đẹp, Tần mỗ xin ôm quyền."
Đường Thi Di lập tức bị chọc cho phá lên cười, sau đó kiêu ngạo hất cằm, cười hì hì nói: "Anh biết là tốt rồi."
Tần Mặc khẽ mỉm cười, vặn to âm lượng nhạc trong xe lên một chút rồi dịu dàng dặn dò: "Nếu buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."
"Vâng ạ." Đường Thi Di ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc hai người về đến khu nhà của Đường Thi Di thì đã hơn năm giờ chiều.
"Mẹ ơi, con với Tần Mặc về thăm mẹ đây~" Đường Thi Di vừa cởi giày vừa chạy tới ôm Hàn Dĩnh đang nấu ăn trong bếp, giọng nũng nịu.
Hàn Dĩnh bật cười, trêu chọc: "Mẹ với bố con còn tưởng con quên mất chúng ta rồi cơ đấy."
"Làm gì có ạ~" Đường Thi Di hơi đỏ mặt, hờn dỗi phản bác.
"Thật không?" Hàn Dĩnh tiếp tục trêu.
"Thật mà!" Đường Thi Di quả quyết gật đầu, miệng thì nói vậy nhưng cái đầu nhỏ vẫn không nhịn được mà liếc trộm vào nồi canh sườn.
Hàn Dĩnh nhẹ nhàng gõ vào đầu Đường Thi Di: "Mẹ thấy con là thèm thì có."
Đường Thi Di tinh nghịch lè lưỡi, ôm lấy Hàn Dĩnh làm nũng: "Ai bảo canh sườn mẹ hầm ngon quá làm gì."
Hàn Dĩnh không nhịn được cười, chọc vào trán Đường Thi Di: "Con bé này, chỉ giỏi ăn thôi."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn