Virtus's Reader
Thần Hào: Ra Mắt Gặp Trà Xanh, Ta Trở Tay Đưa Lãnh Đạo

Chương 540: STT 540: Chương 315 - Cách phá giải Tu La tràng cỡ lớn!

STT 540: CHƯƠNG 315 - CÁCH PHÁ GIẢI TU LA TRÀNG CỠ LỚN!

Lời nói của Tần Hán rất đúng trọng tâm, nhưng đồng thời cũng rất bá khí!

Bồi thường nổi?!

Hiện nay ở nước ngoài, giá trị ước tính của Open AI là 300 tỷ đô la, còn DS trong nước nhiều nhất cũng chỉ khoảng 150 tỷ đô la. Đây đã là một con số thiên văn, muốn đầu tư thì phải tốn không ít tiền, nếu thua lỗ thì không chỉ là vài trăm triệu, mà ít nhất cũng phải là mấy chục tỷ!

Điều này cũng tương đương với việc Tần Hán nói rằng mấy chục tỷ hắn bồi thường nổi, không hề sợ hãi, chỉ là chơi đùa mà thôi.

Lời này rất ngông cuồng!

Nghe xong,

Lệ Bảo Bảo cũng không khỏi có chút chấn động, cảm thấy bị sốc. Nhưng nàng suy nghĩ lại, Tần Hán nói cũng là sự thật, hắn đúng là bồi thường nổi, nhất thời nàng không biết nên nói gì.

Phong Thiên Hoa thấy nàng không nói gì, suy đoán một chút rồi kinh ngạc hỏi: "Hắn thật sự bồi thường nổi sao?"

"Ừm, vấn đề không lớn."

Lệ Bảo Bảo gật đầu, sau đó lại nói: "Coi như có thua lỗ cũng không có áp lực gì."

"Hít!"

Phong Thiên Hoa hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn về phía Tần Hán cũng có chút khác lạ, đó là một cảm giác “nhìn với cặp mắt khác xưa”.

"Vậy ngươi đánh giá DS có giá trị bao nhiêu?" Lệ Bảo Bảo hỏi.

Vấn đề này, nàng vô cùng tò mò, hiện tại cả mạng xã hội cũng đang thảo luận về nó.

Tần Hán lắc đầu: "Chuyện này cần phải nghe tin tức phản hồi từ Liễu Ly rồi mới tính toán được. Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, mọi người chuẩn bị ăn cơm đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."

Hắn vừa hô một tiếng, Đường Đường là người đầu tiên đứng dậy, nàng đã đói từ sớm.

Nhưng nhiều người như vậy mà không có ai nhắc đến chuyện ăn cơm, nàng cũng không tiện mở miệng, vừa rồi vẫn luôn lặng lẽ ăn hạt dẻ cười cho đỡ đói. Bây giờ nghe thấy được ăn cơm, nàng là người vui nhất, sau khi đứng dậy liền chạy vào phòng vệ sinh rửa sạch đôi tay nhỏ, sau đó đi đến phòng ăn.

Cảnh này khiến Tần Hán buồn cười, trong lòng thầm nghĩ nếu ai cũng đơn giản và thuần khiết như Đường Đường thì tốt biết bao?

Nhưng nghĩ lại cũng biết là không thể nào.

Mỗi người đều là một cá thể độc lập, chính vì cá tính của các nàng khác nhau nên mới khiến mỗi người trở nên sinh động, thú vị và độc nhất vô nhị.

...

Nhiều người cùng nhau ăn cơm lại kéo theo một vấn đề.

Thứ tự chỗ ngồi.

Vị trí ngồi có thể thể hiện ra sự thân sơ khác biệt.

Thế là, Tần Hán quyết định hôm nay dùng bàn tròn. Biệt thự bên này có đủ các loại trang thiết bị, không chỉ có bàn ăn dài mà còn có cả bàn tròn.

Hắn ngồi vào vị trí trung tâm, cười gọi: "Cứ ngồi tự nhiên đi. Nhanh nào, Đường Đường, ngươi đến ngồi đây."

Hả?

Đường Đường đã chạy đến đối diện Tần Hán và đang định ngồi xuống lập tức sững sờ, hơi kinh ngạc nói: "Ta?"

"Ừm, ngươi đến ngồi đây, ngày mai ngươi không phải đi khai giảng sao." Tần Hán nói.

"À..."

Đường Đường ngẩn ra một chút, gật đầu nói được rồi đi tới, ngồi xuống bên trái Tần Hán.

Lúc này, vị trí bên cạnh Tần Hán cũng chỉ còn lại phía bên phải của hắn.

Ánh mắt của Lý Chỉ San, Ngô Mạn Ny, Trần Hi, Tống Viện Viện, Lệ Bảo Bảo và Phong Thiên Hoa đều bất giác nhìn về phía Tần Hán...

Tần Hán đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ trong lòng các nàng, hắn mặt không đổi sắc, lại cười ha hả nói: "Liễu Ly tuy hôm nay không đến, nhưng nàng cũng là một thành viên trong nhà, vị trí này cứ để dành cho nàng đi."

"..."

"..."

"..."

Đám người lập tức im lặng, không ngờ Tần Hán lại có thể chơi chiêu này, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Sau khi nhìn nhau, Ngô Mạn Ny ngồi xuống bên cạnh Đường Đường, Lý Chỉ San ngồi sát Ngô Mạn Ny. Ở phía bên kia, Trần Hi đảo mắt một vòng rồi đi sang, ngồi xuống cạnh chỗ trống của Liễu Ly, Tống Viện Viện ngồi sát bên nàng.

Chỉ còn lại Lệ Bảo Bảo và Phong Thiên Hoa.

Phong Thiên Hoa giơ ngón tay cái với Tần Hán, trêu chọc: "Lợi hại nha, khả năng ứng biến tình huống này... được đấy!"

Nói rồi, nàng kéo Lệ Bảo Bảo cùng ngồi xuống, hai người một người ngồi cạnh Tống Viện Viện, một người ngồi cạnh Lý Chỉ San.

Nguy cơ về chỗ ngồi, cứ như vậy được hóa giải!

...

Quá trình ăn cơm không có gì đáng nói.

Bữa tối đột xuất hôm nay được chuẩn bị rất thịnh soạn, đầu bếp là đầu bếp hạng đặc biệt được mời về thông qua một công ty săn đầu người, tinh thông các món ăn chính của các vùng miền trong nước, còn biết làm một số món Tây và món tráng miệng, quan trọng hơn là một đầu bếp nữ.

Tay nghề của đầu bếp rất cao, chuẩn bị mười sáu món ăn, tám món nóng, tám món nguội, cộng thêm hai món canh.

Dưới sự dẫn dắt của Tần Hán, cùng với sự phối hợp của ba người Trần Hi, Tống Viện Viện và Đường Đường, không khí trong suốt bữa ăn cũng không tệ, vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng còn vang lên những tràng cười vui vẻ, bữa cơm cứ thế kết thúc trong bất tri bất giác.

Chờ ăn uống xong xuôi, trời vẫn còn sớm.

Hơn nữa Lệ Bảo Bảo vẫn còn ở đây, nếu đề nghị mọi người cùng nhau đi tắm suối nước nóng, chắc chắn trong lòng Lệ Bảo Bảo sẽ không thoải mái, mà Tần Hán lại không muốn như vậy.

Hắn có thích Lệ Bảo Bảo không?

Đương nhiên!

Cho nên, hắn không muốn để Lệ Bảo Bảo phải buồn lòng.

Chỉ đơn giản như vậy.

Nghĩ một lát,

Tần Hán liền đề nghị đi hát karaoke. Căn nhà ở Dưỡng Vân An Mạn này quả thật không tệ, nhất là căn hắn mua còn là căn vương, biệt thự này chiếm diện tích rất lớn, bên trong có đủ loại trang thiết bị, các phòng chức năng đều có đủ, ví dụ như bể bơi ngoài trời, bể bơi trong nhà, phòng gym, phòng tập yoga, phòng chức năng KTV, rạp chiếu phim các loại.

Còn có một khu spa suối nước nóng trong nhà không hề nhỏ.

Nghe hắn nói muốn đi hát, Trần Hi là người đầu tiên đồng ý, lớn tiếng nói được.

Nàng vốn thích chơi bời, lúc đi học đã như vậy, đi KTV hát hò lại càng thường xuyên, giọng hát của nàng cũng không tệ, nghe thấy thế liền vui vẻ.

Sau đó Lý Chỉ San, Ngô Mạn Ny, Tống Viện Viện, Đường Đường cũng lần lượt đồng ý. Phong Thiên Hoa cũng nói tốt, còn hò hét nói Bảo Bảo hát rất hay, lát nữa phải thể hiện tài năng cho mọi người xem, khiến Lệ Bảo Bảo lườm nàng một cái.

Cứ như vậy, đám người di chuyển đến phòng chức năng KTV.

Đẩy cánh cửa có phù điêu mạ vàng ra, một không gian hình vòng cung rộng tám mươi mét vuông thoáng đãng hiện ra.

Toàn bộ bức tường hình vòng cung bị chiếm trọn bởi một màn hình laser 4K khổng lồ, tựa như vầng trăng tròn khảm trên bức tường nhung thiên nga màu đen. Dàn âm thanh B&O của Thụy Sĩ được bố trí trên mái vòm thành một ma trận tựa như các chòm sao.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Trần Hi chạm vào màn hình cảm ứng bằng thủy tinh, những bức tường cách âm màu vàng sẫm đột nhiên sáng lên những đường vân ánh sáng chuyển động, tựa như một dải ngân hà bị khuấy động.

"Loa siêu trầm này là K II Audio Three của Đức sao?"

Phong Thiên Hoa lướt đầu ngón tay qua thùng loa màu đen mờ, hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc: "Báu vật trấn quán của triển lãm âm thanh Munich năm ngoái, nghe nói toàn cầu chỉ có mười hai bộ."

Tần Hán cười đặt bộ lắc xúc xắc lên bàn trà làm từ đá travertine của Ý, những đường vân vàng bên trong cả khối đá dưới ánh đèn trông như dung nham đang chảy: "Bọn họ cũng có nhắc qua với ta, nhưng ta quên mất rồi, có điều âm sắc đúng là rất tuyệt, khá là 'nice' đấy!"

"Nào nào nào, lắc xúc xắc đi, người có điểm số nhỏ nhất hát trước!"

⭐ ThienLoiTruc.com — truyện cực chất

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!